Thế Thân Được Sủng Ái Tổng Tài Bá Đạo Cưng Chiều Tận Trời

Chương 1

Sau
Mùi t.h.u.ố.c sát trùng nồng nặc hòa cùng thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo của Bệnh viện Trung tâm tạo nên một không gian ngột ngạt đến nghẹt thở.

Trong phòng bệnh chăm sóc tích cực, tiếng bíp bíp của máy đo nhịp tim vang lên đều đều, chậm chạp và yếu ớt. Quý Tiêu Du đứng trân trân trước cửa kính trong suốt, đôi mắt sưng đỏ hằn đầy tia m.á.u nhìn chằm chằm vào người đàn ông gầy gò đang nằm bất động trên giường. Quý Xương Thịnh – cha của cô, người đàn ông từng dùng cả bờ vai vững chãi để che chở cho cô suốt những năm tháng tuổi thơ, giờ đây chỉ còn là một cái bóng tàn tạ, sự sống hoàn toàn phụ thuộc vào mớ dây nhợ chằng chịt và chiếc máy thở vô tri vô giác.

"Đã quyết định xong chưa? Thời gian của tôi rất quý giá, không rảnh để đứng đây nhìn cô diễn vở tình thâm phụ t.ử đâu."

Một giọng nữ lanh lảnh, kiêu ngạo vang lên từ phía sau, phá vỡ sự tĩnh lặng u buồn của hành lang bệnh viện.

Quý Tiêu Du chậm rãi quay người lại. Đứng trước mặt cô là Ngô Ánh Toàn – cô chị họ mang danh nghĩa người nhà nhưng lại khoác trên mình bộ dạng của một kẻ bề trên đang ban phát sự thương hại. Ngô Ánh Toàn diện một chiếc váy hàng hiệu đắt tiền, trên tay xách chiếc túi phiên bản giới hạn, đôi giày cao gót nện gõ xuống sàn nhà từng nhịp đầy áp bách. Trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài lộng lẫy ấy là ánh mắt cay nghiệt, hẹp hòi và nụ cười nửa miệng đầy khinh khỉnh.

"Chỉ cần cô ký vào đây," Ngô Ánh Toàn hất cằm, ném một tập tài liệu dày cộp lên dãy ghế chờ bằng inox lạnh lẽo. "Năm mươi vạn tiền viện phí của ông già nhà cô sẽ lập tức được thanh toán. Bằng không, trưa nay bệnh viện sẽ rút ống thở. Cô tự cân nhắc đi."

Quý Tiêu Du cúi xuống nhìn những dòng chữ in đậm trên trang giấy trắng: Bản Hợp Đồng Mang Thai Hộ.

Năm chữ ấy như những nhát d.a.o vô hình cứa thẳng vào lòng tự trọng của cô. Nội dung bên trong càng tàn nhẫn hơn: Cô phải thay thế Ngô Ánh Toàn, dùng cơ thể của mình để sinh cho Phàn Dật Ngân – vị tổng tài quyền lực bậc nhất của Tập đoàn Phàn thị – một đứa con thừa kế. Trong suốt quá trình đó, cô không được phép lộ diện, không được có bất kỳ tình cảm nào với chủ nhân, và ngay sau khi đứa bé chào đời, cô phải lập tức biến mất khỏi thế giới của họ vĩnh viễn, để lại vinh quang và vị trí "Thiếu phu nhân Phàn gia" cho Ngô Ánh Toàn tận hưởng.

"Sao hả? Cảm thấy nhục nhã sao?" Ngô Ánh Toàn bước tới, đưa tay mân mê bộ móng tay được sơn phết cầu kỳ, giọng điệu đầy mỉa mai. "Quý Tiêu Du, cô nên biết thân biết phận đi. Với cái thân phận nghèo hèn của cô, được m.a.n.g t.h.a.i con của Phàn thiếu đã là phúc tu ba đời rồi. Nếu không phải vì cơ thể tôi dạo này không tiện sinh nở, cô nghĩ tôi sẽ nhường cái cơ hội ngàn vàng này cho loại con gái quê mùa như cô chắc?"

Hai bàn tay Quý Tiêu Du siết c.h.ặ.t lại, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến rỉ m.á.u, nhưng cô không hề cảm thấy đau đớn. Nỗi đau thể xác lúc này làm sao sánh bằng sự nhục nhã đang cào xé trong tâm can. Cô biết rõ bản chất lăng loàn của Ngô Ánh Toàn. Ả ta không muốn m.a.n.g t.h.a.i vì sợ hỏng vóc dáng, sợ những bí mật dơ bẩn trong quá khứ ăn chơi trác táng bị bại lộ khi khám sức khỏe, nên mới bày ra cái trò mượn bụng người khác này để lừa gạt Phàn gia.

Nhưng Quý Tiêu Du có thể làm gì khác?

Cô quay đầu nhìn cha mình qua lớp cửa kính. Bác sĩ đã ra tối hậu thư, nếu hôm nay không có tiền phẫu thuật, Quý Xương Thịnh chắc chắn sẽ không qua khỏi. Lương tâm, tự trọng, hay sự trong sạch của một người con gái... tất cả đều trở nên vô nghĩa trước sinh mạng của đấng sinh thành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Tôi ký."

Giọng Quý Tiêu Du khàn đặc, khô khốc như cọ xát vào giấy nhám. Cô cầm lấy cây b.út, không chút do dự mà ký rẹt tên mình xuống góc phải của tờ hợp đồng. Chữ ký run rẩy nhưng dứt khoát, tựa như một bản án t.ử hình dành cho phần đời tươi sáng của chính cô.

Ngô Ánh Toàn đắc ý giật lấy bản hợp đồng, cười lanh lảnh: "Tốt lắm. Nhớ kỹ thân phận của cô, từ giờ phút này, cô chỉ là một công cụ sinh đẻ, một cái bóng không được phép có tiếng nói."

"Tiền viện phí..." Quý Tiêu Du ngẩng lên, ánh mắt trống rỗng nhìn ả ta. "Chuyển ngay bây giờ đi."

"Gấp gáp cái gì?"

Đột nhiên, cửa thang máy mở ra, một giọng nói ch.ói tai khác chen vào. Quý Mỹ Nga – cô ruột của Quý Tiêu Du, đồng thời là mẹ ruột của Ngô Ánh Toàn – bước ra với dáng vẻ ngạo mạn. Bà ta vận trên người toàn châu báu ngọc ngà, hất hàm nhìn đứa cháu gái ruột đang đứng nép mình bên vách tường như nhìn một đống rác rưởi.

"Mẹ, con lấy được chữ ký rồi." Ngô Ánh Toàn phe phẩy bản hợp đồng trước mặt Quý Mỹ Nga.

Quý Mỹ Nga gật gù, ánh mắt lướt qua Quý Tiêu Du mang theo sự khinh miệt tột độ. "Tao đã nói rồi mà, loại người bần hèn như cha con nó, chỉ cần quẳng cho vài đồng bạc lẻ là bảo gì nghe nấy, bắt quỳ liền quỳ, bắt l.i.ế.m gót giày cũng phải l.i.ế.m."

"Cô ruột..." Quý Tiêu Du c.ắ.n c.h.ặ.t môi, nén nhịn sự phẫn nộ đang trào dâng. "Cháu đã làm theo yêu cầu của hai người rồi. Xin cô giữ lời hứa, đừng để cha cháu biết chuyện này. Ông ấy lòng tự trọng rất cao, nếu biết tiền chữa bệnh là do cháu... bán thân mà có, ông ấy sẽ không chịu nổi đâu."

"Tự trọng?" Quý Mỹ Nga như nghe được câu chuyện cười buồn cười nhất thế gian. Bà ta bật cười ha hả, tiếng cười sắc lẹm vang dội cả dãy hành lang. "Một kẻ sắp c.h.ế.t đói, sống lay lắt dựa vào tiền của nhà họ Ngô tao mà còn đòi tự trọng sao? Quý Tiêu Du, mày ngây thơ quá rồi đấy!"

Nói đoạn, Quý Mỹ Nga bất ngờ sải bước về phía cửa phòng bệnh chăm sóc tích cực.

Đồng t.ử Quý Tiêu Du co rút lại. Cảm giác bất an ập đến như một cơn sóng dữ. Cô lao tới, dang tay chắn trước cửa: "Bà muốn làm gì? Bác sĩ dặn cha tôi cần được nghỉ ngơi, không ai được phép làm phiền!"
Sau