Thế Thân Được Sủng Ái Tổng Tài Bá Đạo Cưng Chiều Tận Trời

Chương 3

Căn phòng bệnh tức thì chìm vào một sự im lặng đến đáng sợ. Chỉ còn tiếng máy móc báo động inh ỏi vì mất đi nhịp tim của bệnh nhân.

Quý Tiêu Du đứng c.h.ế.t lặng bên bậu cửa sổ. Cô từ từ cúi đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm xuống khoảng sân bệnh viện phía dưới. Nơi đó, một đám đông đang bắt đầu tụ tập, la hét hoảng loạn. Giữa vòng tròn người ấy, một vũng m.á.u đỏ thẫm đang chậm rãi lan rộng, ch.ói mắt và tàn khốc.

Cha cô nằm đó, cơ thể vỡ nát, chấm dứt nhất kiếp người cơ cực và đầy rẫy sự bất công.

Quý Tiêu Du không khóc. Những giọt nước mắt từng rơi vì tuyệt vọng giờ đây dường như đã cạn khô, hoặc đã bị ngọn lửa hừng hực trong l.ồ.ng n.g.ự.c thiêu rụi hoàn toàn. Cô đứng đó rất lâu, để mặc cho những cơn gió lạnh buốt lùa qua khung cửa sổ, thổi tung mái tóc rối bời.

Sự ấm áp, lương thiện và niềm tin vào tình thân trong trái tim Quý Tiêu Du đã theo cú nhảy lầu của cha mà vỡ vụn thành trăm ngàn mảnh.

Khi cô quay người lại, đối diện với căn phòng bệnh trống rỗng, ánh mắt u buồn, cam chịu của cô gái hai mươi tuổi đã biến mất không còn dấu vết. Thay vào đó là một hố sâu thăm thẳm, lạnh lẽo, sắc bén như lưỡi d.a.o được mài giũa từ cõi c.h.ế.t.

Quý Tiêu Du chậm rãi bước tới giữa phòng, cúi xuống nhặt tờ Bản Hợp Đồng Mang Thai Hộ mà Ngô Ánh Toàn bỏ lại. Những nếp gấp trên tờ giấy bị cô vuốt phẳng lại. Chữ ký của cô vẫn nằm ở đó, đỏ ch.ót và ch.ói lọi.

Trước đây nửa giờ, bản hợp đồng này là gông cùm trói buộc cuộc đời cô, là cái giá nhục nhã cô phải trả để cứu cha.

Nhưng bây giờ... nó là v.ũ k.h.í. Là tấm vé duy nhất để cô bước chân vào Bát Hào Công Quán, là cơ hội để cô tiếp cận Phàn Dật Ngân – người đàn ông nắm giữ quyền lực tối thượng có thể dễ dàng bóp c.h.ế.t Ngô gia như bóp c.h.ế.t một con kiến.

"Quý Mỹ Nga... Ngô Ánh Toàn..."

Giọng Quý Tiêu Du vang lên trong căn phòng vắng, nhẹ bẫng nhưng mang theo sát khí ngút ngàn, tựa như lời nguyền rủa từ địa ngục. Cô siết c.h.ặ.t bản hợp đồng trong tay, đôi mắt đen láy lóe lên tia tàn nhẫn tột độ.

"Các người thích đoạt quyền, thích vinh hoa phú quý, thích giẫm đạp lên mạng sống của người khác để làm thềm bước lên cao? Được. Quý Tiêu Du tôi sẽ dùng chính bản hợp đồng này, dùng chính thân phận thế thân dơ bẩn mà các người ban cho, để tự tay kéo các người từ đỉnh cao ảo vọng xuống tận cùng của vực sâu."

"Món nợ m.á.u hôm nay, tôi sẽ bắt cả nhà họ Ngô các người... phải trả bằng mạng!"

Bên ngoài, tiếng còi xe cứu thương bắt đầu rít lên từng hồi xé nát không gian, như gióng lên hồi chuông báo t.ử cho những ngày tháng bình yên giả tạo của giới hào môn. Một con ác quỷ mang gương mặt thiên thần đã chính thức được sinh ra từ trong vũng m.á.u.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Bầu trời thành phố hôm nay phủ một màu xám xịt, những đám mây chì đè nặng xuống những tòa cao ốc chọc trời, đặc quánh và ngột ngạt. Gió lạnh từ con sông vắt ngang thành phố thổi thốc tới, cuốn theo những chiếc lá khô xào xạc trên mặt đường nhựa.

Quý Tiêu Du đứng lặng lẽ trước cánh cổng sắt rèn hoa văn tinh xảo, uy nghi cao sừng sững của Bát Hào Công Quán.

Tang lễ của cha cô, Quý Xương Thịnh, đã được lo liệu xong xuôi vào sáng nay. Không kèn trống ầm ĩ, không họ hàng đưa tiễn. Chỉ có một hũ tro cốt lạnh lẽo được đặt vào ô vuông nhỏ hẹp trong nghĩa trang, chấm dứt nhất kiếp người nhẫn nhịn, sống vì người khác để rồi bị chính những kẻ mang danh m.á.u mủ ruột rà bức t.ử.

Nước mắt của Quý Tiêu Du đã cạn sạch từ khoảnh khắc cô quỳ gối nhìn t.h.i t.h.ể cha nằm giữa vũng m.á.u tại sân Bệnh viện Trung tâm. Giờ phút này, đôi mắt đen láy của cô gái hai mươi tuổi tĩnh lặng tựa như một mặt hồ đóng băng, không một gợn sóng, nhưng ẩn sâu dưới lớp băng ấy là một hố đen thù hận đang cuồn cuộn gầm thét, sẵn sàng nuốt chửng bất cứ kẻ nào cản đường.

Cô xách chiếc vali vải nhỏ xíu trên tay, nhịp tim bình ổn đến mức đáng sợ. Trước mặt cô không phải là một khu dinh thự xa hoa bậc nhất giới hào môn, mà là một chiến trường đẫm m.á.u. Và cô, đã tự tay gỡ bỏ chiếc vòng cổ của một con cừu non, khoác lên mình lớp da của một con sói đơn độc.

Cánh cổng sắt nặng nề khẽ phát ra tiếng động cơ thủy lực êm ru, rồi chậm rãi mở ra hai bên.

Một người đàn ông trạc năm mươi lăm tuổi, mặc bộ vest đen cắt may thủ công phẳng phiu không một nếp nhăn, đứng ngay phía sau cánh cổng. Dáng vẻ ông ta nghiêm nghị, hai tay chắp sau lưng, ánh mắt sắc lạnh như máy quét lướt qua người Quý Tiêu Du từ đầu đến chân. Đó là Quản gia của Bát Hào Công Quán – cánh tay phải đắc lực phụ trách lo liệu đời sống riêng tư cho người đàn ông quyền lực nhất Tập đoàn Phàn thị.

"Chào cô Quý. Tôi là quản gia của nơi này." Giọng nói của ông ta đều đều, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào, giống hệt như một cỗ máy được lập trình sẵn. "Mời cô bước vào. Từ giây phút gót giày của cô chạm xuống nền gạch của công quán, cô không còn là Quý Tiêu Du nữa."

Quý Tiêu Du không đáp lời, chỉ khẽ gật đầu. Cô sải bước qua ranh giới của cánh cổng, tiếng gót giày gõ xuống mặt đường lát đá hoa cương vang lên những âm thanh giòn giã.

Ngay khi cô vừa dừng bước, Quản gia khẽ phẩy tay. Hai nữ hầu mặc đồng phục xám từ phía sau tiến lên, một người giật lấy chiếc vali vải trong tay cô, người kia lạnh lùng đưa ra một chiếc khay bạc.

"Giao nộp điện thoại, giấy tờ tùy thân và toàn bộ vật dụng cá nhân của cô." Quản gia ra lệnh, ánh mắt không che giấu sự coi thường thường thấy dành cho những kẻ vì tiền mà bán rẻ thân xác. "Ở Bát Hào Công Quán, cô không cần liên lạc với thế giới bên ngoài. Ngài Phàn không thích những thứ rác rưởi mang theo mầm mống rắc rối."

Quý Tiêu Du bình thản thò tay vào túi áo khoác, lấy ra chiếc điện thoại cũ kỹ đã tắt nguồn, cùng với căn cước công dân đặt lên khay bạc.

Nữ hầu mở chiếc vali của cô ra kiểm tra. Bên trong trống hoác, chỉ có vỏn vẹn hai bộ quần áo ngủ rẻ tiền và một vài vật dụng vệ sinh cá nhân cơ bản. Không có nhật ký, không có ảnh gia đình, không có bất kỳ món đồ lưu niệm nào.