Quản gia hơi nheo mắt lại, lộ ra một tia ngạc nhiên hiếm hoi. Những cô gái từng được đưa đến đây để làm công cụ, kẻ thì mang theo một đống đồ trang điểm lố lăng hòng quyến rũ chủ nhân, kẻ thì giấu giếm những món đồ kỷ niệm rồi khóc lóc ỉ ôi. Nhưng người phụ nữ trẻ tuổi trước mặt ông ta lại mang theo một chiếc vali gần như trống rỗng, thái độ thì điềm nhiên như đang đi dạo trong công viên.
"Cô Quý chuẩn bị hành trang ít hơn tôi tưởng." Quản gia buông một câu dò xét.
Khóe môi Quý Tiêu Du khẽ nhếch lên một biên độ cực nhỏ, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lẽo vang lên: "Vào l.ồ.ng chim thì không cần mang theo bầu trời, thưa quản gia. Những thứ cần vứt bỏ, tôi đã vứt bỏ hết rồi."
Quản gia sững lại một giây trước câu trả lời sắc sảo ấy. Ông ta nhìn kỹ lại gương mặt thanh thuần nhưng đôi mắt lại sâu không thấy đáy của cô, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác kỳ lạ. Nhưng rất nhanh, ông ta thu lại sự chú ý, phất tay bảo nữ hầu mang đồ đi tiêu hủy.
"Đi theo tôi."
Quản gia xoay người, dẫn Quý Tiêu Du bước vào khuôn viên rộng lớn của công quán.
Dọc theo lối đi lát đá cẩm thạch trắng là những đài phun nước điêu khắc tượng thần thoại Hy Lạp, hai bên là những t.h.ả.m cỏ được cắt tỉa hoàn hảo đến từng centimet. Sự xa hoa tột bậc này hoàn toàn đối lập với căn phòng bệnh bong tróc, sặc mùi t.h.u.ố.c sát trùng nơi cha cô đã trút hơi thở cuối cùng. Giới hào môn dùng tiền để xây lên những cung điện rực rỡ, nhưng nền móng của chúng lại được đắp bằng xương m.á.u của những kẻ thấp cổ bé họng.
Quý Tiêu Du đi ngay phía sau Quản gia, dáng vẻ trông có vẻ ngoan ngoãn, cúi đầu phục tùng. Thế nhưng, dưới hàng mi rủ xuống, đôi mắt cô đang hoạt động với công suất tối đa.
Cô âm thầm ghi nhớ từng chi tiết: Camera an ninh xoay góc 180 độ được giấu kín dưới các mái vòm; Cứ cách hai mươi mét lại có một vệ sĩ mặc đồ đen đứng gác; Thời gian đổi ca của họ dường như là mỗi ba mươi phút một lần; Khu vực cánh trái của tòa nhà chính có một hành lang tối dẫn xuống tầng hầm, nơi đó tuyệt đối không có camera.
Mọi lối thoát, mọi điểm mù đều được cô khắc sâu vào vỏ não. Để mượn tay Phàn Dật Ngân tiêu diệt Ngô gia, trước hết cô phải sống sót và làm chủ được địa bàn của anh ta.
Bước vào sảnh chính, ánh đèn pha lê khổng lồ rọi xuống khiến không gian sáng rực. Quản gia dừng bước trước cầu thang xoắn ốc trải t.h.ả.m đỏ thẫm, quay lại nhìn cô, bắt đầu phổ biến những quy tắc hà khắc của l.ồ.ng giam mạ vàng này.
"Nghe cho kỹ, tôi chỉ nói một lần." Giọng Quản gia đanh lại, mang theo áp lực nặng nề. "Thứ nhất, thân phận của cô ở đây là một người thế thân. Cô m.a.n.g t.h.a.i hộ cho cô Ngô Ánh Toàn. Trong mắt tất cả mọi người, cái t.h.a.i trong bụng cô sau này là kết tinh tình yêu của ngài Phàn và cô Ngô. Cô không có quyền làm mẹ, đẻ xong, nhận tiền, và vĩnh viễn biến mất."
Lời nói như những nhát d.a.o c.h.é.m thẳng vào mặt, tàn nhẫn lột sạch tôn nghiêm của một con người. Nhưng Quý Tiêu Du không hề chớp mắt. Cô biết rõ mẹ con Ngô Ánh Toàn đã bày ra trò này. Ngô Ánh Toàn lăng loàn, bản thân đã từng nạo phá t.h.a.i đến mức tổn thương t.ử cung, không thể sinh nở. Để bảo vệ vị trí thiếu phu nhân Phàn gia tương lai, ả đã tàn nhẫn ép cô đi vào con đường đẻ mướn nhục nhã này.
"Thứ hai," Quản gia tiếp tục, "Khu vực hoạt động của cô chỉ giới hạn trong phòng ngủ trên tầng hai và khu vườn nhỏ phía sau. Tuyệt đối không được phép bước vào phòng làm việc của ngài Phàn, không được lảng vảng ở tầng trệt khi có khách. Vi phạm, đ.á.n.h gãy chân ném ra ngoài."
"Thứ ba, và cũng là điều quan trọng nhất." Quản gia bước tới gần cô hơn một chút, gằn từng chữ. "Khi ngài Phàn đến phòng để thực hiện 'nghĩa vụ', phòng phải tắt đèn tối ôm. Cô không được phép nhìn thẳng vào mặt ngài ấy, không được phép chủ động lên tiếng, không được phép tỏ ra nũng nịu hay đòi hỏi bất cứ điều gì. Cô chỉ là một cỗ máy ấp trứng, hiểu chưa?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Một cỗ máy ấp trứng. Một cái bóng không được phép có ánh sáng.
Quý Tiêu Du từ từ ngẩng đầu lên. Gương mặt cô dưới ánh đèn pha lê hiện lên một vẻ đẹp thanh tao nhưng quật cường. Thay vì rơi nước mắt nhục nhã hay run rẩy sợ hãi như ông ta dự đoán, cô chỉ nhếch mép cười nhạt.
"Tôi hiểu, thưa Quản gia. Tắt đèn, câm miệng, làm tròn bổn phận." Giọng cô rành rọt, không vướng một tia run rẩy. "Ông yên tâm, tôi là người rất tôn trọng hợp đồng."
Sự điềm tĩnh đến mức quỷ dị của cô khiến Quản gia một lần nữa phải nhíu mày. Ông ta làm việc ở Phàn gia hàng chục năm, từng đối phó với vô số loại phụ nữ. Kẻ hám tiền, kẻ mưu mô, kẻ yếu đuối... nhưng chưa từng thấy ai mang thân phận thấp hèn bước vào đây mà lại tỏa ra một loại khí chất bức người, tựa như một thanh gươm sắc bén đang được cất kỹ trong vỏ bọc tĩnh lặng.
"Tốt nhất là cô nhớ kỹ những gì mình vừa nói." Quản gia hừ lạnh, quay sang ra lệnh cho hai nữ hầu đứng túc trực bên cạnh. "Đưa cô ta lên phòng. Tẩy rửa cho sạch sẽ. Đêm nay ngài Phàn sẽ về."
Hai nữ hầu lập tức bước tới, gần như áp giải Quý Tiêu Du bước lên cầu thang xoắn ốc.
Cánh cửa gỗ sồi chạm khắc tinh xảo của phòng ngủ chính được mở ra. Quý Tiêu Du bị đẩy vào trong. Đây không phải là một căn phòng, mà là một hoàng cung thu nhỏ. Giường ngủ king-size trải ga lụa màu rượu vang đỏ rực, t.h.ả.m lông cừu mềm mại dưới chân, rèm cửa bằng nhung đen buông xõa che kín những ô cửa sổ kính suốt từ trần xuống sàn. Không khí trong phòng thoang thoảng mùi trầm hương đắt tiền, nhưng lại lạnh lẽo đến thấu xương.
Cô bị lôi thẳng vào phòng tắm rộng lớn lát cẩm thạch. Không có bất kỳ sự tôn trọng nào, những nữ hầu coi cô như một món đồ vật cần được vệ sinh trước khi đưa lên bàn tiệc. Bọn họ dội nước, chà xát làn da trắng ngần của cô bằng những loại sữa tắm có mùi hương hoa hồng nồng đậm – mùi hương mà Ngô Ánh Toàn luôn yêu thích.
Sự nhục nhã len lỏi qua từng lỗ chân lông. Quý Tiêu Du nhắm nghiền mắt lại, để mặc cho dòng nước ấm dội từ đỉnh đầu xuống.
Ngô Ánh Toàn... Quý Mỹ Nga...
Cô thầm gọi tên những kẻ đã đẩy cô vào địa ngục này. Hình ảnh người cha già gầy gò rơi tự do từ tầng cao bệnh viện, âm thanh trầm đục khi thân thể ông va đập xuống mặt đất lại hiện lên rõ mồn một trong tâm trí cô. Mỗi cái chà xát của nữ hầu lên da thịt, cô đều tự nhắc nhở bản thân về món nợ m.á.u chưa trả.
Nhẫn nhịn. Phải nhẫn nhịn đến cùng cực. Muốn nắm được điểm yếu của dã thú, phải để dã thú mất cảnh giác.
Quá trình "thanh tẩy" kết thúc. Các nữ hầu lau khô người cho cô và tròng vào người cô một chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng manh, xuyên thấu, màu đen tuyền. Chiếc váy không nhằm mục đích che chắn, mà được thiết kế để phơi bày mọi đường cong quyến rũ nhất của cơ thể, biến cô thành một món quà gợi d.ụ.c, rẻ tiền chờ đợi người đến bóc.
"Ngoan ngoãn ở trong này. Chín giờ tối, tự giác tắt toàn bộ đèn." Nữ hầu trưởng lạnh lùng ném lại một câu trước khi bước ra ngoài, tiếng khóa cửa lách cách vang lên từ bên ngoài.
Cô bị nhốt lại.
"Cô Quý chuẩn bị hành trang ít hơn tôi tưởng." Quản gia buông một câu dò xét.
Khóe môi Quý Tiêu Du khẽ nhếch lên một biên độ cực nhỏ, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lẽo vang lên: "Vào l.ồ.ng chim thì không cần mang theo bầu trời, thưa quản gia. Những thứ cần vứt bỏ, tôi đã vứt bỏ hết rồi."
Quản gia sững lại một giây trước câu trả lời sắc sảo ấy. Ông ta nhìn kỹ lại gương mặt thanh thuần nhưng đôi mắt lại sâu không thấy đáy của cô, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác kỳ lạ. Nhưng rất nhanh, ông ta thu lại sự chú ý, phất tay bảo nữ hầu mang đồ đi tiêu hủy.
"Đi theo tôi."
Quản gia xoay người, dẫn Quý Tiêu Du bước vào khuôn viên rộng lớn của công quán.
Dọc theo lối đi lát đá cẩm thạch trắng là những đài phun nước điêu khắc tượng thần thoại Hy Lạp, hai bên là những t.h.ả.m cỏ được cắt tỉa hoàn hảo đến từng centimet. Sự xa hoa tột bậc này hoàn toàn đối lập với căn phòng bệnh bong tróc, sặc mùi t.h.u.ố.c sát trùng nơi cha cô đã trút hơi thở cuối cùng. Giới hào môn dùng tiền để xây lên những cung điện rực rỡ, nhưng nền móng của chúng lại được đắp bằng xương m.á.u của những kẻ thấp cổ bé họng.
Quý Tiêu Du đi ngay phía sau Quản gia, dáng vẻ trông có vẻ ngoan ngoãn, cúi đầu phục tùng. Thế nhưng, dưới hàng mi rủ xuống, đôi mắt cô đang hoạt động với công suất tối đa.
Cô âm thầm ghi nhớ từng chi tiết: Camera an ninh xoay góc 180 độ được giấu kín dưới các mái vòm; Cứ cách hai mươi mét lại có một vệ sĩ mặc đồ đen đứng gác; Thời gian đổi ca của họ dường như là mỗi ba mươi phút một lần; Khu vực cánh trái của tòa nhà chính có một hành lang tối dẫn xuống tầng hầm, nơi đó tuyệt đối không có camera.
Mọi lối thoát, mọi điểm mù đều được cô khắc sâu vào vỏ não. Để mượn tay Phàn Dật Ngân tiêu diệt Ngô gia, trước hết cô phải sống sót và làm chủ được địa bàn của anh ta.
Bước vào sảnh chính, ánh đèn pha lê khổng lồ rọi xuống khiến không gian sáng rực. Quản gia dừng bước trước cầu thang xoắn ốc trải t.h.ả.m đỏ thẫm, quay lại nhìn cô, bắt đầu phổ biến những quy tắc hà khắc của l.ồ.ng giam mạ vàng này.
"Nghe cho kỹ, tôi chỉ nói một lần." Giọng Quản gia đanh lại, mang theo áp lực nặng nề. "Thứ nhất, thân phận của cô ở đây là một người thế thân. Cô m.a.n.g t.h.a.i hộ cho cô Ngô Ánh Toàn. Trong mắt tất cả mọi người, cái t.h.a.i trong bụng cô sau này là kết tinh tình yêu của ngài Phàn và cô Ngô. Cô không có quyền làm mẹ, đẻ xong, nhận tiền, và vĩnh viễn biến mất."
Lời nói như những nhát d.a.o c.h.é.m thẳng vào mặt, tàn nhẫn lột sạch tôn nghiêm của một con người. Nhưng Quý Tiêu Du không hề chớp mắt. Cô biết rõ mẹ con Ngô Ánh Toàn đã bày ra trò này. Ngô Ánh Toàn lăng loàn, bản thân đã từng nạo phá t.h.a.i đến mức tổn thương t.ử cung, không thể sinh nở. Để bảo vệ vị trí thiếu phu nhân Phàn gia tương lai, ả đã tàn nhẫn ép cô đi vào con đường đẻ mướn nhục nhã này.
"Thứ hai," Quản gia tiếp tục, "Khu vực hoạt động của cô chỉ giới hạn trong phòng ngủ trên tầng hai và khu vườn nhỏ phía sau. Tuyệt đối không được phép bước vào phòng làm việc của ngài Phàn, không được lảng vảng ở tầng trệt khi có khách. Vi phạm, đ.á.n.h gãy chân ném ra ngoài."
"Thứ ba, và cũng là điều quan trọng nhất." Quản gia bước tới gần cô hơn một chút, gằn từng chữ. "Khi ngài Phàn đến phòng để thực hiện 'nghĩa vụ', phòng phải tắt đèn tối ôm. Cô không được phép nhìn thẳng vào mặt ngài ấy, không được phép chủ động lên tiếng, không được phép tỏ ra nũng nịu hay đòi hỏi bất cứ điều gì. Cô chỉ là một cỗ máy ấp trứng, hiểu chưa?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Một cỗ máy ấp trứng. Một cái bóng không được phép có ánh sáng.
Quý Tiêu Du từ từ ngẩng đầu lên. Gương mặt cô dưới ánh đèn pha lê hiện lên một vẻ đẹp thanh tao nhưng quật cường. Thay vì rơi nước mắt nhục nhã hay run rẩy sợ hãi như ông ta dự đoán, cô chỉ nhếch mép cười nhạt.
"Tôi hiểu, thưa Quản gia. Tắt đèn, câm miệng, làm tròn bổn phận." Giọng cô rành rọt, không vướng một tia run rẩy. "Ông yên tâm, tôi là người rất tôn trọng hợp đồng."
Sự điềm tĩnh đến mức quỷ dị của cô khiến Quản gia một lần nữa phải nhíu mày. Ông ta làm việc ở Phàn gia hàng chục năm, từng đối phó với vô số loại phụ nữ. Kẻ hám tiền, kẻ mưu mô, kẻ yếu đuối... nhưng chưa từng thấy ai mang thân phận thấp hèn bước vào đây mà lại tỏa ra một loại khí chất bức người, tựa như một thanh gươm sắc bén đang được cất kỹ trong vỏ bọc tĩnh lặng.
"Tốt nhất là cô nhớ kỹ những gì mình vừa nói." Quản gia hừ lạnh, quay sang ra lệnh cho hai nữ hầu đứng túc trực bên cạnh. "Đưa cô ta lên phòng. Tẩy rửa cho sạch sẽ. Đêm nay ngài Phàn sẽ về."
Hai nữ hầu lập tức bước tới, gần như áp giải Quý Tiêu Du bước lên cầu thang xoắn ốc.
Cánh cửa gỗ sồi chạm khắc tinh xảo của phòng ngủ chính được mở ra. Quý Tiêu Du bị đẩy vào trong. Đây không phải là một căn phòng, mà là một hoàng cung thu nhỏ. Giường ngủ king-size trải ga lụa màu rượu vang đỏ rực, t.h.ả.m lông cừu mềm mại dưới chân, rèm cửa bằng nhung đen buông xõa che kín những ô cửa sổ kính suốt từ trần xuống sàn. Không khí trong phòng thoang thoảng mùi trầm hương đắt tiền, nhưng lại lạnh lẽo đến thấu xương.
Cô bị lôi thẳng vào phòng tắm rộng lớn lát cẩm thạch. Không có bất kỳ sự tôn trọng nào, những nữ hầu coi cô như một món đồ vật cần được vệ sinh trước khi đưa lên bàn tiệc. Bọn họ dội nước, chà xát làn da trắng ngần của cô bằng những loại sữa tắm có mùi hương hoa hồng nồng đậm – mùi hương mà Ngô Ánh Toàn luôn yêu thích.
Sự nhục nhã len lỏi qua từng lỗ chân lông. Quý Tiêu Du nhắm nghiền mắt lại, để mặc cho dòng nước ấm dội từ đỉnh đầu xuống.
Ngô Ánh Toàn... Quý Mỹ Nga...
Cô thầm gọi tên những kẻ đã đẩy cô vào địa ngục này. Hình ảnh người cha già gầy gò rơi tự do từ tầng cao bệnh viện, âm thanh trầm đục khi thân thể ông va đập xuống mặt đất lại hiện lên rõ mồn một trong tâm trí cô. Mỗi cái chà xát của nữ hầu lên da thịt, cô đều tự nhắc nhở bản thân về món nợ m.á.u chưa trả.
Nhẫn nhịn. Phải nhẫn nhịn đến cùng cực. Muốn nắm được điểm yếu của dã thú, phải để dã thú mất cảnh giác.
Quá trình "thanh tẩy" kết thúc. Các nữ hầu lau khô người cho cô và tròng vào người cô một chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng manh, xuyên thấu, màu đen tuyền. Chiếc váy không nhằm mục đích che chắn, mà được thiết kế để phơi bày mọi đường cong quyến rũ nhất của cơ thể, biến cô thành một món quà gợi d.ụ.c, rẻ tiền chờ đợi người đến bóc.
"Ngoan ngoãn ở trong này. Chín giờ tối, tự giác tắt toàn bộ đèn." Nữ hầu trưởng lạnh lùng ném lại một câu trước khi bước ra ngoài, tiếng khóa cửa lách cách vang lên từ bên ngoài.
Cô bị nhốt lại.