Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều
Chương 193: Đã cất kỹ máy ghi âm chưa?
Đúng là người xuất thân từ gia đình ngoại giao, lại từng đi du học nước ngoài về nên tư tưởng rất tiến bộ, không chỉ trong thời gian ngắn ngủi mà chỉ bằng vài câu nói, cô ta đã có thể tìm ra vấn đề cốt lõi.
Tô Uyển cảm thấy những người phụ nữ như Từ Diệu Tình thực sự rất lợi hại. Nếu Hoắc Kiêu Hàn cưới Từ Diệu Tình, dù là trong sự nghiệp hay các phương diện khác, cô ta đều sẽ giúp ích cho anh rất nhiều.
Từ Phương Tường chỉ cần có được một nửa bộ não của Từ Diệu Tình thôi, thì đã không đến mức nhìn trúng gã đàn ông tồi tệ kia, rồi gây ra chuyện ngày hôm nay.
Sau khi Hoắc Kiêu Hàn chuyển vào phòng bệnh cán bộ không lâu, thì Hoắc lão phu nhân và Hoắc Hồng cũng ra về.
Từ Diệu Tình tiễn họ ra khỏi phòng bệnh, sau đó chân thành nói với Hoắc Kiêu Hàn: “Hoắc đoàn trưởng, tôi làm như vậy là vì biết em họ mình đã làm sai chuyện, khiến hai người bị bỏng, nên tôi muốn cố gắng hết sức để bù đắp.”
“Hy vọng Hoắc đoàn trưởng và mọi người có thể không truy cứu trách nhiệm của em họ tôi. Tôi sẽ bảo em ấy đến bệnh viện xin lỗi hai người.”
“Không cần đâu, chuyện này tôi sẽ không truy cứu, tôi cũng rất cảm ơn cô đã giúp tôi và Uyển Uyển che giấu. Chỉ là tôi hy vọng sự hiểu lầm này có thể dừng lại tại đây, đừng để tôi phát hiện em họ cô ỷ vào quan hệ gia đình, mà gây khó dễ cho Uyển Uyển và đồng nghiệp ở tòa soạn của cô ấy.”
Hoắc Kiêu Hàn nói một cách không cảm xúc, giọng điệu tuy khách sáo nhưng trầm thấp, mang theo vẻ lạnh lùng và xa cách đặc trưng. Ánh mắt anh cũng chỉ vì phép lịch sự mà lướt qua người Từ Diệu Tình một chút rồi rời đi ngay.
Xa lạ và không hề có chút cảm xúc nào.
Anh cũng không vì biết chuyện hai người suýt chút nữa đã trở thành đối tượng xem mắt, mà nảy sinh dù chỉ một chút lúng túng hay khó xử.
Từ Diệu Tình gật đầu, giọng nói ôn hòa và nghiêm túc: “Hoắc đoàn trưởng, anh yên tâm, nếu đây là một sự hiểu lầm thì ngược lại, chúng tôi còn phải cảm ơn em Tô Uyển mới đúng.”
Sau đó, cô ta chào hỏi một tiếng rồi rời đi một cách rất chừng mực.
Muộn hơn một chút, Tạ Bạch Linh mang theo quần áo thay giặt của Tô Uyển, cùng chiếc chậu men dùng để vệ sinh cá nhân đến bệnh viện.
Nhìn thấy vết bỏng trên chân Tô Uyển có diện tích không lớn, nhưng giữa mùa hè nóng nực này, một mình ở lại bệnh viện cũng chẳng dễ chịu gì. Đặc biệt là lúc tắm rửa, vệ sinh vào buổi tối sẽ rất bất tiện.
“Em gái con, haizz…” Tạ Bạch Linh định để Tô Hiểu Tuệ từ trường về chăm sóc Tô Uyển, nhưng vừa mới mở lời bà đã lập tức khựng lại.
Tô Hiểu Tuệ còn dám vu khống Tô Uyển là gián điệp trước mặt Cục An ninh Quốc gia, nếu để cô ta đến chăm sóc Tô Uyển, chỉ sợ là… Bà cũng không hiểu sao Tô Hiểu Tuệ lại có địch ý lớn đến thế với chị gái mình?
Nhưng ngay sau đó, bà cầm lấy quần áo và chậu men của Tô Uyển, rồi kéo cô đi về phía phòng bệnh cán bộ: “Tiểu Uyển à, con cũng đừng ngại, vừa hay phòng bệnh cán bộ của Kiêu Hàn có nhà vệ sinh riêng.”
“Dì vừa đi ngang qua chỗ vòi nước và nhà vệ sinh công cộng, người đứng chật kín cả rồi, điều kiện ở đó cũng sơ sài quá.”
“Hay là thế này, nếu con muốn đi vệ sinh hay tắm rửa, thì cứ sang phòng bệnh cán bộ của Kiêu Hàn, dù sao cũng cùng một tầng, chẳng xa xôi gì cả.”
Trước khi Tạ Bạch Linh đến, cần vụ của Hoắc Kiêu Hàn đã mang cơm nước cùng một tờ giấy nhắn tới cho cô. Anh dặn cô khoảng bảy tám giờ tối thì sang phòng bệnh của anh mà tắm rửa, còn hỏi cô có cần đồ dùng cá nhân gì không để anh bảo cần vụ đi mua.
Thế nhưng cô nghĩ, nếu mình sang đó tắm thì Hoắc Kiêu Hàn lại phải lánh ra ngoài, điều đó không tốt cho việc phục hồi vết thương của anh. Vậy nên cô đã viết xuống phía dưới tờ giấy rằng mình đã tắm rửa xong rồi, sau đó đưa cho anh cần vụ chuyển lại cho anh.
“Dì ạ, không cần đâu ạ. Lát nữa cháu mới tắm thì người sẽ thưa hơn, vả lại vết bỏng của Hoắc đoàn trưởng nghiêm trọng như thế…” Tô Uyển từ chối.
“Tiểu Uyển, vết bỏng này của con tuyệt đối không được để dính nước, lỡ như để lại sẹo trên đùi thì xấu lắm. Cứ để dì giúp con tắm rửa là tốt nhất.”
Tạ Bạch Linh còn kể cho Tô Uyển nghe chuyện ở trường bà, có năm khu ký túc xá nữ bị hỏng hệ thống nước nóng, mấy ngày liền các bạn nữ toàn phải sang ký túc xá nam để tắm nhờ.
“Nếu con thực sự thấy ngại, thấy xấu hổ thì cứ đứng đây chờ một chút, để dì bảo Kiêu Hàn ra ngoài rồi con hãy vào.”
Vừa dứt lời, Tạ Bạch Linh đã cầm chậu men và khăn mặt bước thẳng vào phòng bệnh cán bộ.
“Ơ… dì ơi…”
Chẳng mấy chốc, Hoắc Kiêu Hàn đã bước ra ngoài với nửa thân trên quấn băng gạc, nửa th*n d*** mặc chiếc quần bệnh nhân kẻ sọc xanh trắng.
Vóc dáng anh cao ráo hiên ngang, cơ bụng săn chắc, thắt lưng mạnh mẽ. Lúc nãy Hoắc Kiêu Hàn nằm sấp trên giường bệnh, Tô Uyển còn không thấy có gì đặc biệt. Nhưng giờ đây, bờ vai rộng, bắp tay vạm vỡ, những đường cơ bắp trôi chảy đầy sức sống, cùng với phần cơ ngực lộ ra sau lớp băng quấn một nửa, anh chẳng khác nào một khối hormone di động cả.
Tỉ lệ đầu và thân hình thực sự là cực phẩm. Kết hợp với khuôn mặt tuấn tú vô song, cả người anh toát lên vẻ vừa cấm dục vừa quyến rũ.
Tô Uyển biết dáng người Hoắc Kiêu Hàn rất đẹp, nhưng người đàn ông này trước giờ mặc quần áo luôn chỉn chu, quy củ. Cúc áo ở cổ lúc nào cũng được cài cẩn thận, không để lộ dù chỉ một chút da thịt, vô cùng giữ gìn đạo đức. Lần duy nhất cổ áo anh nới lỏng chính là lần anh uống rượu.
Có lẽ vì chiếc quần bệnh nhân giặt nhiều nên hơi mỏng, theo mỗi bước chân đi, thấp thoáng lộ ra vài đường nét hình dáng, trông có vẻ… đầy đặn…!
Tô Uyển vốn định chiêm ngưỡng vòng eo thon gọn của anh, nhưng không cẩn thận liếc phải chỗ không nên nhìn, liền lập tức dời mắt đi chỗ khác.
“Máy ghi âm cất kỹ chưa?” Giây tiếp theo, Hoắc Kiêu Hàn đã tiến đến trước mặt, hơi ấm tự nhiên từ cơ thể người đàn ông lập tức bao lấy Tô Uyển, anh cất giọng khàn khàn hỏi.
“Ừm, tôi đã cất kỹ rồi.” Tô Uyển nhìn vào sống mũi cao thẳng như ngọn núi của Hoắc Kiêu Hàn.