Thế Thân Được Sủng Ái Tổng Tài Bá Đạo Cưng Chiều Tận Trời

Chương 8

Đêm nay, bóng tối không chỉ che giấu những mưu toan, mà còn là nơi khởi nguồn cho nhất đoạn ái tình vặn vẹo, điên cuồng và cực đoan nhất sắp sửa bủa vây lấy cuộc đời của cả hai người. Cơn bão chỉ mới bắt đầu. Ngô gia, các người hãy chuẩn bị trả giá đi.

Ánh nắng buổi sáng xuyên qua lớp rèm nhung đỏ thẫm của Bát Hào Công Quán, hắt lên sàn đá cẩm thạch những vệt sáng lạnh lẽo. Quý Tiêu Du ngồi trước bàn trang điểm, bình thản nhìn hình ảnh phản chiếu của chính mình trong chiếc gương mạ vàng tinh xảo. Đêm qua là một đêm vắt kiệt cả thể xác lẫn tinh thần, nhưng lúc này, trong đôi mắt đen láy của cô không còn sót lại chút mệt mỏi hay sợ hãi nào. Chỉ có một vùng biển lặng tĩnh mịch, sâu thẳm và chực chờ nuốt chửng mọi thứ.

Từ trong túi áo khoác mỏng manh, cô rút ra một vật thể nhỏ gọn bằng kim loại màu đen. Một chiếc b.út ghi âm.

Đây là thứ cô đã tốn không ít công sức để lén giữ lại khi bị tước đoạt mọi vật dụng cá nhân lúc mới bước chân vào l.ồ.ng giam này. Ngón tay thon dài của Quý Tiêu Du miết nhẹ lên nút bấm bật tắt, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lẽo. Cô biết rõ, với bản tính kiêu ngạo, độc ác và ngu ngốc của Ngô Ánh Toàn, ả ta tuyệt đối sẽ không bỏ lỡ cơ hội đến đây để thị uy và chà đạp cô.

Tiếng chuông điện thoại nội bộ vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng của căn phòng. Giọng nói đều đều, máy móc của Quản gia truyền đến từ đầu dây bên kia:

"Quý cô, cô Ngô Ánh Toàn vừa đến. Cô ấy yêu cầu được gặp mặt cô ngay bây giờ."

Ánh mắt Quý Tiêu Du lóe lên một tia sắc lẹm. Con mồi đã tự động vác xác đến cửa.

"Tôi biết rồi, thưa Quản gia. Tôi sẽ chuẩn bị ngay." Giọng cô vang lên qua ống nghe, cố tình pha thêm chút run rẩy, yếu đuối đặc trưng của một kẻ đang sống trong sợ hãi.

Chỉ vài phút sau, tiếng gót giày nện xuống hành lang vang lên chát chúa, thô lỗ x.é to.ạc bầu không khí tĩnh lặng và trang nghiêm của Bát Hào Công Quán. Cửa phòng ngủ bị đẩy mạnh ra không thương tiếc. Ngô Ánh Toàn xuất hiện trong một bộ váy hàng hiệu lòe loẹt, cổ đeo sợi dây chuyền kim cương lấp lánh đến ch.ói mắt. Khuôn mặt được trang điểm kỹ lưỡng của ả vểnh lên tận trời, ánh mắt đảo quanh căn phòng ngủ xa hoa với vẻ thèm khát, đố kỵ, rồi cuối cùng dừng lại trên người Quý Tiêu Du.

Đi phía sau ả là vị Quản gia già với khuôn mặt không cảm xúc. Dù ông ta luôn giữ thái độ cung kính chuẩn mực, nhưng Quý Tiêu Du thừa đủ tinh tế để nhận ra cái nhíu mày cực kỳ khẽ của ông trước sự ồn ào, kém sang của người phụ nữ mang danh "vị hôn thê của Phàn thiếu".

"Quản gia, ông ra ngoài đi. Tôi có chuyện riêng muốn tâm sự với 'em họ' của tôi." Ngô Ánh Toàn hất cằm, giọng điệu trịch thượng ra lệnh.

"Thưa cô Ngô, Phàn thiếu đã căn dặn..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Anh Dật Ngân căn dặn cái gì? Tôi là thiếu phu nhân tương lai của Phàn gia, chẳng lẽ tôi vào thăm cái máy đẻ của mình mà cũng phải xin phép ông sao?" Ngô Ánh Toàn gắt lên, trừng mắt nhìn vị Quản gia.

Quản gia cúi đầu, che giấu sự khinh bỉ nơi đáy mắt: "Vâng, thưa cô Ngô. Nhưng xin hãy nhớ, thân thể của Quý cô đây hiện tại thuộc về Tập đoàn Phàn thị. Mong cô nương tay."

Nói xong, Quản gia quay người bước ra ngoài, cánh cửa gỗ lim nặng nề khép lại, nhốt Quý Tiêu Du và Ngô Ánh Toàn trong một không gian kín bưng. Ngay khoảnh khắc tiếng chốt cửa vang lên, Quý Tiêu Du nhanh tay ấn nút trên chiếc b.út ghi âm đã được giấu khéo léo trong túi áo len rộng thùng thình, đồng thời thu vai lại, lùi về phía sau vài bước, diễn trọn vai một con cừu non hoảng loạn.

"Chị họ... cô đến đây làm gì?" Quý Tiêu Du cất giọng run rẩy, đôi mắt mở to mang theo sự phòng bị đầy yếu ớt.

Ngô Ánh Toàn bật cười sắc lạnh. Ả thong thả bước tới, đưa tay vuốt ve thành giường bọc nhung cao cấp, ánh mắt tóe lửa ghen tuông. Dù đây chỉ là một công cụ đẻ mướn, nhưng việc một kẻ hèn mọn như Quý Tiêu Du được nằm trên chiếc giường của Phàn Dật Ngân – người đàn ông hoàng kim mà ả khao khát – vẫn khiến ả gai mắt đến phát điên.

"Tao đến làm gì sao?" Ngô Ánh Toàn đột ngột quay phắt lại, giơ tay tát mạnh một cái vào mặt Quý Tiêu Du.

Chát!

Cái tát nảy lửa khiến Quý Tiêu Du lảo đảo, má trái lập tức in hằn năm ngón tay đỏ ửng. Vị m.á.u tanh lan ra trong khoang miệng. Cô hoàn toàn có thể né được, nhưng cô đã cố tình đứng yên chịu trận. Tiếng tát tai chát chúa này chính là âm thanh mở màn hoàn hảo nhất cho cuốn băng ghi âm.

"Tao đến để nhắc nhở mày nhớ rõ thân phận của mình, con tiện nhân!" Ngô Ánh Toàn rít qua kẽ răng, bước tới túm lấy cổ áo của Quý Tiêu Du. "Mày đừng tưởng bước chân vào Bát Hào Công Quán thì mày biến thành phượng hoàng. Mày chỉ là một cái t.ử cung rẻ tiền tao mua về! Một con ch.ó đẻ thuê không hơn không kém!"

Quý Tiêu Du cúi gầm mặt, mái tóc dài xõa xuống che khuất đôi mắt đang cuộn trào sát ý lạnh lẽo. Nhưng khi cất tiếng, giọng cô vẫn mang theo sự nức nở uất ức: "Tôi đã ký hợp đồng rồi... Cô còn muốn gì nữa? Tại sao cô lại tàn nhẫn như vậy? Tiền viện phí của cha tôi... cô vốn dĩ đã hứa..."

Nghe nhắc đến Quý Xương Thịnh, khuôn mặt Ngô Ánh Toàn càng thêm méo mó vì đắc ý. Ả buông Quý Tiêu Du ra, lùi lại khoanh tay trước n.g.ự.c, cười phá lên một cách man dại.

"Hứa? Tao hứa thì tao phải làm sao? Mày ngây thơ đến ngu ngốc rồi Tiêu Du à. Cứu cái lão già bệnh tật đó để làm gì? Để lão tiếp tục sống lay lắt cản đường mẹ con tao sao?" Ngô Ánh Toàn dạo bước quanh phòng, giọng điệu đầy tự mãn, không hề biết rằng từng lời ả nói đang được thu lại sắc nét đến từng decibel. "Mày biết không, cái lúc mẹ con tao đứng trong phòng bệnh, mắng thẳng vào mặt lão rằng mày phải đi bán thân, phải dang chân ra cho đàn ông chơi đùa để lấy tiền... biểu cảm của lão già đó thật sự rất đặc sắc! Lão uất ức đến mức trào m.á.u họng. Lão nhảy lầu tự sát là một sự giải thoát cho xã hội này đấy!"