Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều

Chương 188: Ở cùng phòng bệnh với Tô Uyển.

“Được.” Từ Diệu Tình chỉ đành quay trở lại bên cạnh Tô Uyển để an ủi cô.

Rất nhanh sau đó xe cấp cứu đã đến, Từ Diệu Tình đỡ Tô Uyển lên xe, còn Thẩm Tu Văn cũng đi cùng bọn họ.

Vết bỏng trên chân Tô Uyển có diện tích không lớn, lại được xối nước lạnh kịp thời, nhưng vì hiện tại đang là mùa hè, vết thương cực kỳ dễ bị nhiễm trùng nên cần phải nằm viện theo dõi vài ngày.

Còn tình trạng của Hoắc Kiêu Hàn đương nhiên là nghiêm trọng hơn nhiều. Do không được xối nước chảy liên tục lên vết thương kịp thời, nên vùng bị bỏng đã nổi lên mấy nốt phồng rộp to bằng nắm tay trẻ con. Trông vô cùng đáng sợ.

Tô Uyển nằm sấp trên giường bệnh, tay cầm chiếc bút ghi âm, nhìn vào các nút bấm trên đó. Lúc này nếu cô muốn xóa đoạn ghi âm bên trong thì hoàn toàn có thể làm được.

Nhưng mà…!

Là một người xuyên không từ thế kỷ 21, tuổi thâm niên trong tâm hồn cô còn lớn hơn cả Hoắc Kiêu Hàn, thế nên đầu óc cô rất tỉnh táo, cô biết rõ bản thân mình muốn gì.

Cái cô muốn là một cuộc đời tự do, không gánh nặng và cũng chẳng có áp lực.

Sở dĩ cô trốn tránh, do dự là bởi vì cô đã dự đoán được những gì sẽ xảy ra sau khi cô và Hoắc Kiêu Hàn ở bên nhau.

Tính tình của anh lạnh lùng, cổ hủ, nghiêm túc, tuy rằng biết sai sẽ sửa và cũng tôn trọng cô, nhưng ít nhiều anh sẽ quản thúc cô giống như một người cha vậy.

Tất nhiên điều quan trọng nhất là, cô đã bị dọa sợ bởi nội dung trong đoạn ghi âm, rằng Hoắc Kiêu Hàn muốn kết hôn ngay sau khi cô tốt nghiệp cấp ba. Cô hiện tại mới mười tám tuổi, căn bản không muốn bước vào lễ đường hôn nhân sớm như vậy.

Thế nhưng Hoắc Kiêu Hàn năm nay đã hai mươi sáu tuổi rồi, vấn đề cá nhân của anh cần phải được giải quyết càng sớm càng tốt, ngay cả khi anh sẵn lòng chờ đợi cô. Nhưng chú Hoắc, dì Tạ cũng như các lãnh đạo trong quân đội đều không thể đồng ý, điều này sẽ ảnh hưởng lớn đến sự nghiệp binh nghiệp của anh.

Mặc dù nhan sắc và vóc dáng của Hoắc Kiêu Hàn đúng là hình mẫu lý tưởng của cô, nhưng bấy nhiêu đó không đáng để cô phải thỏa hiệp, từ bỏ kế hoạch ban đầu của mình.

Tuy nhiên, hôm nay Hoắc Kiêu Hàn đã bất chấp nguy hiểm ôm cô vào lòng, đỡ thay cô cả một bát canh cá nóng hổi, còn nhịn đau nhường vòi nước duy nhất cho cô rửa vết thương. Thêm vào đó là chuyện tháng trước, trong tình trạng cứu trợ thiên tai liên tục mấy ngày không chợp mắt, nhưng anh vẫn lái xe xuyên đêm đón cô từ Tân Hương trở về.

Những điều đó khiến cô chợt nhận ra rằng, một người đàn ông ưu tú có năng lực hành động, khả năng giải quyết vấn đề đạt điểm tuyệt đối, lại có tiêu chuẩn đạo đức cao như Hoắc Kiêu Hàn là của hiếm trên đời, một khi cô bỏ lỡ thì khó lòng tìm được người thứ hai. Để tìm được một người hoàn hảo từ ngoại hình, nội hàm cho đến gia thế như vậy, đoán chừng là chuyện không tưởng.

Ở phía bên kia, bác sĩ dùng kim châm vỡ từng nốt phồng rộp trên vết bỏng của Hoắc Kiêu Hàn, ép hết nước bên trong ra, sau đó khử trùng và bôi thuốc bỏng, rồi bảo y tá đẩy anh vào phòng bệnh dành cho cán bộ.

“Không cần đâu bác sĩ, cứ sắp xếp cho tôi ở cùng phòng với vị đồng chí nữ, cũng vừa bị bỏng nhập viện lúc nãy là được.” Gương mặt tuấn tú của Hoắc Kiêu Hàn hơi tái đi, anh lên tiếng từ chối.

Phòng bệnh cán bộ có môi trường yên tĩnh, không sợ bị làm phiền, lại có nhà vệ sinh riêng. Đáng tiếc Tô Uyển không phải là người nhà của anh, nếu không cô đã có thể hưởng chế độ ưu đãi dành cho thân nhân để cùng anh ở phòng cán bộ. Để một cô gái nhỏ như cô ở một mình trong phòng bệnh thường tám người, lại còn là phòng nam nữ lẫn lộn, anh đương nhiên không yên tâm nổi.

Sau đó, anh nghiêm nghị dặn dò Thẩm Tu Văn, người nãy giờ vẫn đang tất bật chạy đôn chạy đáo, và không ngừng bày tỏ lời xin lỗi: “Thẩm Tu Văn, chuyện tôi và Uyển Uyển đi ăn tại tiệm cơm tư nhân, hy vọng cậu có thể giữ bí mật giúp tôi. Bao gồm cả nguyên nhân tôi bị bỏng, không được tiết lộ nửa chữ, đặc biệt là với gia đình của tôi.”

“Cậu cứ coi như hôm nay chưa từng gặp chúng tôi đi.”

Việc anh bị bỏng nhập viện chắc chắn phải báo cáo với lãnh đạo, phía gia đình cũng khó lòng giấu nổi. Nhưng chuyện của anh và Tô Uyển thì vẫn chưa thể để người nhà biết được. Dù anh rất muốn, nhưng giờ chưa phải lúc; bà nội vốn dĩ đã có thành kiến với Tô Uyển. Cô sẽ phải chịu áp lực rất lớn, và càng như vậy, cô sẽ càng không có khả năng đồng ý tìm hiểu anh.

Thẩm Tu Văn đầy vẻ thắc mắc, nhưng sự giáo dục từ nhỏ khiến anh ta không trực tiếp gặng hỏi lý do tại sao.

Chương không tồn tại | Mê Truyện