Không có sự hoảng loạn vỡ vụn. Không có sự lả lơi nịnh nọt. Cũng không có những tiếng thút thít giả tạo mà hắn thường thấy ở những kẻ hám danh lợi. Giọng nói ấy lạnh nhạt như nước hồ mùa đông, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào, như thể người đang ngồi đó không phải là một cô gái bị tước đoạt tự do, mà là một pho tượng băng giá.
Trong bóng tối, đôi mắt hẹp dài của Phàn Dật Ngân khẽ nheo lại. Hắn vươn tay ra, những ngón tay thon dài, mạnh mẽ chuẩn xác bóp lấy chiếc cằm nhỏ nhắn của Quý Tiêu Du, thô bạo nâng mặt cô lên.
Nhiệt độ từ lòng bàn tay hắn nóng rực, trái ngược hoàn toàn với làn da lạnh toát của cô. Lực đạo của Phàn Dật Ngân rất mạnh, dường như muốn bóp nát xương hàm của cô, ép cô phải bộc lộ sự yếu đuối. Hắn ghét nhất là những kẻ cố tình làm ra vẻ thanh cao trước mặt hắn.
"Lấy tiền của Phàn gia, thì phải biết thân biết phận." Hắn cúi người xuống, hơi thở mang theo mùi tuyết tùng phả thẳng vào gương mặt cô. "Tôi không có hứng thú với những trò lạt mềm buộc c.h.ặ.t. Nằm xuống, làm tròn bổn phận của một cái máy đẻ đi."
Sự nhục nhã ập đến như một gáo nước lạnh, nhưng Quý Tiêu Du chỉ chớp mắt. Đôi đồng t.ử đen láy của cô trong màn đêm tĩnh mịch lóe lên một tia sáng quật cường. Cô không giãy giụa, cũng không hề kêu đau. Thay vào đó, cô chậm rãi nhếch khóe môi, một nụ cười trào phúng hiếm hoi nở rộ trong bóng tối.
"Phàn tiên sinh," Quý Tiêu Du cất lời, từng chữ nhả ra rõ ràng, rành mạch, đ.â.m thẳng vào sự kiêu ngạo của người đàn ông trước mặt, "Anh bỏ ra một cái giá trên trời để mua một công cụ m.a.n.g t.h.a.i hộ, vậy thì cứ việc sử dụng. Nhưng xin anh nhớ cho, trong hợp đồng không có điều khoản nào quy định tôi phải giả vờ tận hưởng sự thô lỗ của anh."
Bầu không khí trong phòng ngủ đột ngột đông cứng lại.
Phàn Dật Ngân sững sờ mất nửa giây. Sự ngạc nhiên nhanh ch.óng chuyển hóa thành một ngọn lửa đen tối bùng lên trong đáy mắt hắn. Từ trước đến nay, chưa một ai, đặc biệt là phụ nữ, dám dùng giọng điệu sắc bén, mỉa mai đến vậy để nói chuyện với hắn. Ngô Ánh Toàn - vị hôn thê trên danh nghĩa của hắn, mỗi lần đứng trước mặt hắn đều uốn éo, ngu ngốc và nông cạn đến mức khiến hắn buồn nôn. Hắn từng đinh ninh rằng kẻ được Ngô Ánh Toàn tìm đến làm thế thân cũng chỉ là một loại đàn bà hám tiền, hèn mọn tương tự.
Nhưng người phụ nữ này... sự phản kháng của cô không phải là tiếng la hét ồn ào, mà là một lưỡi d.a.o tẩm độc được bọc trong lớp lụa mềm mại. Cô mắng hắn thô lỗ, lại còn dùng chính bản hợp đồng để chế giễu hắn.
"Cô có lá gan rất lớn." Phàn Dật Ngân gầm nhẹ một tiếng trong cuống họng. Bàn tay đang bóp cằm cô đột ngột buông ra, chuyển sang nắm c.h.ặ.t lấy bả vai cô, thô bạo ép cô ngã xuống mặt nệm mềm mại.
Sự chênh lệch về thể lực khiến Quý Tiêu Du hoàn toàn không có khả năng chống cự. Bóng lưng cao lớn của hắn bao trùm lấy cô, chặn đứng mọi luồng dưỡng khí. Hắn chống hai tay ở hai bên đầu cô, khoảng cách giữa hai gương mặt chỉ còn tính bằng centimet. Dù không nhìn rõ ngũ quan của nhau, nhưng hơi thở nguy hiểm và tính chiếm hữu bạo ngược của một dã thú đang bị kích động đã lan tỏa khắp không gian.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Cô nghĩ dùng cách này có thể thu hút sự chú ý của tôi sao?" Phàn Dật Ngân cười lạnh, ngón tay cái vuốt ve gò má lạnh lẽo của cô, mang theo sự đe dọa trắng trợn. "Kẻ thế thân thì mãi mãi chỉ là một cái bóng. Cô dồn tâm tư đóng vai một kẻ thanh cao, không thấy mệt mỏi à?"
Quý Tiêu Du nằm thẳng lưng, ánh mắt không hề né tránh mà nhìn thẳng vào nơi sâu thẳm nhất của bóng tối, nơi cô biết đôi mắt của ác ma đang khóa c.h.ặ.t lấy mình. Lời nói của hắn như những mũi kim đ.â.m vào lòng tự trọng của cô, nhưng nó chẳng là gì so với cái c.h.ế.t của cha cô.
"Người mệt mỏi nên là anh mới đúng, Phàn Dật Ngân." Cô bình thản gọi thẳng tên hắn, một sự mạo phạm c.h.ế.t người. "Anh cao ngạo tự cho mình là kẻ nắm giữ vạn vật, nhưng cuối cùng lại phải đi mua huyết mạch của chính mình từ một người đàn bà xa lạ trong bóng tối. Sự thật là, anh và tôi đêm nay chẳng có gì khác biệt. Đều là những kẻ đang thực hiện một giao dịch dơ bẩn."
"Câm miệng!"
Cơn giận dữ của Phàn Dật Ngân bùng nổ. Hắn vốn dĩ chỉ định coi đây là một nhiệm vụ máy móc, giải quyết nhanh gọn rồi rời đi. Nhưng từng câu từng chữ của người phụ nữ này đã thành công chọc giận hắn. Không chỉ là chọc giận, cô còn dám tát thẳng vào sự kiêu ngạo của vị tổng tài tài phiệt, lột trần sự thật về cái hợp đồng nực cười này.
Hắn cúi sầm xuống, đôi môi bạc mỏng manh hung hăng phủ lên môi cô, mang theo sự trừng phạt mang tính hủy diệt. Đó không phải là một nụ hôn, mà là một sự c.ắ.n xé, một cuộc càn quét để thiết lập quyền uy. Hắn muốn cô phải rên rỉ, phải cầu xin, phải bộc lộ sự sợ hãi mà một kẻ yếu thế nên có. Mùi vị m.á.u tanh nhàn nhạt lan tỏa trong khoang miệng khi răng hắn c.ắ.n rách cánh môi mềm mại của cô.
Nhưng Quý Tiêu Du c.ắ.n c.h.ặ.t răng, dứt khoát không hé mở. Cô nhắm nghiền mắt, hai tay bấu c.h.ặ.t lấy ga giường, mặc kệ cho đau đớn lan tràn. Cô không vùng vẫy, không đẩy hắn ra, nhưng toàn thân cứng đờ như một khối gỗ. Sự phản kháng bằng im lặng của cô là một đòn tâm lý cực kỳ tàn nhẫn, không chỉ tàn nhẫn với bản thân cô mà còn tàn nhẫn với kẻ đang cố gắng chinh phục cô.
Phàn Dật Ngân dừng lại. Hắn chống tay nâng người lên, hơi thở nặng nhọc và hỗn loạn. Sự tĩnh lặng của người phụ nữ dưới thân giống như một vực sâu không đáy, c.ắ.n nuốt toàn bộ cơn thịnh nộ của hắn. Hắn phát hiện ra, dù hắn có dùng bao nhiêu lực đạo, cô vẫn không khuất phục. Cảm giác này khiến một kẻ quen kiểm soát mọi thứ như Phàn Dật Ngân sinh ra một sự khó chịu tột độ, nhưng đi kèm với đó lại là một ngọn lửa tò mò và hứng thú điên cuồng.
Một kẻ đẻ mướn vì tiền, tại sao lại có đôi mắt tĩnh mịch và quật cường đến nhường này? Tại sao trên người cô lại tỏa ra một thứ hương thơm thanh mát của cỏ dại sau mưa, hoàn toàn không dính một chút mùi nước hoa rẻ tiền hay xa xỉ phẩm dung tục nào?
"Cô rốt cuộc là ai?"
Trong bóng tối, đôi mắt hẹp dài của Phàn Dật Ngân khẽ nheo lại. Hắn vươn tay ra, những ngón tay thon dài, mạnh mẽ chuẩn xác bóp lấy chiếc cằm nhỏ nhắn của Quý Tiêu Du, thô bạo nâng mặt cô lên.
Nhiệt độ từ lòng bàn tay hắn nóng rực, trái ngược hoàn toàn với làn da lạnh toát của cô. Lực đạo của Phàn Dật Ngân rất mạnh, dường như muốn bóp nát xương hàm của cô, ép cô phải bộc lộ sự yếu đuối. Hắn ghét nhất là những kẻ cố tình làm ra vẻ thanh cao trước mặt hắn.
"Lấy tiền của Phàn gia, thì phải biết thân biết phận." Hắn cúi người xuống, hơi thở mang theo mùi tuyết tùng phả thẳng vào gương mặt cô. "Tôi không có hứng thú với những trò lạt mềm buộc c.h.ặ.t. Nằm xuống, làm tròn bổn phận của một cái máy đẻ đi."
Sự nhục nhã ập đến như một gáo nước lạnh, nhưng Quý Tiêu Du chỉ chớp mắt. Đôi đồng t.ử đen láy của cô trong màn đêm tĩnh mịch lóe lên một tia sáng quật cường. Cô không giãy giụa, cũng không hề kêu đau. Thay vào đó, cô chậm rãi nhếch khóe môi, một nụ cười trào phúng hiếm hoi nở rộ trong bóng tối.
"Phàn tiên sinh," Quý Tiêu Du cất lời, từng chữ nhả ra rõ ràng, rành mạch, đ.â.m thẳng vào sự kiêu ngạo của người đàn ông trước mặt, "Anh bỏ ra một cái giá trên trời để mua một công cụ m.a.n.g t.h.a.i hộ, vậy thì cứ việc sử dụng. Nhưng xin anh nhớ cho, trong hợp đồng không có điều khoản nào quy định tôi phải giả vờ tận hưởng sự thô lỗ của anh."
Bầu không khí trong phòng ngủ đột ngột đông cứng lại.
Phàn Dật Ngân sững sờ mất nửa giây. Sự ngạc nhiên nhanh ch.óng chuyển hóa thành một ngọn lửa đen tối bùng lên trong đáy mắt hắn. Từ trước đến nay, chưa một ai, đặc biệt là phụ nữ, dám dùng giọng điệu sắc bén, mỉa mai đến vậy để nói chuyện với hắn. Ngô Ánh Toàn - vị hôn thê trên danh nghĩa của hắn, mỗi lần đứng trước mặt hắn đều uốn éo, ngu ngốc và nông cạn đến mức khiến hắn buồn nôn. Hắn từng đinh ninh rằng kẻ được Ngô Ánh Toàn tìm đến làm thế thân cũng chỉ là một loại đàn bà hám tiền, hèn mọn tương tự.
Nhưng người phụ nữ này... sự phản kháng của cô không phải là tiếng la hét ồn ào, mà là một lưỡi d.a.o tẩm độc được bọc trong lớp lụa mềm mại. Cô mắng hắn thô lỗ, lại còn dùng chính bản hợp đồng để chế giễu hắn.
"Cô có lá gan rất lớn." Phàn Dật Ngân gầm nhẹ một tiếng trong cuống họng. Bàn tay đang bóp cằm cô đột ngột buông ra, chuyển sang nắm c.h.ặ.t lấy bả vai cô, thô bạo ép cô ngã xuống mặt nệm mềm mại.
Sự chênh lệch về thể lực khiến Quý Tiêu Du hoàn toàn không có khả năng chống cự. Bóng lưng cao lớn của hắn bao trùm lấy cô, chặn đứng mọi luồng dưỡng khí. Hắn chống hai tay ở hai bên đầu cô, khoảng cách giữa hai gương mặt chỉ còn tính bằng centimet. Dù không nhìn rõ ngũ quan của nhau, nhưng hơi thở nguy hiểm và tính chiếm hữu bạo ngược của một dã thú đang bị kích động đã lan tỏa khắp không gian.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Cô nghĩ dùng cách này có thể thu hút sự chú ý của tôi sao?" Phàn Dật Ngân cười lạnh, ngón tay cái vuốt ve gò má lạnh lẽo của cô, mang theo sự đe dọa trắng trợn. "Kẻ thế thân thì mãi mãi chỉ là một cái bóng. Cô dồn tâm tư đóng vai một kẻ thanh cao, không thấy mệt mỏi à?"
Quý Tiêu Du nằm thẳng lưng, ánh mắt không hề né tránh mà nhìn thẳng vào nơi sâu thẳm nhất của bóng tối, nơi cô biết đôi mắt của ác ma đang khóa c.h.ặ.t lấy mình. Lời nói của hắn như những mũi kim đ.â.m vào lòng tự trọng của cô, nhưng nó chẳng là gì so với cái c.h.ế.t của cha cô.
"Người mệt mỏi nên là anh mới đúng, Phàn Dật Ngân." Cô bình thản gọi thẳng tên hắn, một sự mạo phạm c.h.ế.t người. "Anh cao ngạo tự cho mình là kẻ nắm giữ vạn vật, nhưng cuối cùng lại phải đi mua huyết mạch của chính mình từ một người đàn bà xa lạ trong bóng tối. Sự thật là, anh và tôi đêm nay chẳng có gì khác biệt. Đều là những kẻ đang thực hiện một giao dịch dơ bẩn."
"Câm miệng!"
Cơn giận dữ của Phàn Dật Ngân bùng nổ. Hắn vốn dĩ chỉ định coi đây là một nhiệm vụ máy móc, giải quyết nhanh gọn rồi rời đi. Nhưng từng câu từng chữ của người phụ nữ này đã thành công chọc giận hắn. Không chỉ là chọc giận, cô còn dám tát thẳng vào sự kiêu ngạo của vị tổng tài tài phiệt, lột trần sự thật về cái hợp đồng nực cười này.
Hắn cúi sầm xuống, đôi môi bạc mỏng manh hung hăng phủ lên môi cô, mang theo sự trừng phạt mang tính hủy diệt. Đó không phải là một nụ hôn, mà là một sự c.ắ.n xé, một cuộc càn quét để thiết lập quyền uy. Hắn muốn cô phải rên rỉ, phải cầu xin, phải bộc lộ sự sợ hãi mà một kẻ yếu thế nên có. Mùi vị m.á.u tanh nhàn nhạt lan tỏa trong khoang miệng khi răng hắn c.ắ.n rách cánh môi mềm mại của cô.
Nhưng Quý Tiêu Du c.ắ.n c.h.ặ.t răng, dứt khoát không hé mở. Cô nhắm nghiền mắt, hai tay bấu c.h.ặ.t lấy ga giường, mặc kệ cho đau đớn lan tràn. Cô không vùng vẫy, không đẩy hắn ra, nhưng toàn thân cứng đờ như một khối gỗ. Sự phản kháng bằng im lặng của cô là một đòn tâm lý cực kỳ tàn nhẫn, không chỉ tàn nhẫn với bản thân cô mà còn tàn nhẫn với kẻ đang cố gắng chinh phục cô.
Phàn Dật Ngân dừng lại. Hắn chống tay nâng người lên, hơi thở nặng nhọc và hỗn loạn. Sự tĩnh lặng của người phụ nữ dưới thân giống như một vực sâu không đáy, c.ắ.n nuốt toàn bộ cơn thịnh nộ của hắn. Hắn phát hiện ra, dù hắn có dùng bao nhiêu lực đạo, cô vẫn không khuất phục. Cảm giác này khiến một kẻ quen kiểm soát mọi thứ như Phàn Dật Ngân sinh ra một sự khó chịu tột độ, nhưng đi kèm với đó lại là một ngọn lửa tò mò và hứng thú điên cuồng.
Một kẻ đẻ mướn vì tiền, tại sao lại có đôi mắt tĩnh mịch và quật cường đến nhường này? Tại sao trên người cô lại tỏa ra một thứ hương thơm thanh mát của cỏ dại sau mưa, hoàn toàn không dính một chút mùi nước hoa rẻ tiền hay xa xỉ phẩm dung tục nào?
"Cô rốt cuộc là ai?"