Thế Thân Được Sủng Ái Tổng Tài Bá Đạo Cưng Chiều Tận Trời

Chương 14

Lời tuyên bố bá đạo và dung túng vô điều kiện của hắn khiến trái tim Quý Tiêu Du khẽ rung lên một nhịp, nhưng rất nhanh, cô đè nén nó xuống, dồn toàn bộ tâm trí vào sự căm hận. Cô quay mặt nhìn xuống sảnh tiệc, đôi mắt đỏ ngầu ghim c.h.ặ.t vào hình bóng Ngô Ánh Toàn.

"Bắt đầu đi." Cô lạnh lùng ra lệnh.

Phàn Dật Ngân nhếch mép, giơ tay ra hiệu cho trợ lý đứng ở góc khuất.

Bên dưới sảnh tiệc, tiếng nhạc giao hưởng đột ngột ngừng lại. Ánh đèn pha lê rực rỡ đồng loạt tắt ngấm, chỉ chừa lại vài ngọn đèn spotlight chiếu thẳng vào sân khấu chính. Đám đông khách mời ồ lên ngạc nhiên, sau đó nhanh ch.óng giữ im lặng, hướng ánh nhìn về phía bục phát biểu.

Người dẫn chương trình bước lên, mỉm cười chuyên nghiệp: "Kính thưa quý vị quan khách, để bắt đầu cho buổi tiệc đêm nay, Tập đoàn Phàn thị xin gửi tới quý vị nhất đoạn video vô cùng đặc biệt. Đây không chỉ là lời tri ân gửi đến các đối tác, mà còn là minh chứng cho sự gắn kết tốt đẹp giữa Phàn thị và Ngô gia. Xin quý vị hướng mắt lên màn hình LED khổng lồ!"

Ngô Ánh Toàn đứng giữa đám đông, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng vì kích động. Ả hất tóc, hãnh diện khoác tay mẹ mình. Quý Mỹ Nga cũng ưỡn n.g.ự.c, vỗ tay nhiệt liệt nhất. Bọn họ đang chờ đợi nhất đoạn video lãng mạn cắt ghép hình ảnh của ả và Phàn Dật Ngân, một lời tuyên cáo với cả thế giới về vị trí thiếu phu nhân không thể lay chuyển.

Màn hình LED khổng lồ rộng hàng chục mét vuông từ từ sáng lên.

Thế nhưng, hình ảnh đầu tiên hiện ra không phải là logo của Tập đoàn Phàn thị, cũng chẳng phải là gương mặt điển trai của Phàn Dật Ngân.

Đó là khung cảnh tại một căn phòng khách sạn xập xệ, ánh đèn mờ ảo rẻ tiền. Trên chiếc giường lộn xộn, một người phụ nữ không mặc quần áo đang uốn éo, rên rỉ đầy dâm đãng dưới thân hai gã đàn ông lạ mặt. Gương mặt của người phụ nữ đó bị camera quay cận cảnh, phóng to trên màn hình sắc nét đến từng lỗ chân lông.

Không ai khác, chính là Ngô Ánh Toàn!

"Á... á... nhanh lên... các anh làm tôi sướng điên lên được..." Âm thanh rên rỉ nhớp nhúa, thô tục vang dội qua hệ thống loa vòm công suất lớn, đập vào màng nhĩ của hàng trăm vị khách thượng lưu.

Toàn bộ sảnh tiệc rơi vào một khoảnh khắc tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc. Hàng trăm con người như bị điểm huyệt, hóa đá tại chỗ, trợn tròn mắt nhìn lên màn hình. Những quý phu nhân vừa mới nịnh nọt Quý Mỹ Nga ban nãy giờ đây há hốc mồm, ly rượu trên tay rơi loảng xoảng xuống sàn vỡ nát.

Ngô Ánh Toàn cứng đờ người. Máu trên mặt ả rút cạn chỉ trong một tích tắc, đôi môi tô son đỏ ch.ót run rẩy bần bật.

"Không... không... tắt đi! Tắt ngay đi!" Ả hét lên một tiếng xé họng, âm thanh ch.ói tai phá vỡ sự im lặng. Ả hoảng loạn lao về phía sân khấu, đôi giày cao gót vấp vào vạt váy khiến ả ngã oạch xuống sàn đá cẩm thạch vô cùng t.h.ả.m hại.

Nhưng màn hình không hề tắt. Đoạn video dâm loạn vừa kết thúc, lập tức chuyển sang một giao diện khác. Lần này không phải là video, mà là một tệp ghi âm được phát với âm lượng tối đa. Khung nền đen kịt chỉ hiện lên những dòng phụ đề chữ đỏ chạy liên tục, khớp với từng lời nói phát ra.

Đó chính là đoạn ghi âm mà Quý Tiêu Du đã thu lại bằng b.út ghi âm tại Bát Hào Công Quán vài ngày trước.

Giọng nói the thé, kiêu ngạo của Ngô Ánh Toàn vang lên rõ mồn một:

"Mày nghĩ mày là ai hả Quý Tiêu Du? Mày chỉ là một cái máy đẻ cho tao! Chỉ cần mày đẻ ra đứa con của Phàn Dật Ngân, tao sẽ bế nó đi, còn mày thì cút xuống suối vàng mà đoàn tụ với lão già Quý Xương Thịnh c.h.ế.t tiệt đó!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tiếp theo là tiếng cười man rợ của ả:

"Lão già đó c.h.ế.t là đáng đời! Đồ nghèo hèn mà cứ thích làm phách. Tao và mẹ tao chỉ cần c.h.ử.i rủa vài câu, nói cho lão biết con gái cưng của lão phải bán t.ử cung làm điếm cho tao, thế là lão uất ức nhảy lầu tự t.ử! Hahaha, mày thấy tao có thông minh không? Không tốn một giọt m.á.u mà dọn sạch được cục nợ!"

Cuối cùng là lời thừa nhận chí mạng:

"Phàn Dật Ngân thì sao chứ? Hắn ta bận rộn như vậy, làm sao biết tao đã lên giường với bao nhiêu thằng? Tao vá màng trinh sáu lần rồi! Đợi tao ôm đứa con do mày đẻ ra về làm thiếu phu nhân Phàn gia, tài sản của hắn sẽ là của tao!"

Từng câu, từng chữ vang lên như những nhát b.úa tạ nện thẳng vào giữa sảnh tiệc, đập nát hoàn toàn lớp mặt nạ đạo đức giả, thanh cao mà Ngô Ánh Toàn và Quý Mỹ Nga đã cất công xây dựng bao năm nay.

Sự tĩnh lặng biến mất, thay vào đó là một vụ nổ của những tiếng xì xầm, chỉ trỏ và nhục mạ.

"Trời ơi! Thật kinh tởm! Đường đường là thiên kim tiểu thư mà lại đi làm cái trò đĩ điếm như vậy sao?"

"Thì ra ả ta định dùng người m.a.n.g t.h.a.i hộ để lừa gạt Phàn thiếu! Lại còn bức t.ử chính bác ruột của mình? Thứ độc ác vô nhân tính!"

"Vá màng trinh sáu lần? Ôi buồn nôn quá! Vừa nãy mụ Quý Mỹ Nga còn khoe khoang con gái mình đoan trang lắm cơ mà!"

"Loại đàn bà lăng loàn, rắn độc này mà đòi bước chân vào cửa Phàn gia sao? Đừng làm bẩn mắt chúng ta!"

Những ánh mắt vốn ghen tị, ngưỡng mộ giờ đây chuyển thành sự khinh bỉ, ghê tởm tột độ. Hàng trăm ánh nhìn như những lưỡi d.a.o sắc lẹm lăng trì hai mẹ con họ Ngô ngay tại chỗ.

"Tắt đi! Lũ khốn kiếp, ai cho các người phát cái này! Tắt ngay cho tao!" Quý Mỹ Nga phát điên, mụ ta gào thét, xông lên định giật lấy micro của người dẫn chương trình nhưng bị bảo vệ đẩy văng ra, ngã nhào xuống đất, chuỗi ngọc trai đắt tiền trên cổ đứt phựt, lăn lông lốc khắp sàn nhà.

Ngô Ánh Toàn ôm lấy đầu, nước mắt làm nhòe lớp trang điểm khiến khuôn mặt ả trở nên gớm ghiếc như một con quỷ dạ xoa. Ả quỳ rạp trên mặt đất, run rẩy gào khóc: "Không phải sự thật! Là giả! Có người hãm hại tôi! Không phải giọng của tôi..."

Nhưng những đoạn video trần trụi và chất giọng không thể lẫn vào đâu được kia là những bằng chứng sắt đá không thể chối cãi.

Đúng lúc sảnh tiệc đang hỗn loạn nhất, cánh cửa chính bằng gỗ lim nguyên khối chạm trổ tinh xảo đột ngột mở tung.

Một luồng áp bách lạnh lẽo, đáng sợ như bão tuyết ập vào, khiến nhiệt độ trong sảnh tiệc dường như giảm xuống âm độ. Đám đông tự động dạt ra hai bên, nhường một con đường rộng rãi.

Phàn Dật Ngân sải những bước chân dài tiến vào. Hắn mặc một bộ vest đen cắt may thủ công hoàn hảo, gương mặt góc cạnh sắc sảo tựa như được tạc từ băng lãnh. Đôi mắt đen thẳm của hắn không mang theo bất kỳ cảm xúc nào, chỉ có sự tàn nhẫn bức người khiến bất cứ ai chạm mắt cũng phải rùng mình cúi đầu.

"Phàn... Phàn thiếu..." Đám đông run rẩy lùi lại.