Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều
Chương 192: Hai người rất xứng đôi.
Hơn nữa Từ Diệu Tình thực sự rất nhiệt tình, thông minh và nhanh trí. Có lẽ cô ta đã đứng ở cửa từ lâu, dựa vào lời nói của Hoắc Kiêu Hàn mà phán đoán ra tình cảnh của họ, sau đó mới xuất hiện đúng lúc để giải vây.
Hoắc lão phu nhân càng nhìn Từ Diệu Tình càng thấy hài lòng, bà cụ thầm nghĩ sự trùng hợp này chẳng phải minh chứng cho việc hai đứa có duyên phận hay sao?
Tuy nhiên, Hoắc lão phu nhân cũng là người biết chừng mực. Nếu Hoắc Kiêu Hàn đã có người trong lòng, vả lại chuyện này chắc Từ Diệu Tình cũng đã biết, nên bà cụ không nói thêm lời nào gây rắc rối nữa.
Ngược lại, bà cụ chợt nhớ ra với thân phận Đoàn trưởng của Hoắc Kiêu Hàn, lẽ ra anh phải ở phòng bệnh dành cho cán bộ, sao giờ lại nằm ở phòng bệnh thường thế này? Bà cụ liền vội vàng hỏi y tá xem có chuyện gì xảy ra.
“Bà nội, vết bỏng của cháu không nghiêm trọng, trước khi đợt quân huấn của sinh viên bắt đầu là có thể xuất viện rồi, không cần thiết phải chiếm dụng tài nguyên của bệnh viện đâu ạ.” Hoắc Kiêu Hàn trầm giọng nói.
“Thế sao mà được? Ở đây người ra kẻ vào đông đúc thế này, sao cháu nghỉ ngơi cho tốt được chứ? Hơn nữa y tá ở phòng bệnh thường bận rộn như vậy, làm sao chăm sóc chu đáo cho cháu được?” Hoắc lão phu nhân lập tức nghiêm giọng nói.
Phòng bệnh thường vừa ngột ngạt, mùi lại hỗn tạp: “Bà thấy cả phòng bệnh này có mỗi cháu là bị bỏng nặng nhất, nếu không được chăm sóc tốt mà để lại vết sẹo bỏng lớn như vậy trên lưng, bộ cháu không sợ không tìm được người yêu, sau này làm con cái sợ hãi hay sao?”
Dĩ nhiên điều quan trọng nhất là, với cấp bậc cán bộ như Hoắc Kiêu Hàn mà ở phòng bệnh thường, thì rất dễ bị gián điệp nước ngoài để mắt và tiếp cận. Hơn nữa khi nhập viện, người của trung đoàn chắc chắn sẽ đến báo cáo công việc, ở đây vừa bất tiện lại vừa dễ rò rỉ bí mật.
“Đúng đấy Kiêu Hàn.” Hoắc Hồng nói xong liền muốn bảo y tá đẩy anh sang phòng bệnh cán bộ.
Chân mày Hoắc Kiêu Hàn nhíu chặt, thái độ vô cùng kiên quyết. Phòng bệnh thường này đa số là nam giới, còn có cả trẻ con, chỉ có mình Uyển Uyển là phụ nữ trẻ tuổi ở đây, lại không có người nhà bên cạnh, anh thực sự không yên tâm chút nào.
“Hoắc đoàn trưởng, bà nội Hoắc và cô Hồng nói đúng đấy, anh cứ chuyển sang phòng bệnh cán bộ đi.”
Tô Uyển khẽ mở đôi môi mềm mại đỏ hồng, trước khi Hoắc Kiêu Hàn kịp lên tiếng phản bác, cô đã nói bằng giọng nhẹ nhàng: “Anh vì tôi nên mới bị bỏng, nếu không hồi phục tốt thì tôi thực sự sẽ thấy rất cắn rứt.”
Hoắc Kiêu Hàn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, thanh tú của Tô Uyển, ánh mắt thâm trầm hơn, anh biết cô đang quan tâm mình.
Thế nhưng giọng điệu của anh vẫn kiên định, mặt không đổi sắc nói: “Không được. Bà nội, cháu nói thẳng luôn, nếu anh trai hay người nhà của Tô Uyển có thể đến bệnh viện chăm sóc cô ấy…”
“Cháu ở đâu cũng được, nhưng để cô ấy một mình thì không xong.”
Thì ra là anh không yên tâm để Tô Uyển một mình ở lại phòng bệnh thường.
“Bệnh viện này có y tá, có bác sĩ, vả lại Tô Uyển cũng chẳng phải trẻ con nữa, nó chỉ bị bỏng có một mảng da thôi, không ảnh hưởng gì đến việc đi lại cả.”
“Lát nữa bà sẽ đi tìm y tá trưởng, nhờ cô ấy ban đêm để mắt chăm sóc thêm một chút. Đồ đạc ở nhà gửi vào cũng sẽ không thiếu phần của Tô Uyển, cháu cứ yên tâm mà sang phòng bệnh cán bộ ở đi.”
Hoắc lão phu nhân tuy không thích Tô Uyển cho lắm, nhưng sự thật là cô vẫn còn đang đi học, tuổi đời còn nhỏ, lần đầu tiên nằm viện một mình có lẽ sẽ thấy hơi sợ hãi.
“Đúng vậy, Hoắc đoàn trưởng, tôi ở một mình được mà.” Tô Uyển nói.
Đôi mắt phượng dài hẹp của Từ Diệu Tình nhìn vào góc nghiêng lạnh lùng, cương nghị của Hoắc Kiêu Hàn.
Anh vẫn không yên tâm để cô ấy một mình. Rõ ràng là anh rất quan tâm cô ấy, muốn được ở cùng một phòng bệnh để chăm sóc cô ấy nhiều hơn, nhưng lại không thể để người nhà biết, thật sự rất vất vả.
“Hoắc đoàn trưởng, phòng bệnh cán bộ có nhà vệ sinh riêng. Trời nóng nực thế này, Tô Uyển sẽ không phải dùng chung nhà vệ sinh với nhiều người để tắm rửa, anh thấy sao?”
Từ Diệu Tình đi đến bên giường bệnh của Hoắc Kiêu Hàn, cô ta ôn tồn đưa ra lời đề nghị.
Hoắc Kiêu Hàn chỉ cần nghe qua là hiểu ngay. Anh và Tô Uyển cùng ở phòng bệnh thường thì anh cũng chẳng chăm sóc được gì cho cô, chẳng qua chỉ là giúp cô bớt sợ hãi hơn chút mà thôi.
Đồng thời, anh cũng nghĩ đến nhiều sự tiện lợi hơn nữa.
“Được, cháu sẽ ở phòng bệnh cán bộ.” Hoắc Kiêu Hàn đồng ý rất dứt khoát.
Hoắc lão phu nhân và Hoắc Hồng cũng không rõ Từ Diệu Tình đã nói gì với Hoắc Kiêu Hàn, nhưng chỉ bằng một câu nói mà có thể khiến người vốn dĩ cực kỳ có chủ kiến như anh thay đổi ý định.
Cả hai không nén nổi mà nhìn nhau một cái. Trên gương mặt đều lộ rõ vẻ vui mừng và bất ngờ.
Họ càng cảm thấy rằng, một người nghiêm túc, lạnh lùng như Hoắc Kiêu Hàn, thực sự nên xứng đôi với một người phụ nữ ôn hòa, tri thức như Từ Diệu Tình.
Hai người họ quả thực quá đỗi phù hợp.