Thế Thân Được Sủng Ái Tổng Tài Bá Đạo Cưng Chiều Tận Trời

Chương 7

Giọng của Phàn Dật Ngân đã mất đi sự khinh miệt ban đầu, thay vào đó là sự áp bức đặc quánh mang tính chất thẩm vấn. Hắn vươn tay, bật chiếc đèn ngủ ở đầu giường.

Tách.

Ánh sáng vàng nhạt đột ngột hắt ra, xua tan một phần bóng tối của căn phòng. Quý Tiêu Du nheo mắt lại vì ch.ói lóa. Và trong khoảnh khắc ấy, Phàn Dật Ngân cuối cùng cũng nhìn rõ gương mặt của người phụ nữ dưới thân mình.

Hắn khẽ nín thở.

Không phải là vẻ đẹp diễm lệ, lẳng lơ của Ngô Ánh Toàn. Gương mặt của Quý Tiêu Du thanh thuần, trong trẻo nhưng lại toát lên một vẻ lạnh lẽo đến bức người. Mái tóc đen nhánh xõa tung trên gối trắng, làn da tái nhợt vì căng thẳng, và đặc biệt là đôi mắt. Đôi mắt đen láy như chứa đựng cả một bầu trời đêm đầy bão tố, tĩnh lặng nhưng mang theo sức mạnh có thể kéo người ta xuống địa ngục. Khóe môi cô rỉ một vệt m.á.u đỏ tươi do chính hắn c.ắ.n rách, tạo nên một vẻ diễm lệ đầy bi tráng và vỡ vụn.

Phàn Dật Ngân là kẻ duyệt vô số người đẹp trong giới hào môn, nhưng chưa từng có người phụ nữ nào mang lại cho hắn cảm giác chấn động thị giác và tâm lý mãnh liệt như vậy. Sự quật cường của cô không phải là diễn xuất, mà là thứ cốt cách được rèn từ trong m.á.u thịt.

"Tôi hỏi lại, cô là ai?" Phàn Dật Ngân lặp lại câu hỏi, từng ngón tay thon dài lướt dọc theo sườn mặt cô, lau đi vệt m.á.u ở khóe môi. Hành động tưởng chừng như dịu dàng nhưng lại mang theo tính chiếm hữu cực đoan. "Ngô Ánh Toàn không thể tìm được một người thế thân có ánh mắt giống như cô."

Quý Tiêu Du mở mắt, bình thản đối diện với ánh nhìn sắc như chim ưng của hắn. Trái tim cô đang đập liên hồi, nhưng lý trí lại tỉnh táo đến đáng sợ. Cô biết, bước đầu tiên trong kế hoạch đã thành công. Phàn Dật Ngân không còn coi cô là một công cụ vô tri nữa. Hắn đã bắt đầu tò mò. Mà với một gã đàn ông tự phụ như hắn, sự tò mò chính là khởi nguồn của cái bẫy c.h.ế.t người.

"Tôi là ai, điều đó có quan trọng không?" Quý Tiêu Du nhếch môi, nụ cười nhạt nhòa nhưng đầy vẻ thách thức. "Hợp đồng đã ký, tiền đã nhận. Ở trong căn phòng này, tôi chính là người mà Ngô gia dâng lên cho anh. Anh cứ coi tôi là Ngô Ánh Toàn, hoặc là một cái bóng không tên. Tùy anh."

Cô cố tình nhắc đến Ngô gia, cố tình gắn tên mình với Ngô Ánh Toàn. Sự ghê tởm lướt qua đáy mắt Phàn Dật Ngân không lọt khỏi tầm quan sát của cô. Quý Tiêu Du hiểu rất rõ, một kẻ có thói quen sạch sẽ và quyền lực tối thượng như Phàn Dật Ngân cực kỳ chán ghét sự sắp đặt ngu xuẩn của mẹ con Quý Mỹ Nga. Cô đang dùng chính sự phản cảm đó để biến bản thân thành một ngoại lệ trong mắt hắn.

"Đừng nhắc cái tên dơ bẩn đó trước mặt tôi." Phàn Dật Ngân bóp c.h.ặ.t cằm cô, giọng điệu trở nên nguy hiểm. "Cô nghĩ mình đang chơi trò gì? Lấy lui làm tiến? Muốn tôi phải tự mình lột bỏ lớp mặt nạ của cô?"

"Tôi không có mặt nạ để lột, Phàn tiên sinh." Quý Tiêu Du nhắm mắt lại, một giọt nước mắt sinh lý vì đau đớn từ khóe mắt trào ra, lăn dài xuống gối, nhưng giọng nói vẫn kiên định không chút run rẩy. "Nếu anh muốn thực hiện giao dịch, xin hãy nhanh ch.óng. Nếu anh muốn g.i.ế.c tôi vì tội mạo phạm, thì cứ việc ra tay. Dù sao thì... mạng sống này của tôi, cũng chẳng còn giá trị gì nữa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Câu nói cuối cùng của cô mang theo một sự bi thương sâu thẳm, triệt để đến mức khiến trái tim Phàn Dật Ngân không tự chủ được mà hẫng đi một nhịp. Hắn nhìn cô gái nhắm nghiền mắt chờ đợi sự giày vò, đột nhiên cảm thấy mọi ham muốn chinh phục thô bạo ban nãy đều biến mất, thay vào đó là một ngọn lửa bứt rứt, khó chịu đang cào xé l.ồ.ng n.g.ự.c.

Hắn muốn xé nát lớp vỏ bọc lạnh lùng của cô. Hắn muốn biết điều gì đã khiến một cô gái có vẻ ngoài thanh thuần như vậy lại mang trong mình đôi mắt của một kẻ đã c.h.ế.t tâm. Hắn muốn cô phải mở mắt ra, nhìn hắn, cầu xin hắn, hoặc ít nhất là phẫn nộ với hắn. Nhưng cô chỉ nằm đó, dâng hiến cơ thể như một cái xác không hồn, dùng sự tĩnh lặng để tát thẳng vào sự kiêu ngạo của hắn.

"Cô muốn c.h.ế.t?" Phàn Dật Ngân cười gằn, hơi thở nguy hiểm phả vào vành tai cô. "Vào được Bát Hào Công Quán, sống hay c.h.ế.t không còn do cô quyết định nữa."

Đêm đó, không có sự tàn bạo như Quý Tiêu Du đã dự tính.

Phàn Dật Ngân buông cô ra. Hắn đứng thẳng dậy, chỉnh lại vạt áo vest đã nhăn nhúm, che giấu sự bối rối và kích động hiếm hoi trong đôi mắt sâu thẳm. Hắn đứng từ trên cao nhìn xuống người phụ nữ đang cuộn mình trên giường, ánh mắt mang theo sự đ.á.n.h giá, chiếm hữu và một chút tàn nhẫn của kẻ đi săn phát hiện ra con mồi thú vị nhất.

"Ngày mai, tôi sẽ tự mình điều tra xem cô rốt cuộc là ai." Giọng Phàn Dật Ngân vang lên lạnh lẽo trong không gian. "Đừng hòng giấu giếm. Bởi vì những thứ thuộc về tôi, tôi phải biết rõ đến từng chân tơ kẽ tóc."

Nói xong, hắn quay lưng bước ra khỏi phòng. Tiếng cửa gỗ đóng sầm lại, mang theo luồng áp khí khủng khiếp rời đi, trả lại cho căn phòng sự tĩnh mịch vốn có.

Trên chiếc giường lớn, Quý Tiêu Du chậm rãi mở mắt. Cả cơ thể cô lúc này mới bắt đầu run rẩy vì kiệt sức. Lớp áo sau lưng đã ướt đẫm mồ hôi lạnh. Trận chiến tâm lý vừa rồi tiêu hao của cô quá nhiều sức lực. Cô đưa tay chạm lên khóe môi bị c.ắ.n rách, cơn đau nhói truyền đến đại não, nhưng trong đôi mắt đen láy lại ánh lên một tia tàn nhẫn và thỏa mãn.

"Anh muốn điều tra sao, Phàn Dật Ngân?" Quý Tiêu Du lẩm bẩm trong bóng tối, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. "Cứ tự nhiên. Hãy dùng quyền lực của anh để đào bới, để xem Ngô Ánh Toàn và Quý Mỹ Nga đã dơ bẩn đến mức nào. Hãy để chính anh tự mình nhận ra, kẻ anh đang bảo vệ trên danh nghĩa vị hôn thê là một con rắn độc."

Mọi thứ đang đi đúng hướng.

Phàn Dật Ngân không hề chạm vào cô như một công cụ đẻ mướn. Sự kiêu ngạo của hắn không cho phép hắn chạm vào một người phụ nữ không rõ thân phận mà lại dám thách thức hắn. Cô đã thành công gieo vào lòng vị tổng tài bá đạo này một hạt mầm của sự tò mò và tính chiếm hữu. Chỉ cần hắn bắt đầu điều tra, bức màn nhơ nhuốc của Ngô gia sẽ từ từ bị kéo lên.

Bóng tối của căn phòng ngủ tại Bát Hào Công Quán không phải là l.ồ.ng giam, mà là lăng kính để Quý Tiêu Du bắt đầu hội tụ ánh sáng của sự trả thù. Và người đàn ông vừa bước ra khỏi cánh cửa kia, dù quyền lực đến đâu, cũng đã vô tình bước một chân vào ván cờ đẫm m.á.u mà cô vừa bày sẵn.