Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều

Chương 194: Nói được làm được.

“Cứ để chỗ anh cho an toàn, làm mất thì phiền phức lắm…”

Hoắc Kiêu Hàn duy trì một khoảng cách vừa đủ với Tô Uyển, bên ngoài phòng bệnh cán bộ vẫn còn người cần vụ của anh đang đứng đó. Ánh mắt anh rũ xuống, khóa chặt lấy bóng hình Tô Uyển.

Phòng bệnh thường người đông lại phức tạp, chỉ có giường bệnh cơ bản và tủ đựng đồ dùng chung với người khác, Tô Uyển chỉ có thể giấu đồ dưới gối. Hơn nữa hiệu quả thông gió ở đó cũng không tốt, trong phòng bệnh và hành lang chắc hẳn có người hút thuốc, nên trên cơ thể dịu dàng, thanh khiết của cô thấp thoáng vương lại mùi thuốc lá trộn lẫn với mùi nước khử trùng.

Ở trong môi trường như vậy, chắc chắn cô sẽ không quen, cũng không thoải mái. Vậy mà ngay cả như thế, cô vẫn nhất quyết không chịu sang phòng bệnh cán bộ của anh để tắm rửa.

Đôi lông mày cao và sắc sảo của Hoắc Kiêu Hàn ngày càng nhíu chặt lại.

Đúng là máy ghi âm để chỗ Hoắc Kiêu Hàn là an toàn nhất.

“Đợi dì Tạ về rồi, tôi sẽ đưa cho anh sau.” Tô Uyển dời mắt đi, nhìn thoáng qua cửa phòng bệnh cán bộ phía sau lưng Hoắc Kiêu Hàn.

Hôm nay Hoắc Kiêu Hàn đã thẳng thắn thừa nhận trước mặt cô Hồng rằng, anh đã có người trong lòng. Có lẽ dì Tạ cũng đã biết chuyện đó rồi. Nếu Hoắc Kiêu Hàn và cô qua lại quá gần gũi, chắc chắn sẽ bị phát hiện mất.

Nói xong, Tô Uyển cúi thấp mắt, rảo bước nhanh hơn về phía phòng bệnh cán bộ vì sợ dì Tạ nhận ra điều gì bất thường.

“Mỗi tối lúc bảy giờ anh sẽ về đơn vị kiểm tra ca trực một chuyến, em có thể sang đây vào giờ đó, sẽ không có ai nhìn thấy đâu.” Khi Tô Uyển đi ngang qua người anh, Hoắc Kiêu Hàn xoay mũi chân về phía cô, hơi nghiêng người ghé sát lại.

“Anh sẽ sang phòng bệnh thường ngủ, đến sáng hôm sau khi y tá đi kiểm tra phòng thì chúng ta đổi lại.” Giọng nói của anh vừa trầm thấp vừa khàn đặc.

Hoắc Kiêu Hàn đã tính toán đến điều này, nếu Tô Uyển không thể danh chính ngôn thuận ở phòng cán bộ, vậy thì cứ để cô ngủ trên giường bệnh của anh. Anh không đời nào yên tâm, để cô ngủ một mình ở phòng bệnh thường hỗn tạp cả nam lẫn nữ như vậy.

Vừa ghé sát lại, một mùi hương xà phòng thanh mát đã xộc vào mũi cô, mái tóc ngắn cứng cáp, gọn gàng của anh vẫn còn hơi ẩm ướt. Rõ ràng là anh vừa mới tắm xong, trông vô cùng sạch sẽ và sảng khoái. Một vẻ nam tính, rắn rỏi, hoàn toàn không có cảm giác lấm lem hay bết dính vì bôi thuốc bỏng.

“Không được đâu Hoắc đoàn trưởng, anh phải tịnh dưỡng cho tốt để vết thương mau lành, cố gắng đừng để lại sẹo.” Tô Uyển lập tức từ chối, cô cảm thấy không tự nhiên nên lùi lại vài bước, cho đến khi không còn ngửi thấy mùi xà phòng thanh mát trên người anh thì mới thôi.

Cô không ngờ anh lại có ý định như vậy.

Một lần nữa liếc nhìn tấm lưng rộng lớn, vạm vỡ không chút mỡ thừa của anh, vết bỏng lớn thế kia mà để lại sẹo thì thực sự rất đáng tiếc.

“Hơn nữa các cô chú ở phòng bệnh thường đều rất tốt, còn có một cô bé kém tôi vài tuổi nữa.” Họ rất nhiệt tình và đầy tình người.

“Để lại sẹo thì em không thèm tìm hiểu tôi nữa sao?” Một người đàn ông phong trần và thẳng tính như Hoắc Kiêu Hàn, vốn chẳng hề bận tâm đến chuyện có sẹo hay không, nhưng anh lại cực kỳ để ý đến suy nghĩ của Tô Uyển.

Ánh mắt đen thẳm khóa chặt lấy Tô Uyển, như có sức nặng hữu hình đè nén lên người cô, anh lại tiến gần thêm một bước.

Hàng mi dài cong vút của Tô Uyển khẽ run rẩy vài cái. Cô rất biết ơn vì Hoắc Kiêu Hàn đã đỡ giúp mình bát canh cá nóng bỏng, nên cũng mong anh có thể phục hồi vết thương một cách nhanh chóng và tốt nhất.

“Đúng vậy, tôi nói được làm được.” Cô đã hỏi qua bác sĩ về tình trạng bỏng của Hoắc Kiêu Hàn.

Đây là Bệnh viện lớn nhất của Quân đội, nơi có chuyên môn giỏi nhất về điều trị bỏng. Chỉ cần Hoắc Kiêu Hàn phối hợp điều trị, bôi thuốc đúng giờ, không vận động mạnh làm ảnh hưởng đến lớp da mới mọc thì sẽ không để lại sẹo.

Để lại câu nói đó xong, vì sợ dì Tạ phải chờ lâu, nên cô vội vàng đi nhanh về phía phòng bệnh cán bộ.