Thế Thân Được Sủng Ái Tổng Tài Bá Đạo Cưng Chiều Tận Trời

Chương 2

"Cút ra!" Quý Mỹ Nga mạnh bạo xô ngã Quý Tiêu Du xuống sàn nhà lạnh lẽo. Sức lực của một người phụ nữ đẫy đà được ăn sung mặc sướng dư sức hất văng cô gái nhỏ đang kiệt sức vì thức trắng nhiều đêm.

"Rầm!"

Cửa phòng bệnh bị đẩy mạnh ra. Quý Mỹ Nga và Ngô Ánh Toàn ngang nhiên xông vào, mang theo thứ hơi thở độc ác của những kẻ tàn nhẫn nhất thế gian.

Trên giường bệnh, Quý Xương Thịnh lờ đờ mở mắt. Tiếng động mạnh khiến ông tỉnh lại từ cơn mê man. Thấy em gái và cháu gái xuất hiện, ánh mắt ông lóe lên một tia sáng yếu ớt, những tưởng họ đến thăm mình. Ông cố gắng mấp máy môi qua lớp mặt nạ oxy.

"Anh hai, tỉnh rồi à?" Quý Mỹ Nga khoanh tay trước n.g.ự.c, đứng nhìn anh trai ruột bằng nửa con mắt. "Anh có phúc thật đấy, sắp c.h.ế.t đến nơi rồi mà vẫn đào đâu ra năm mươi vạn để kéo dài cái mạng tàn này."

Quý Tiêu Du lảo đảo bò dậy, lao vào phòng, giọng hoảng loạn tột độ: "Đừng nói! Tôi cầu xin bà đừng nói!" Cô muốn đưa tay bịt miệng Quý Mỹ Nga lại, nhưng Ngô Ánh Toàn đã nhanh tay tóm lấy tóc cô, giật ngược ra sau.

"Mày im mồm!" Ngô Ánh Toàn rít lên. "Để cho người cha tốt của mày biết, đứa con gái bảo bối của ông ta hiếu thảo đến mức nào chứ!"

Quý Mỹ Nga cúi xuống, ghé sát vào tai Quý Xương Thịnh, từng chữ từng chữ nhả ra như rắn độc phun nọc: "Anh hai à, anh biết tiền phẫu thuật của anh từ đâu mà có không? Là do đứa con gái cưng của anh, Quý Tiêu Du, vừa mới ký giấy bán t.ử cung cho nhà họ Ngô đấy! Nó chấp nhận làm gái đẻ mướn, làm kẻ thế thân nhục nhã chui rúc trong bóng tối để bò lên giường đàn ông, lạy lục xin tiền cứu cái mạng già vô dụng của anh đấy!"

"Bà im đi! Đồ ác quỷ!" Quý Tiêu Du gào lên t.h.ả.m thiết, nước mắt tuôn rơi như mưa. Cô điên cuồng vùng vẫy khỏi sự kìm kẹp của Ngô Ánh Toàn, nhưng sức lực cạn kiệt khiến cô chỉ có thể tuyệt vọng nhìn về phía cha mình. "Cha ơi... đừng nghe bà ta nói... cha ơi..."

Toàn thân Quý Xương Thịnh chấn động dữ dội.

Đôi mắt đục ngầu của ông trừng lớn, nhìn trân trân vào gương mặt nhạt nhòa nước mắt của con gái. Sau đó, tầm mắt ông rơi xuống tờ giấy có chữ "Bản Hợp Đồng Mang Thai Hộ" mà Ngô Ánh Toàn đang giơ lên cao.

Thời gian như ngừng trôi. Không gian phòng bệnh chỉ còn lại tiếng máy đo nhịp tim bắt đầu kêu lên dồn dập, réo rắt.

Quý Xương Thịnh là một người đàn ông nghèo, nhưng cả đời ông sống trong sạch, ngay thẳng. Ông thà nhịn đói chứ không bao giờ ăn trộm ăn cắp, thà làm lụng vất vả đến lao lực chứ không bao giờ để con gái phải chịu thiệt thòi. Trong mắt ông, Tiêu Du là viên ngọc quý giá nhất, là niềm tự hào duy nhất của cuộc đời ông. Vậy mà giờ đây, vì cái cơ thể tàn tạ, rách nát này của ông, viên ngọc ấy phải tự vứt mình vào đống bùn nhơ nhuốc, phải chịu đựng sự sỉ nhục tận cùng của bầy sói lang mang danh người thân.

Ông đã trở thành một gánh nặng. Một thứ ký sinh trùng hút m.á.u chính đứa con gái mà ông yêu thương nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Ư... a..." Quý Xương Thịnh rên rỉ trong cổ họng, nước mắt trào ra từ khóe mắt nhăn nheo. Sự uất ức, nhục nhã và nỗi đau đớn tột cùng xé nát tâm can ông. Ông nhìn em gái ruột đang cười nhạo, nhìn đứa cháu gái đang vênh váo đắc ý, và cuối cùng, ông nhìn Tiêu Du với ánh mắt chứa chan ngàn vạn lời xin lỗi.

Con gái ngốc... cha xin lỗi... cha không thể để con vì cha mà hủy hoại cả một đời.

Đột nhiên, một sức mạnh phi thường nào đó trỗi dậy trong cơ thể khô héo của Quý Xương Thịnh. Ông giơ đôi tay gầy trơ xương, điên cuồng giật phăng chiếc mặt nạ oxy trên mặt, giật tung tất cả các kim tiêm, dây truyền dịch đang cắm trên tay mình. Máu đỏ tươi trào ra, loang lổ trên tấm drap giường trắng toát.

"Cha! Cha làm gì vậy?!" Quý Tiêu Du hoảng loạn hét lên, vùng thoát khỏi Ngô Ánh Toàn, lao về phía giường bệnh.

Nhưng đã quá muộn.

Quý Xương Thịnh dùng chút sức lực tàn tạ cuối cùng, lật người lăn xuống giường. Cửa sổ phòng bệnh mở toang để đón gió trời, và khoảng cách từ giường đến cửa sổ chỉ vỏn vẹn ba bước chân.

Ông không nhìn lại, cũng không thốt lên được lời nào rõ ràng, chỉ dùng toàn bộ sinh mệnh lao thẳng về phía khoảng không vô tận ngoài kia.

"Không! Cha ơiiii!"

Quý Tiêu Du gào thét đến rách cả giọng. Cô chồm người tới, những ngón tay tuyệt vọng chỉ kịp sượt qua gấu áo bệnh nhân mỏng manh của ông. Một tiếng xé vải khẽ vang lên, để lại trong tay cô một mảnh vải sọc xanh trắng lạnh lẽo.

Và rồi... thân ảnh gầy gò ấy biến mất khỏi khung cửa sổ.

Từ tầng mười hai của bệnh viện, mọi thứ diễn ra quá nhanh. Không có tiếng hét nào từ người rơi xuống, chỉ có tiếng gió rít gào bên tai Quý Tiêu Du. Vài giây sau, một âm thanh trầm đục, khô khốc vang lên từ phía dưới khoảng sân bê tông dội ngược lên phòng bệnh.

"Á!" Ngô Ánh Toàn hét lên một tiếng thất thanh, lùi lại mấy bước, khuôn mặt cắt không còn một giọt m.á.u. Quý Mỹ Nga cũng kinh hãi tột độ, chân nam đá chân chiêu bám c.h.ặ.t vào khung cửa. Bọn họ chỉ muốn đến để sỉ nhục, để dẫm đạp lên lòng tự trọng của hai cha con cho hả dạ, chứ không hề nghĩ đến việc bức c.h.ế.t người.

"Do... do ông ta tự t.ử! Không liên quan đến tao! Là do ông ta tự tìm cái c.h.ế.t!" Quý Mỹ Nga lắp bắp, giọng nói run rẩy đầy hoảng loạn.

"Mẹ... mẹ ơi, chúng ta đi thôi, mau đi khỏi đây!" Ngô Ánh Toàn sợ hãi đến mức vứt cả bản hợp đồng xuống đất, kéo tay mẹ mình bỏ chạy thục mạng ra khỏi phòng bệnh, như thể sợ linh hồn oan khuất của người c.h.ế.t sẽ bám lấy ả.