Thế Thân Được Sủng Ái Tổng Tài Bá Đạo Cưng Chiều Tận Trời

Chương 15

Nhìn thấy Phàn Dật Ngân, Ngô Ánh Toàn như người sắp c.h.ế.t đuối vớ được cọc. Ả lê lết trên mặt đất, không màng đến hình tượng, bò tới túm lấy ống quần vest của hắn, ngẩng khuôn mặt nhòe nhoẹt nước mắt lên khóc lóc t.h.ả.m thiết: "Dật Ngân! Anh phải tin em! Là có người vu oan hãm hại em! Đoạn video đó là ghép, đoạn ghi âm cũng là giả! Em là vị hôn thê của anh, em yêu anh nhất trên đời, anh phải làm chủ cho em..."

Phàn Dật Ngân rũ mắt nhìn sinh vật đang khóc lóc dưới chân mình, ánh mắt hắn như đang nhìn một đống rác rưởi hôi thối.

Hắn không giơ chân đá ả ra, vì sợ làm bẩn chiếc giày da của mình. Hắn chỉ lạnh nhạt quay sang người trợ lý đứng cạnh, cất giọng trầm thấp nhưng vang vọng khắp sảnh tiệc:

"Truyền lệnh của tôi xuống. Từ giây phút này, Tập đoàn Phàn thị đơn phương hủy bỏ mọi quan hệ hôn ước danh nghĩa với Ngô gia. Rút toàn bộ vốn đầu tư khỏi các dự án của Ngô thị, đóng băng mọi khoản vay ngân hàng mà Phàn thị đang bảo lãnh."

Giọng nói của hắn không lớn, nhưng uy lực lại như sấm sét nổ ngang tai.

Quý Mỹ Nga nghe xong, mặt cắt không còn một giọt m.á.u, mụ ta thét lên một tiếng kinh hoàng rồi ngất xỉu ngay tại chỗ. Rút vốn? Đóng băng ngân hàng? Ngô gia vốn dĩ chỉ là một cái vỏ rỗng đang dựa dẫm vào hơi thở của Phàn thị để sinh tồn. Lệnh này được ban ra, đồng nghĩa với việc Ngô gia sẽ phá sản, gánh khoản nợ hàng trăm tỷ chỉ sau một đêm!

Ngô Ánh Toàn mở to mắt trừng trừng, không dám tin vào tai mình: "Dật Ngân... anh nói gì vậy? Sao anh có thể tàn nhẫn với em như thế? Em là..."

"Chưa hết." Phàn Dật Ngân cắt ngang lời ả, đôi môi mỏng nhếch lên một nụ cười khát m.á.u. "Phát lệnh phong sát toàn diện. Kể từ ngày mai, bất cứ cá nhân, tổ chức hay gia tộc nào dám đưa tay ra giúp đỡ Ngô gia, hoặc hợp tác làm ăn với chúng, chính là đối đầu với Phàn Dật Ngân tôi. Tôi sẽ khiến kẻ đó biến mất khỏi bản đồ kinh tế của thành phố này vĩnh viễn."

Một lời tuyên án t.ử hình tuyệt đối. Không có con đường sống nào được chừa lại.

Cả sảnh tiệc im phăng phắc, không một ai dám ho he. Bọn họ thừa biết năng lực và sự độc ác của Phàn Dật Ngân trên thương trường. Ngô gia... triệt để xong rồi.

"Không! Không thể nào!" Ngô Ánh Toàn tuyệt vọng gào thét, ả đưa tay định ôm lấy chân hắn van xin, nhưng trợ lý đã nhanh ch.óng bước tới, không chút thương tình đá ả văng ra xa.

Đầu Ngô Ánh Toàn đập vào cạnh bàn tiệc, m.á.u tươi rỉ ra từ trán, hòa lẫn với nước mắt và son phấn tạo thành một bộ dạng ghê tởm không tả xiết. Ả nằm co quắp trên sàn, ánh mắt tan dại nhìn những vị khách thượng lưu đang chỉ trỏ châm biếm mình, nhìn gia tộc sụp đổ chỉ bằng một câu nói của người đàn ông ả hằng khao khát. Mọi ảo mộng về quyền lực, tiền tài, danh vọng đã bị nghiền nát thành tro bụi.

Lúc này, Phàn Dật Ngân không buồn liếc nhìn ả thêm một lần nào nữa. Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén xuyên qua không gian rộng lớn, hướng thẳng lên khu vực VIP trên tầng hai.

Nơi đó, sau lớp kính trong suốt, Quý Tiêu Du đang đứng thẳng tắp. Cô nâng ly rượu sâm panh trên tay, hướng về phía hắn khẽ cụng một cái trong không trung. Gương mặt xinh đẹp của cô hiện lên một nụ cười lạnh lẽo, thỏa mãn và tàn nhẫn đến cùng cực.

Cha à, cha có thấy không? Quý Tiêu Du nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má nhưng nhanh ch.óng bị gió lạnh hong khô. Ngày đó chúng sỉ nhục cha, dồn cha vào chỗ c.h.ế.t. Hôm nay, con bắt chúng phải thân bại danh liệt, bị cả thế giới phỉ nhổ, vĩnh viễn không thể ngóc đầu lên được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đây mới chỉ là sự khởi đầu của sự hủy diệt. Ván cờ này, cô đã lật ngửa, và kẻ thù của cô sẽ phải nếm trải cảm giác sống không bằng c.h.ế.t.

Phàn Dật Ngân nhìn nụ cười của cô, khóe môi hắn cũng vô thức cong lên. Một sự dung túng và chiếm hữu điên cuồng bùng cháy trong đáy mắt người đàn ông. Cô gái nhỏ của hắn, một khi đã vươn vuốt sắc, quả nhiên làm người ta say mê đến c.h.ế.t đi sống lại. Hắn xoay người, sải bước rời khỏi sảnh tiệc hỗn loạn, bỏ lại sau lưng tiếng gào thét tuyệt vọng của mẹ con họ Ngô vang vọng như những hồn ma dưới đáy địa ngục.

Cơn mưa tầm tã trút xuống thành phố, x.é to.ạc màn đêm u ám rũ rượi. Tại cổng chính của Bát Hào Công Quán, hai thân ảnh ướt sũng đang quỳ gối trên nền đá lạnh lẽo, run rẩy và t.h.ả.m hại đến tột cùng. Đó không ai khác chính là Quý Mỹ Nga và Ngô Ánh Toàn.

Chỉ mới hai mươi tư giờ trước, bọn họ còn khoác lên mình những bộ lễ phục đắt đỏ nhất, vênh váo bước vào sảnh tiệc của Tập đoàn Phàn thị với giấc mộng thâu tóm quyền lực. Thế nhưng giờ đây, ảo mộng vỡ vụn. Sau câu nói phong sát lạnh lùng của Phàn Dật Ngân, Ngô gia chính thức sụp đổ. Các đối tác đồng loạt hủy hợp đồng, ngân hàng siết nợ, biệt thự bị niêm phong. Từ những kẻ đứng trên cao, mẹ con bà ta bị đạp xuống vũng bùn lầy, mang trên lưng khoản nợ khổng lồ và sự khinh bỉ của toàn bộ giới thượng lưu.

"Dật Ngân! Xin anh hãy thương xót, hãy gặp em một lần đi!" Ngô Ánh Toàn gào khóc, hai bàn tay bám c.h.ặ.t lấy chấn song sắt của cánh cổng lớn. Nước mưa hòa lẫn với lớp trang điểm nhòe nhoẹt trên khuôn mặt ả, tạo thành những vệt đen gớm ghiếc. Chiếc váy dạ hội rách nát bám đầy bùn đất, không thể che lấp được sự nhục nhã ê chề.

Bên cạnh ả, Quý Mỹ Nga cũng dập đầu xuống nền đá đến bật m.á.u. Mụ ta không còn giữ được vẻ kiêu ngạo, cay nghiệt thường ngày, giọng nói khản đặc vang lên trong tuyệt vọng: "Phàn thiếu gia, cầu xin ngài nương tay! Cầu xin ngài nể tình Tiểu Toàn từng là vị hôn thê của ngài, chừa cho Ngô gia chúng tôi một con đường sống! Chúng tôi biết sai rồi, chúng tôi thật sự biết sai rồi!"

Đám vệ sĩ bận áo mưa đen đứng nghiêm nghị sau cánh cổng, ánh mắt nhìn hai người phụ nữ như nhìn rác rưởi, không một ai mảy may động lòng.

Đúng lúc này, tiếng động cơ ô tô trầm thấp x.é to.ạc màn mưa. Một chiếc Rolls-Royce màu đen chậm rãi tiến vào khoảng sân rộng lớn của Bát Hào Công Quán. Cánh cổng sắt mở ra, Quý Mỹ Nga và Ngô Ánh Toàn như vớ được cọng rơm cứu mạng, điên cuồng lao tới định chặn đầu xe nhưng lập tức bị vệ sĩ đè nghiến xuống đất.

Cửa xe mở. Quản gia nhanh ch.óng bung chiếc ô màu đen, che chắn cẩn thận cho người đàn ông vừa bước xuống. Phàn Dật Ngân xuất hiện với bộ âu phục cắt may thủ công hoàn hảo, khí thế bức người, lạnh lẽo và cao ngạo tựa như một vị thần nắm giữ sinh sát. Anh khẽ dừng bước, ánh mắt sắc bén lướt qua hai kẻ đang nằm rạp dưới chân mình.

"Phàn thiếu! Phàn thiếu!" Quý Mỹ Nga vươn tay ra, nước mắt giàn giụa: "Ngài đại nhân đại lượng, xin hãy tha cho chúng tôi. Đều là do tôi hồ đồ, là tôi không biết dạy con, nhưng sự nghiệp cả đời của Ngô gia không thể bị hủy hoại như thế được!"

Ngô Ánh Toàn ngẩng khuôn mặt bầm dập lên, nức nở: "Dật Ngân, em yêu anh mà! Những chuyện dơ bẩn kia đều là do người ta hãm hại em! Anh phải tin em, em mới là người xứng đáng làm thiếu phu nhân của anh!"

Phàn Dật Ngân khẽ nhếch môi, một nụ cười tàn nhẫn và đầy khinh miệt hiện lên trên gương mặt điển trai. Anh không buồn đáp lời, chỉ hờ hững bước lùi lại một bước, nhường lại không gian phía sau.

Từ trong sảnh lớn của Bát Hào Công Quán, một bóng người thanh mảnh chậm rãi bước ra.

Ánh đèn vàng ấm áp từ dinh thự hắt lên sườn mặt cô, làm nổi bật dung nhan sắc sảo, lạnh lùng nhưng đẹp đến mức khiến người ta phải nín thở. Cô mặc một chiếc váy lụa màu đỏ sẫm, khoác hờ chiếc áo len mỏng của nam giới trên vai, từng bước đi xuống bậc thềm như một nữ hoàng đang vi hành.