"Được." Anh bước tới, ôm trọn vòng eo nhỏ nhắn của cô kéo sát vào l.ồ.ng n.g.ự.c mình, cúi đầu thì thầm bên tai cô. "Tôi sẽ dung túng cho em làm loạn. Cuối tuần này, tại sảnh tiệc Phàn thị, tôi sẽ dọn sẵn đường cho em. Hãy cho tôi xem, thanh đao của tôi sắc bén đến mức nào."
Quý Tiêu Du nhắm mắt lại, mặc cho hơi ấm từ l.ồ.ng n.g.ự.c người đàn ông quyền lực nhất thành phố bao bọc lấy mình. Cô biết, bước đi này là chơi với lửa. Phàn Dật Ngân là một con ác ma, mượn tay anh chẳng khác nào bán linh hồn cho quỷ dữ. Nhưng cô không quan tâm.
Bản hợp đồng m.a.n.g t.h.a.i hộ đã bị lãng quên trong góc tối. Giờ đây, thứ trói buộc họ không còn là tiền bạc hay sinh đẻ, mà là một liên minh đẫm m.á.u, một giao dịch của sự trả thù và tính chiếm hữu.
Cha à, hãy mở to mắt trên trời cao mà nhìn. Quý Tiêu Du thầm nghĩ, bàn tay rảnh rỗi bấu c.h.ặ.t vào vạt áo vest của Phàn Dật Ngân. Bọn chúng đã nợ cha một mạng, con sẽ bắt chúng phải trả lại bằng cả một gia tộc.
Bên ngoài, cơn bão vẫn vần vũ. Nhưng cơn bão thực sự sắp càn quét giới hào môn thành phố, nay mới chính thức điểm nhịp bắt đầu. Kẻ nắm cờ đã lộ diện, và ván cờ tàn sát, không còn đường lui.
Sảnh tiệc Phàn thị đêm nay lộng lẫy đến mức khiến người ta phải choáng ngợp. Hàng ngàn ngọn đèn pha lê khổng lồ treo lơ lửng trên trần cao v.út, hắt xuống những luồng sáng rực rỡ, biến toàn bộ không gian trở thành một cung điện hoàng gia thu nhỏ. Dưới sàn nhà lát đá cẩm thạch bóng loáng, những bóng người lướt qua lướt lại, tiếng ly rượu sâm panh chạm nhau lanh canh hòa cùng tiếng nhạc giao hưởng du dương, tạo nên một bức tranh hoàn mỹ của giới thượng lưu phồn hoa.
Đêm nay là đêm trọng đại của Tập đoàn Phàn thị, và cũng là đêm mà giới truyền thông đồn thổi rằng vị tổng tài bá đạo Phàn Dật Ngân sẽ chính thức công bố hôn sự.
Ngô Ánh Toàn bước vào sảnh tiệc với tư thế của một nữ hoàng sắp lên ngôi. Ả khoác trên người chiếc váy dạ hội Haute Couture màu trắng tinh khôi, đính hàng ngàn viên kim cương li ti lấp lánh theo từng bước chân. Mái tóc uốn lọn bồng bềnh, gương mặt trang điểm tỉ mỉ không tì vết, khóe môi ả luôn giữ một nụ cười rạng rỡ, đoan trang. Đi bên cạnh ả là Quý Mỹ Nga, mụ ta mặc một bộ sườn xám cách tân bằng lụa tơ tằm đỏ tía, cổ đeo chuỗi ngọc trai to bản, vẻ mặt đắc ý và kiêu ngạo đến mức hận không thể hất cằm lên tận trần nhà.
"Ôi chao, bà Ngô, đêm nay Ánh Toàn nhà bà quả thực là đệ nhất mỹ nhân. Chẳng trách Phàn thiếu lại say mê đến vậy!" Một phu nhân nhà giàu bưng ly rượu tiến đến, cất giọng xu nịnh.
Quý Mỹ Nga che miệng cười giả lả, ánh mắt lóe lên sự tham lam không giấu giếm: "Bà quá khen rồi. Tiểu Toàn nhà tôi từ nhỏ đã được giáo d.ụ.c theo chuẩn mực danh gia vọng tộc, dĩ nhiên là vô cùng xứng đôi với Dật Ngân. Đêm nay, sau khi đoạn video giới thiệu dự án kết thúc, Phàn thiếu sẽ đích thân tuyên bố ngày cử hành hôn lễ. Đến lúc đó, các bà nhất định phải đến chung vui với gia đình chúng tôi nhé."
"Nhất định rồi, nhất định rồi! Có được đứa con gái tài sắc vẹn toàn thế này, bà Ngô đúng là có phúc lớn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nghe những lời tâng bốc từ xung quanh, Ngô Ánh Toàn khẽ hất cằm, trong lòng trào dâng một cỗ khoái cảm tột độ. Ả rảo mắt nhìn quanh sảnh tiệc rộng lớn, tận hưởng ánh nhìn ghen tị của những cô tiểu thư danh giá khác. Đúng vậy, ả chính là người chiến thắng. Đợi đến khi hôn lễ được công bố, ả sẽ chính thức trở thành thiếu phu nhân của Phàn gia, nắm trong tay quyền lực tột đỉnh. Còn con tiện nhân Quý Tiêu Du kia? Giờ này chắc vẫn đang co ro rúc xó ở Bát Hào Công Quán, ngoan ngoãn làm một cái máy đẻ mướn hèn mọn, vĩnh viễn không bao giờ được nhìn thấy ánh mặt trời.
Càng nghĩ, nụ cười trên môi Ngô Ánh Toàn càng trở nên rạng rỡ và độc ác.
Thế nhưng, mẹ con họ Ngô không hề biết rằng, ở khu vực VIP trên tầng hai, cách biệt hoàn toàn với sự ồn ào bên dưới bằng một lớp kính cường lực một chiều, có một đôi mắt lạnh lẽo như băng ngàn năm đang lặng lẽ quan sát màn kịch lố lăng của bọn chúng.
Quý Tiêu Du đứng tựa lưng vào lan can kính, tay xoay nhẹ chiếc ly thủy tinh chứa chất lỏng màu hổ phách. Đêm nay, cô không mặc những bộ đồ nhạt nhòa của một kẻ thế thân. Cô diện một chiếc váy lụa trễ vai màu đen tuyền, ôm sát lấy những đường cong hoàn mỹ. Mái tóc đen dài xõa tung trên bờ vai gầy, đôi môi tô son đỏ thẫm tương phản gay gắt với làn da trắng sứ. Sự kết hợp giữa vẻ đẹp thanh thuần vốn có và sự sắc lạnh, tàn nhẫn sau hắc hóa khiến cô tỏa ra một luồng ma lực c.h.ế.t người.
"Nhìn dáng vẻ đắc ý của chúng kìa, thật khiến người ta buồn nôn." Quý Tiêu Du nhếch môi, giọng nói nhẹ bẫng nhưng chứa đầy nọc độc.
Từ phía sau, một vòng tay săn chắc, mạnh mẽ vươn tới, ôm trọn lấy vòng eo thon gọn của cô. Phàn Dật Ngân tựa cằm lên hõm vai cô, hít hà mùi hương nhè nhẹ tỏa ra từ mái tóc người phụ nữ. Sự mềm mại của cô trong vòng tay hắn trái ngược hoàn toàn với sự lạnh lùng tỏa ra từ ánh mắt.
"Chỉ là vài con thiêu thân trước khi lao vào lửa thôi." Giọng nói trầm khàn, mang theo sự sủng ái đến mức vặn vẹo của Phàn Dật Ngân vang lên bên tai cô. "File trình chiếu đã được tráo đổi xong. Kỹ thuật viên ở phòng điều khiển trung tâm là người của anh. Chỉ cần em gật đầu, màn kịch của em sẽ bắt đầu."
Quý Tiêu Du hơi nghiêng đầu, cọ nhẹ má mình vào sườn mặt góc cạnh của người đàn ông quyền lực nhất thành phố. Lợi dụng hắn là một nước cờ nguy hiểm, nhưng cô không hối hận. Chỉ có mượn thanh đao sắc bén nhất này, cô mới có thể khoét sạch lớp thịt thối rữa của Ngô gia.
"Anh không sợ việc này sẽ làm ảnh hưởng đến danh tiếng của Tập đoàn Phàn thị sao? Dù sao thì, trên danh nghĩa, ả ta vẫn là vị hôn thê của anh." Cô cố tình hỏi, ánh mắt lấp lánh sự khiêu khích.
Phàn Dật Ngân siết c.h.ặ.t eo cô, xoay người cô lại đối diện với mình. Bàn tay to lớn của hắn vuốt ve gò má cô, đôi mắt ưng chim đen thẳm lóe lên sự tàn nhẫn tột cùng: "Một cái danh xưng rác rưởi do mấy lão già trong hội đồng quản trị ép buộc mà thôi. Nếu em muốn, anh có thể dẹp bỏ cả cái hội đồng đó. Huống hồ, anh thích nhìn dáng vẻ em tự tay nghiền nát kẻ thù hơn. Hãy làm bất cứ điều gì em muốn, Tiêu Du. Bầu trời có sập xuống, anh chống cho em."
Quý Tiêu Du nhắm mắt lại, mặc cho hơi ấm từ l.ồ.ng n.g.ự.c người đàn ông quyền lực nhất thành phố bao bọc lấy mình. Cô biết, bước đi này là chơi với lửa. Phàn Dật Ngân là một con ác ma, mượn tay anh chẳng khác nào bán linh hồn cho quỷ dữ. Nhưng cô không quan tâm.
Bản hợp đồng m.a.n.g t.h.a.i hộ đã bị lãng quên trong góc tối. Giờ đây, thứ trói buộc họ không còn là tiền bạc hay sinh đẻ, mà là một liên minh đẫm m.á.u, một giao dịch của sự trả thù và tính chiếm hữu.
Cha à, hãy mở to mắt trên trời cao mà nhìn. Quý Tiêu Du thầm nghĩ, bàn tay rảnh rỗi bấu c.h.ặ.t vào vạt áo vest của Phàn Dật Ngân. Bọn chúng đã nợ cha một mạng, con sẽ bắt chúng phải trả lại bằng cả một gia tộc.
Bên ngoài, cơn bão vẫn vần vũ. Nhưng cơn bão thực sự sắp càn quét giới hào môn thành phố, nay mới chính thức điểm nhịp bắt đầu. Kẻ nắm cờ đã lộ diện, và ván cờ tàn sát, không còn đường lui.
Sảnh tiệc Phàn thị đêm nay lộng lẫy đến mức khiến người ta phải choáng ngợp. Hàng ngàn ngọn đèn pha lê khổng lồ treo lơ lửng trên trần cao v.út, hắt xuống những luồng sáng rực rỡ, biến toàn bộ không gian trở thành một cung điện hoàng gia thu nhỏ. Dưới sàn nhà lát đá cẩm thạch bóng loáng, những bóng người lướt qua lướt lại, tiếng ly rượu sâm panh chạm nhau lanh canh hòa cùng tiếng nhạc giao hưởng du dương, tạo nên một bức tranh hoàn mỹ của giới thượng lưu phồn hoa.
Đêm nay là đêm trọng đại của Tập đoàn Phàn thị, và cũng là đêm mà giới truyền thông đồn thổi rằng vị tổng tài bá đạo Phàn Dật Ngân sẽ chính thức công bố hôn sự.
Ngô Ánh Toàn bước vào sảnh tiệc với tư thế của một nữ hoàng sắp lên ngôi. Ả khoác trên người chiếc váy dạ hội Haute Couture màu trắng tinh khôi, đính hàng ngàn viên kim cương li ti lấp lánh theo từng bước chân. Mái tóc uốn lọn bồng bềnh, gương mặt trang điểm tỉ mỉ không tì vết, khóe môi ả luôn giữ một nụ cười rạng rỡ, đoan trang. Đi bên cạnh ả là Quý Mỹ Nga, mụ ta mặc một bộ sườn xám cách tân bằng lụa tơ tằm đỏ tía, cổ đeo chuỗi ngọc trai to bản, vẻ mặt đắc ý và kiêu ngạo đến mức hận không thể hất cằm lên tận trần nhà.
"Ôi chao, bà Ngô, đêm nay Ánh Toàn nhà bà quả thực là đệ nhất mỹ nhân. Chẳng trách Phàn thiếu lại say mê đến vậy!" Một phu nhân nhà giàu bưng ly rượu tiến đến, cất giọng xu nịnh.
Quý Mỹ Nga che miệng cười giả lả, ánh mắt lóe lên sự tham lam không giấu giếm: "Bà quá khen rồi. Tiểu Toàn nhà tôi từ nhỏ đã được giáo d.ụ.c theo chuẩn mực danh gia vọng tộc, dĩ nhiên là vô cùng xứng đôi với Dật Ngân. Đêm nay, sau khi đoạn video giới thiệu dự án kết thúc, Phàn thiếu sẽ đích thân tuyên bố ngày cử hành hôn lễ. Đến lúc đó, các bà nhất định phải đến chung vui với gia đình chúng tôi nhé."
"Nhất định rồi, nhất định rồi! Có được đứa con gái tài sắc vẹn toàn thế này, bà Ngô đúng là có phúc lớn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nghe những lời tâng bốc từ xung quanh, Ngô Ánh Toàn khẽ hất cằm, trong lòng trào dâng một cỗ khoái cảm tột độ. Ả rảo mắt nhìn quanh sảnh tiệc rộng lớn, tận hưởng ánh nhìn ghen tị của những cô tiểu thư danh giá khác. Đúng vậy, ả chính là người chiến thắng. Đợi đến khi hôn lễ được công bố, ả sẽ chính thức trở thành thiếu phu nhân của Phàn gia, nắm trong tay quyền lực tột đỉnh. Còn con tiện nhân Quý Tiêu Du kia? Giờ này chắc vẫn đang co ro rúc xó ở Bát Hào Công Quán, ngoan ngoãn làm một cái máy đẻ mướn hèn mọn, vĩnh viễn không bao giờ được nhìn thấy ánh mặt trời.
Càng nghĩ, nụ cười trên môi Ngô Ánh Toàn càng trở nên rạng rỡ và độc ác.
Thế nhưng, mẹ con họ Ngô không hề biết rằng, ở khu vực VIP trên tầng hai, cách biệt hoàn toàn với sự ồn ào bên dưới bằng một lớp kính cường lực một chiều, có một đôi mắt lạnh lẽo như băng ngàn năm đang lặng lẽ quan sát màn kịch lố lăng của bọn chúng.
Quý Tiêu Du đứng tựa lưng vào lan can kính, tay xoay nhẹ chiếc ly thủy tinh chứa chất lỏng màu hổ phách. Đêm nay, cô không mặc những bộ đồ nhạt nhòa của một kẻ thế thân. Cô diện một chiếc váy lụa trễ vai màu đen tuyền, ôm sát lấy những đường cong hoàn mỹ. Mái tóc đen dài xõa tung trên bờ vai gầy, đôi môi tô son đỏ thẫm tương phản gay gắt với làn da trắng sứ. Sự kết hợp giữa vẻ đẹp thanh thuần vốn có và sự sắc lạnh, tàn nhẫn sau hắc hóa khiến cô tỏa ra một luồng ma lực c.h.ế.t người.
"Nhìn dáng vẻ đắc ý của chúng kìa, thật khiến người ta buồn nôn." Quý Tiêu Du nhếch môi, giọng nói nhẹ bẫng nhưng chứa đầy nọc độc.
Từ phía sau, một vòng tay săn chắc, mạnh mẽ vươn tới, ôm trọn lấy vòng eo thon gọn của cô. Phàn Dật Ngân tựa cằm lên hõm vai cô, hít hà mùi hương nhè nhẹ tỏa ra từ mái tóc người phụ nữ. Sự mềm mại của cô trong vòng tay hắn trái ngược hoàn toàn với sự lạnh lùng tỏa ra từ ánh mắt.
"Chỉ là vài con thiêu thân trước khi lao vào lửa thôi." Giọng nói trầm khàn, mang theo sự sủng ái đến mức vặn vẹo của Phàn Dật Ngân vang lên bên tai cô. "File trình chiếu đã được tráo đổi xong. Kỹ thuật viên ở phòng điều khiển trung tâm là người của anh. Chỉ cần em gật đầu, màn kịch của em sẽ bắt đầu."
Quý Tiêu Du hơi nghiêng đầu, cọ nhẹ má mình vào sườn mặt góc cạnh của người đàn ông quyền lực nhất thành phố. Lợi dụng hắn là một nước cờ nguy hiểm, nhưng cô không hối hận. Chỉ có mượn thanh đao sắc bén nhất này, cô mới có thể khoét sạch lớp thịt thối rữa của Ngô gia.
"Anh không sợ việc này sẽ làm ảnh hưởng đến danh tiếng của Tập đoàn Phàn thị sao? Dù sao thì, trên danh nghĩa, ả ta vẫn là vị hôn thê của anh." Cô cố tình hỏi, ánh mắt lấp lánh sự khiêu khích.
Phàn Dật Ngân siết c.h.ặ.t eo cô, xoay người cô lại đối diện với mình. Bàn tay to lớn của hắn vuốt ve gò má cô, đôi mắt ưng chim đen thẳm lóe lên sự tàn nhẫn tột cùng: "Một cái danh xưng rác rưởi do mấy lão già trong hội đồng quản trị ép buộc mà thôi. Nếu em muốn, anh có thể dẹp bỏ cả cái hội đồng đó. Huống hồ, anh thích nhìn dáng vẻ em tự tay nghiền nát kẻ thù hơn. Hãy làm bất cứ điều gì em muốn, Tiêu Du. Bầu trời có sập xuống, anh chống cho em."