Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều

Chương 195: Con lớn phải lánh mẹ.

“Người ta vẫn bảo con lớn phải lánh mẹ, Kiêu Hàn bị bỏng sau lưng không tiện tắm rửa, lúc nãy dì bảo giúp nó mà nó cứ sợ dì nhìn, nhất quyết không chịu.”

“Đành phải để cần vụ giúp thôi, nếu mà sớm lấy vợ về có phải tốt không?”

“Cái thằng nhóc thối này, miệng cũng kín thật đấy, cứ phải chờ theo đuổi được người ta rồi mới chịu nói người mình thích là ai.”

Tô Uyển vừa bước vào, đã thấy dì Tạ đang xếp quần áo thay giặt của mình vào tủ đồ của Hoắc Kiêu Hàn. Ngăn trên cùng đặt những chiếc áo lót, quần dài được Hoắc Kiêu Hàn gấp vuông vức, phẳng phiu cùng với hai chiếc q**n l*t được cuộn lại.

Màu xám và màu đen, đặt trên lớp quần áo màu trắng và xanh quân đội trông rất nổi bật. Những bộ đồ bên ngoài đều rất chỉnh tề, không hề biến dạng hay có miếng vá, ngay cả tất cũng là đồ mới. Chỉ riêng hai chiếc q**n l*t là rách rưới, khâu rồi lại vá, vá rồi lại khâu.

Tô Uyển biết, điều này không phải vì Hoắc Kiêu Hàn tiết kiệm hay bủn xỉn đến mức không mua nổi hai cái q**n l*t, mà là vì đàn ông thường có một thời kỳ hoà hợp nhất định với món đồ này. Mặc thấy thoải mái là có thể mặc suốt mấy năm trời không muốn đổi, trừ khi nó hỏng đến mức hoàn toàn không thể mặc được nữa thì mới chịu thay cái mới.

Cảnh tượng vừa nhìn thấy ngoài hành lang lúc nãy lập tức xẹt qua trí não của Tô Uyển.

Chẳng trách trông nó lại lỏng lẻo, không có sự ràng buộc nào như vậy. Thật khó mà tưởng tượng nổi, một Hoắc đại đoàn trưởng cao ngạo, quý phái, luôn nghiêm khắc với bản thân và tỉ mỉ đến từng chi tiết, ,à bên trong lại mặc chiếc q**n l*t rách rưới đến thế.

Sự tương phản này thực sự quá lớn.

Tô Uyển hơi đỏ mặt xấu hổ, định tiến tới lấy lại quần áo của mình vì không muốn để chung đồ với Hoắc Kiêu Hàn. Tạ Bạch Linh cũng biết đồ lót của con gái mà để chung tủ với đàn ông thì không ổn, nhưng phòng bệnh thường lại không có tủ đồ riêng. Để ở đây dù sao cũng tốt hơn là nhét dưới gối ở giường bệnh, lỡ không may bị người đàn ông khác nhìn thấy thì còn xấu hổ hơn nhiều.

“Tiểu Uyển, không sao đâu, dì để đồ của con xuống ngăn dưới cùng, Kiêu Hàn nó cao nên không nhìn thấy đâu. Dì sẽ dùng một miếng vải đậy lên cho con nữa.”

“Phẩm hạnh của Kiêu Hàn thế nào con còn không biết sao? Đoán chừng đến tận lúc con xuất viện thì nó cũng chẳng biết đâu.”

Dì Tạ đưa một bộ đồ lót thay giặt cho Tô Uyển rồi bảo cô vào nhà vệ sinh, nước nóng đã được xả sẵn vào thùng gỗ. Lúc này bà mới phát hiện Tô Uyển đang đi đôi giày vải trắng, vì vội vàng quá nên bà cũng quên mang theo dép lê cho cô.

“Nếu không được thì cứ đi tạm dép của Kiêu Hàn vậy, giờ này cửa hàng bách hóa trong quân đội cũng đóng cửa rồi.” Tạ Bạch Linh cân nhắc một hồi, liền mở cửa hỏi mượn dép lê của Hoắc Kiêu Hàn.

Bà thực tâm cảm thấy sàn xi măng trong nhà vệ sinh bệnh viện không sạch sẽ, nên không muốn để Tô Uyển đi chân trần vào tắm.

Nhưng để cô đi dép lê của Hoắc Kiêu Hàn, thì tuyệt đối không được!

Đôi gò má trắng ngần của Tô Uyển lập tức ửng hồng như hoa đào mới nở, e thẹn ngập ngừng. Cô ra sức ngăn cản: “Dì ơi, để cháu đi mượn một cô bé cùng phòng bệnh là được ạ.”

“Mẹ, ở ngăn trên cùng của tủ có một đôi xăng-đan nữ đấy ạ.”

Hoắc Kiêu Hàn đứng ở hành lang bên ngoài không xa, với thính giác nhạy bén, anh có thể nghe thấy loáng thoáng cuộc đối thoại trong phòng. Vành tai dưới mái tóc ngắn gọn gàng khẽ động đậy, nhanh chóng đỏ ửng và hơi nóng lên.

Chiếc cằm góc cạnh đanh lại. Đôi mắt đen sâu thẳm không để lộ cảm xúc lướt qua đôi bàn chân nhỏ nhắn, tinh xảo dưới tà váy của Tô Uyển.

Vừa nghĩ đến cảnh đôi bàn chân trắng nõn, lung linh như ngọc cỡ 37 của cô, phải xỏ vào đôi dép lê cỡ 43 to đùng của mình, là cổ họng anh bất giác khô khốc, thắt lại.

Anh nói bằng giọng trầm thấp, bình thản.

“Con lấy đâu ra xăng-đan nữ vậy?” Tạ Bạch Linh vô cùng thắc mắc, rồi sực nghĩ ra: “Chẳng lẽ là mua định tặng cho cô gái con thích sao?”

Đúng là như thế, chỉ có điều vẫn luôn chưa tặng đi được.

Hoắc Kiêu Hàn cũng không phủ nhận, anh mở làn môi mỏng, giọng nói không chút gợn sóng, gần như chẳng có bất kỳ sự thăng trầm nào: “Trước đây mua cho Đình Đình, sau đó mới phát hiện ra là một sự nhầm lẫn. Trong nhà cũng không có người phụ nữ nào khác đi giày cỡ 37, nên con cứ để mãi ở chỗ mình.”

“Lúc cần vụ giúp con dọn đồ, con tiện thể bảo cậu ấy mang theo luôn, nếu vứt đi thì cũng khá lãng phí.”

Trái tim Tô Uyển đập loạn nhịp, đôi mắt nước đen lánh mở to đầy vẻ khó tin nhìn Hoắc Kiêu Hàn.

Hoắc Kiêu Hàn đang muốn làm gì vậy? Tại sao anh lại lôi chuyện cũ ra để nói thế này?

Tuy nhiên, thần sắc của Hoắc Kiêu Hàn lại vô cùng lạnh lùng, thẳng thắn và nghiêm túc, ngay sau đó anh lại thản nhiên nói tiếp: “Con vốn định tặng cho bệnh nhân nào trong bệnh viện cần đến chúng.”

Một cái ngắt nghỉ đúng lúc như vậy, thực sự là muốn làm người ta đứng tim mà chết.