Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều

Chương 189: Nói lời thật lòng.

“Bát canh cá đó vốn dĩ là hắt về phía tôi, đó là một tai nạn, Uyển Uyển chỉ là vô tình bị liên lụy mà thôi.” Hoắc Kiêu Hàn đặc biệt dặn dò thêm một câu, vì sợ Thẩm Tu Văn không hiểu rõ ngọn ngành.

Điều này khiến Thẩm Tu Văn càng thêm thắc mắc. Mặc dù Từ Phương Tường không cố ý, nhưng cô ta vẫn là người phải chịu trách nhiệm chính. Anh ta đã nói với Hoắc Kiêu Hàn rằng, sẽ đưa Từ Phương Tường đến bệnh viện để trực tiếp xin lỗi và nhận lỗi với họ.

Vốn dĩ anh hùng cứu mỹ nhân là một chuyện tốt, tại sao Hoắc Kiêu Hàn không dám cho người nhà biết, ngược lại còn phải che giấu cơ chứ?

“Hoắc Kiêu Hàn, có phải gia đình anh không đồng ý cho anh qua lại với đồng chí Tô Uyển không?” Thẩm Tu Văn rất chừng mực, khom người xuống hỏi nhỏ.

Và anh ta còn rất sợ, Tô Uyển sẽ để lại ấn tượng không tốt trước mặt gia đình nhà họ Hoắc. Thực tế, chỉ cần nhìn cách ăn mặc của Tô Uyển rất giản dị, có thể đoán được gia cảnh của hai người chênh lệch khá nhiều, nhưng việc cô có thể làm việc tại tòa soạn báo, chứng tỏ học vấn không hề thấp. Hơn nữa, cô sở hữu vẻ ngoài dịu dàng mà rạng rỡ, toát ra một khí chất đặc biệt, mang lại cảm giác rất “có cá tính”.

Một người rất thu hút.

“Đây là việc riêng của tôi, không tiện nói. Tóm lại, chuyện ở tiệm cơm tư nhân hôm nay, hy vọng cậu và gia đình có thể giữ bí mật giúp tôi.” Hoắc Kiêu Hàn nói với ánh mắt đầy trịnh trọng.

Vì đối phương đã không muốn tiết lộ, nên Thẩm Tu Văn cũng không hỏi thêm quá nhiều, anh ta chỉ gật đầu đồng ý làm theo.

Cuộc đối thoại giữa hai người họ đã bị Từ Diệu Tình, người vừa lấy thuốc xong quay lại nghe thấy rõ mồn một. Mặc dù câu nói mà anh rể khom người nói với người đàn ông kia cô ta không nghe rõ, nhưng cũng có thể đoán được rằng giữa Hoắc Kiêu Hàn và Tô Uyển đang tồn tại những rào cản rất lớn. Còn rào cản cụ thể là gì thì chỉ có chính chủ mới biết.

Việc Hoắc Kiêu Hàn bị bỏng nhập viện phải được báo cáo lên sư đoàn ngay lập tức. Phía sư đoàn đã biết thì Hoắc Kiến Quốc đương nhiên cũng sớm nhận được tin, sau đó ông đã gọi điện thông báo cho gia đình.

Hoắc lão phu nhân vốn dĩ vẫn còn đang giận, chuyện chiều nay Hoắc Kiêu Hàn đưa Tô Uyển ra ngoài, kết quả chưa đầy mấy tiếng sau đã nghe tin anh bị bỏng. Bà cụ vội vàng bảo Hoắc Hồng tháp tùng mình chạy đến bệnh viện quân y.

“Mẹ, Kiêu Hàn và Tiểu Uyển có bị nặng không? Sắp tới đợt quân huấn rồi, sao tự dưng lại bị bỏng thế này?” Hoắc Hồng vừa dìu Hoắc lão phu nhân lên lầu, thì vừa vặn gặp lúc Hoắc Kiêu Hàn đang được đẩy về phía phòng bệnh thường.

Nếu không phải Thẩm Tu Văn đang đứng bên cạnh giường bệnh, thì hai người họ suýt chút nữa đã không nhận ra người đang nằm sấp trên giường, lưng quấn đầy băng gạc, tay đang cắm truyền dịch chính là Hoắc Kiêu Hàn.

Hoắc lão phu nhân nhìn thấy vết bỏng của Hoắc Kiêu Hàn, còn nghiêm trọng hơn những gì Hoắc Kiến Quốc nói trong điện thoại, thì hốc mắt của bà cụ lập tức nhòe đi vì xót xa: “Kiêu Hàn, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, sao cháu lại bị bỏng thế này? Còn bị thương nặng đến mức này nữa? Hả?”

“Tầm này đáng lẽ cháu phải ở đơn vị chứ? Là đang làm nhiệm vụ hay là tai nạn ngoài ý muốn?”

Hoắc Hồng nghe tin này thì cảm thấy rất sốc và không thể tin nổi.

Hoắc Kiêu Hàn từng thực hiện bao nhiêu nhiệm vụ nguy hiểm ở Tây Bắc, khả năng phản xạ và sự cảnh giác của anh nhạy bén hơn người thường rất nhiều, năm sáu người khó lòng mà áp sát được anh, sao có thể vô ý bị bỏng được? Nếu nói anh đi chữa cháy rồi bị bỏng thì còn nghe hợp lý.

Nghĩ đến đây, bà lại sực nhớ ra điều gì đó: “Tô Uyển đâu? Chẳng phải nói con bé cũng bị bỏng sao?”

“Bà nội Hoắc, cô Hồng, Hoắc đoàn trưởng bị bỏng đều là vì…” Tô Uyển từ trên giường bệnh ngồi dậy, tập tễnh bước đến bên giường bệnh của Hoắc Kiêu Hàn, vừa định nói ra toàn bộ sự thật của quá trình sự việc.

Hoắc Kiêu Hàn lập tức mở lời cắt ngang lời Tô Uyển, anh nói một cách chém đinh chặt sắt: “Chỉ là một tai nạn thôi, cháu không có thời gian phản ứng. Người bưng nồi canh nóng phía sau vô tình vấp ngã, canh dội thẳng vào lưng cháu, cũng làm bỏng luôn cả phần chân sau của Tô Uyển.”

Tô Uyển sững người một lát, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại, đối diện với đôi mắt đen thẳm của Hoắc Kiêu Hàn. Trong mắt anh sâu thẳm như biển cả, đường nét gương mặt cương nghị và lạnh lùng.

Lời nói này nếu không truy cứu sâu thì có thể lừa được Hoắc Hồng, nhưng Hoắc lão phu nhân vốn xuất thân là y tá chiến trường, chỉ cần dựa vào vết bỏng trên lưng là bà có thể đoán được đại khái tình hình hiện trường lúc đó.

Bà lạnh lùng liếc nhìn phần chân bị thương của Tô Uyển, ngoại trừ vị trí bị bỏng đó ra, thì phần cánh tay và những vùng da khác lộ ra của Tô Uyển đều không hề bị bỏng đỏ.

“Vậy người làm cháu bị bỏng đâu?” Trong đầu Hoắc lão phu nhân đã nảy ra một suy đoán.

Chắc chắn là Hoắc Kiêu Hàn đã đỡ thay Tô Uyển phần lớn bát canh nóng đổ tới, thậm chí bát canh đó rất có thể là nhắm thẳng vào Tô Uyển.

Sắc mặt bà đanh lại, đôi mắt màu nâu đục đã hiện lên vài phần giận dữ: “Cháu thấy bà già này lẩm cẩm rồi nên dễ lừa đúng không?”

“Tô Uyển, bà hy vọng cháu có thể nói thật cho bà biết, sự việc rốt cuộc là như thế nào?”