Thế Thân Được Sủng Ái Tổng Tài Bá Đạo Cưng Chiều Tận Trời

Chương 10

"Cô Ngô!" Giọng Quản gia trầm xuống, mang theo sự phẫn nộ không thèm che giấu. "Đây là Bát Hào Công Quán, không phải cái chợ để cô làm loạn! Nếu thân thể Quý cô có mệnh hệ gì, ảnh hưởng đến người thừa kế của Phàn thị, cô có gánh nổi cơn thịnh nộ của Phàn thiếu không?"

Ngô Ánh Toàn bị mắng giữa đám người hầu thì tức tối đến bốc khói đầu. Ả chỉ tay vào mặt Quý Tiêu Du, dậm chân hét lên: "Là con tiện nhân đó tự ngã! Tao chưa hề chạm vào nó! Các người mù hết rồi sao?"

"Chúng tôi chỉ tin vào những gì mình nhìn thấy." Quản gia bước tới, đứng chắn trước mặt Quý Tiêu Du như một bức tường bảo vệ. "Mời cô Ngô rời khỏi đây. Bắt đầu từ hôm nay, nếu không có lệnh trực tiếp của Phàn thiếu, cô không được phép bước chân vào căn phòng này nữa."

Ngô Ánh Toàn nghiến răng trèo trẹo. Ả biết mình không thể chống đối lại Quản gia – người đại diện cho quyền lực của Phàn Dật Ngân tại dinh thự này. Ả trừng mắt nhìn Quý Tiêu Du qua vai Quản gia, hừ lạnh một tiếng: "Mày cứ chờ đấy! Xem mày còn đắc ý được bao lâu!"

Nói rồi, ả quay ngoắt người, dậm gót giày chan chát bỏ đi, mang theo sự kiêu ngạo của một kẻ chiến thắng ảo tưởng. Ả đinh ninh rằng việc đ.á.n.h đập và nh.ụ.c m.ạ được Quý Tiêu Du hôm nay là một chiến tích lẫy lừng, chứng minh quyền uy tuyệt đối của ả.

Trong phòng ngủ, đám người hầu vội vã dọn dẹp mảnh vỡ. Quản gia sai người mang hộp y tế đến.

"Quý cô, cô không sao chứ?" Quản gia hỏi, giọng điệu có phần dịu lại. Dù ông không có tình cảm cá nhân với cô, nhưng sự hiểu chuyện và biết thân biết phận của cô so với sự lố lăng của Ngô Ánh Toàn khiến ông có chút thiện cảm.

"Tôi không sao... Cảm ơn Quản gia." Quý Tiêu Du khẽ lắc đầu, đưa tay lau đi vết m.á.u trên khóe môi, biểu cảm vẫn là sự hoảng loạn chưa tan. "Chỉ là... tôi hơi mệt. Tôi muốn ở một mình nghỉ ngơi."

"Được. Chúng tôi sẽ lui ra." Quản gia gật đầu, ra hiệu cho người hầu dọn dẹp xong xuôi rồi rời đi, không quên đóng c.h.ặ.t cửa lại.

Khi căn phòng chỉ còn lại một mình, sự yếu đuối, run rẩy trên người Quý Tiêu Du bốc hơi sạch sẽ chỉ trong vòng một cái chớp mắt. Cô đứng thẳng dậy, điềm nhiên bước qua những tờ tiền rơi vãi trên t.h.ả.m nhung như bước qua đống rác rưởi.

Cô thò tay vào túi áo, lấy chiếc b.út ghi âm màu đen ra. Ngón tay bấm nhẹ vào nút phát lại.

Trong không gian im ắng của Bát Hào Công Quán, giọng nói the thé, lăng loàn và đầy ác độc của Ngô Ánh Toàn vang lên rõ mồn một. Từ việc thú nhận bức t.ử Quý Xương Thịnh, chuyện lên giường với tên tiểu bạch kiểm ở nhà nghỉ, âm mưu chiếm đoạt tài sản Phàn gia, cho đến kế hoạch g.i.ế.c người bịt miệng trong phòng sinh... Mọi thứ đều rành mạch, sắc nét, không lẫn một tạp âm nào ngoài tiếng vỡ của chiếc bình pha lê ở đoạn cuối.

Quý Tiêu Du nhắm mắt lại, lắng nghe từng lời của kẻ thù. Hình ảnh người cha đáng thương một lần nữa xẹt qua tâm trí, nhưng lần này, nó không còn mang theo sự tuyệt vọng, mà biến thành một ngọn lửa địa ngục rực cháy.

"Cha à..." Cô lẩm bẩm trong miệng, khóe môi vẽ lên một nụ cười tàn nhẫn, diễm lệ tựa đóa hoa anh túc nở rộ trong đêm tối. "Cha thấy không? Màn kịch đã bắt đầu rồi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Cái bẫy đã được giăng xong. Ngô Ánh Toàn kiêu ngạo đã tự mình bước một chân vào cửa t.ử. Thứ cô cần làm bây giờ chỉ là chờ đợi. Chờ đợi vị tổng tài bá đạo Phàn Dật Ngân trở về, và cô sẽ đích thân dâng lên cho anh ta món quà trí mạng này.

Để xem, khi một kẻ luôn tự coi mình là vương giả đứng trên vạn người như Phàn Dật Ngân, phát hiện ra bản thân đang bị một con điếm rẻ tiền lừa dối và lợi dụng, sự thịnh nộ của anh ta sẽ khủng khiếp đến mức nào. Thanh đao mượn tay này, nhất định sẽ cắt đứt từng khúc xương, từng tấc thịt của Ngô gia.

Bầu trời ngoài cửa sổ bỗng kéo mây đen vần vũ. Cơn bão lớn nhất của giới hào môn thành phố, chính thức được kích hoạt từ một chiếc b.út ghi âm nhỏ bé nằm gọn trong lòng bàn tay của kẻ thế thân.

Cánh cửa gỗ sồi nguyên khối của phòng ngủ bị đẩy mạnh ra, dội vào tường một tiếng trầm đục. Bầu không khí tĩnh lặng bên trong Bát Hào Công Quán nháy mắt bị x.é to.ạc bởi áp bách nặng nề tỏa ra từ người đàn ông vừa bước vào.

Phàn Dật Ngân đứng ở ngưỡng cửa, ngược sáng. Vóc dáng cao lớn của anh hòa cùng bóng tối tạo nên một bức tường thành không thể công phá. Hắn bước từng bước chậm rãi, tiếng đế giày da gõ xuống mặt sàn gỗ vang lên những nhịp điệu c.h.ế.t ch.óc. Trên tay anh, chiếc b.út ghi âm màu đen đang nằm gọn lỏn, lớp vỏ kim loại phản chiếu ánh đèn vàng vọt, lạnh lẽo.

"Cạch."

Chiếc b.út bị ném mạnh lên mặt bàn kính trước mặt Quý Tiêu Du. Âm thanh khô khốc vang lên, ch.ói tai và sắc lẹm như một lưỡi d.a.o lướt ngang yết hầu.

Phàn Dật Ngân cởi phăng chiếc cúc áo vest, hai tay chống lên mặt bàn, cúi người áp sát xuống. Ánh mắt thâm trầm, sắc bén tựa chim ưng của anh ghim c.h.ặ.t lấy người phụ nữ đang ngồi thu mình trên sô pha. Anh chờ đợi một sự hoảng loạn. Anh chờ đợi cô ta sẽ run rẩy, quỳ gối, khóc lóc cầu xin sự tha thứ vì đã dám dùng những trò mưu hèn kế bẩn trong địa bàn của anh.

Nhưng không có gì cả.

Quý Tiêu Du không hét lên, cũng không lùi lại. Cô từ từ ngẩng đầu. Mái tóc đen nhánh xõa tung trên bờ vai gầy, tôn lên khuôn mặt diễm lệ nhưng trắng bệch vì thiếu ngủ. Đôi mắt cô trong vắt, tĩnh lặng như một mặt hồ nước đọng mùa đông, không gợn dù chỉ là một tia sợ hãi. Cô bình thản đón lấy cái nhìn có thể g.i.ế.c người của vị tổng tài bá đạo, khóe môi thậm chí còn khẽ nhếch lên một đường cong nhạt nhòa.

"Cô cố tình để tôi tìm thấy thứ này." Giọng Phàn Dật Ngân trầm khàn, mang theo sự nguy hiểm tột độ. Không phải một câu hỏi, mà là một lời khẳng định.

"Phải." Quý Tiêu Du đáp lời, âm sắc lạnh nhạt, rõ ràng. "Tôi đã đặt nó ở nơi dễ thấy nhất trên khay trà của Quản gia. Tôi biết, với mạng lưới an ninh và thói quen kiểm soát tuyệt đối của anh, bất cứ vật thể lạ nào xuất hiện trong Bát Hào Công Quán đều sẽ được đưa đến tay anh đầu tiên."

Đồng t.ử Phàn Dật Ngân hơi co rút. Anh vươn tay, những ngón tay thon dài, mạnh mẽ bóp c.h.ặ.t lấy cằm Quý Tiêu Du, ép cô phải ngẩng cao đầu hơn nữa. Lực đạo không hề nhẹ, dường như muốn bóp nát xương hàm của cô.