Thế Thân Được Sủng Ái Tổng Tài Bá Đạo Cưng Chiều Tận Trời

Chương 5

Căn phòng rộng lớn chìm trong tĩnh lặng. Quý Tiêu Du bước tới trước tấm gương lớn đặt đối diện giường ngủ. Cô nhìn chằm chằm vào hình bóng phản chiếu của chính mình. Làn da trắng sứ tương phản gay gắt với lớp lụa đen mỏng manh. Mái tóc đen dài ướt xõa tung trên bờ vai gầy. Xinh đẹp, mỏng manh, nhưng đôi mắt lại rực cháy một ngọn lửa địa ngục.

Cô giơ tay lên, vờn nhẹ những ngón tay thon dài qua mặt gương lạnh ngắt.

Ngô Ánh Toàn nghĩ rằng đẩy cô vào đây để làm đồ chơi cho Phàn Dật Ngân là một mũi tên trúng hai đích: Vừa có được đứa con thừa kế, vừa chà đạp cô vĩnh viễn dưới bùn lầy. Nhưng ả ta quá ngu ngốc. Ả không biết rằng, Phàn Dật Ngân – vị tổng tài được mệnh danh là ác ma của giới thương trường, kẻ nắm giữ sinh sát trong tay – tuyệt đối không phải là một con b.úp bê để ả tùy ý giật dây.

Một người đàn ông đứng ở đỉnh cao quyền lực như Phàn Dật Ngân, thứ anh ta ghét nhất chính là bị lừa gạt. Nếu anh ta biết vị hôn thê thanh cao, ngọc khiết của mình thực chất là một ả đàn bà lăng loàn đến mức hỏng cả t.ử cung, và đứa con anh ta đang tạo ra lại nằm trong bụng một kẻ mang đầy thù hận... sự tức giận của anh ta sẽ đủ sức thiêu rụi toàn bộ Ngô gia thành tro bụi.

Nhưng Quý Tiêu Du không định lật bài ngửa ngay bây giờ. Lời nói của một kẻ đẻ mướn thấp hèn sẽ chẳng có trọng lượng trước mặt Phàn Dật Ngân. Cô cần bằng chứng. Cô cần thời gian. Và quan trọng nhất, cô cần khiến Phàn Dật Ngân chú ý đến mình, không phải dưới thân phận một cái bóng của Ngô Ánh Toàn, mà là chính cô – Quý Tiêu Du.

Cô quay bước lại phía chiếc giường lớn, chậm rãi ngồi xuống mép giường. Tiếng kim đồng hồ treo tường tích tắc vang lên trong không gian tĩnh mịch, đếm ngược thời gian.

Tám giờ tối.

Chín giờ tối.

Theo đúng quy tắc, Quý Tiêu Du vươn tay tắt công tắc đèn ngủ. Căn phòng ngay lập tức bị bóng tối nuốt chửng. Chỉ còn lại chút ánh sáng lờ mờ hắt vào từ khe rèm cửa sổ, không đủ để nhìn rõ mặt người.

Mười giờ. Mười một giờ.

Sự chờ đợi trong bóng tối dễ dàng đ.á.n.h gục tâm lý của bất kỳ ai. Bóng tối khuếch đại nỗi sợ hãi, sự bất an và cảm giác cô độc. Nhưng Quý Tiêu Du vẫn ngồi thẳng lưng, hai tay đặt điềm tĩnh trên đùi, nhịp thở đều đặn. Căn phòng này là l.ồ.ng giam, nhưng cũng là sân khấu của cô.

Đúng mười một giờ ba mươi phút đêm.

Cạch.

Âm thanh khô khốc của tay nắm cửa bị vặn mở vang lên, x.é to.ạc sự tĩnh lặng của căn phòng.

Một luồng gió lạnh từ hành lang lùa vào, mang theo mùi hương của tuyết tùng, t.h.u.ố.c lá và một loại áp bách cực kỳ đáng sợ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tiếng bước chân trầm ổn, nặng nề nện xuống lớp t.h.ả.m lông cừu. Mỗi bước đi như đạp thẳng lên nhịp tim của người khác. Bóng đen cao lớn của một người đàn ông in hằn trên nền nhà, che khuất chút ánh sáng yếu ớt ngoài khe rèm.

Phàn Dật Ngân đã đến.

Vị chúa tể của Bát Hào Công Quán, kẻ nắm giữ vận mệnh của cô và cả Ngô gia, đang đứng ngay trong bóng tối, cách cô chưa đầy năm bước chân.

Quý Tiêu Du ngồi im bất động, ánh mắt sắc lẹm xuyên qua màn đêm, nhìn chằm chằm vào hình dáng mờ ảo của người đàn ông. Trận chiến đầu tiên giữa kẻ thế thân và ác ma tổng tài, chính thức bắt đầu. Từng nhịp đập trong l.ồ.ng n.g.ự.c cô đều đang thét gào hai chữ: Báo thù.

Luồng không khí lạnh lẽo mang theo hương tuyết tùng và mùi t.h.u.ố.c lá nhàn nhạt tràn vào, quấn lấy từng ngóc ngách của căn phòng ngủ xa hoa. Tiếng cửa gỗ đóng lại vang lên một tiếng "cạch" khô khốc, triệt để cắt đứt mọi lối thoát.

Phàn Dật Ngân không bật đèn.

Trong bóng tối đặc quánh, Quý Tiêu Du chỉ có thể cảm nhận được áp lực nặng nề đang từng bước ép sát. Mỗi nhịp bước chân của người đàn ông nện xuống mặt t.h.ả.m lông cừu đều mang theo sự uy áp bẩm sinh của kẻ sinh ra đã đứng trên đỉnh cao quyền lực. Hắn là chúa tể của Tập đoàn Phàn thị, là ác ma trong giới hào môn, và đêm nay, hắn bước vào đây chỉ để thực hiện một nghĩa vụ sinh lý lạnh nhạt, tạo ra một người thừa kế theo bản hợp đồng dơ bẩn mà Ngô Ánh Toàn đã sắp đặt.

"Cô đang run sao?"

Giọng nói trầm thấp, từ tính nhưng lạnh lẽo đến thấu xương vang lên ngay đỉnh đầu Quý Tiêu Du. Âm sắc của hắn cất lên trong không gian tĩnh mịch tựa như một lưỡi d.a.o lướt qua da thịt, mang theo sự chế giễu và khinh mạn tột cùng. Trong mắt Phàn Dật Ngân, người phụ nữ ngồi trên giường lúc này chẳng qua chỉ là một món hàng được mua về bằng tiền, một công cụ đẻ mướn thấp hèn không hơn không kém. Hắn thậm chí chẳng buồn bận tâm cô ta trông như thế nào. Những kẻ vì tiền mà bán rẻ cả thân xác và cốt nhục, trong từ điển của hắn chỉ có hai chữ: Cặn bã.

Nhưng Phàn Dật Ngân đã nhầm.

Quý Tiêu Du không hề run rẩy vì sợ hãi. Đôi bàn tay đang giấu trong bóng tối của cô nắm c.h.ặ.t lấy lớp ga giường bằng lụa tơ tằm đến mức các khớp xương trắng bệch, nhưng đó là sự kiềm chế của tận cùng thù hận. Hình ảnh t.h.i t.h.ể đẫm m.á.u của cha cô, Quý Xương Thịnh, nằm lạnh lẽo dưới sân bệnh viện vẫn đang thiêu đốt từng tế bào trong cơ thể cô. Nỗi đau đớn xé nát tâm can ấy đã rèn giũa cô từ một cô gái lương thiện thành một lưỡi d.a.o sắc lẹm, giấu mình chờ ngày đ.â.m thẳng vào yết hầu của Ngô gia.

Và người đàn ông đang đứng trước mặt cô lúc này, chính là cán d.a.o mà cô buộc phải nắm lấy.

"Tôi không run."

Giọng nói của Quý Tiêu Du vang lên. Thanh âm không quá lớn, nhưng lại trong trẻo, bình thản và tĩnh lặng đến mức khiến động tác cởi cúc áo vest của Phàn Dật Ngân khẽ khựng lại.