Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều
Chương 190: Là cháu đã va phải.
Tô Uyển biết Hoắc Kiêu Hàn không nói thật với bà nội Hoắc, ngoài việc sợ định kiến của bà dành cho cô sâu sắc thêm, anh còn không muốn bà nhận ra mối quan hệ giữa hai người.
“Bà nội Hoắc, bát canh nóng đó vốn dĩ là hắt về phía cháu, Hoắc đoàn trưởng phản ứng nhanh nên đã đỡ thay cho cháu…”
Cô lược bớt một vài chi tiết, nhưng vẫn nói đúng sự thật. Cô đã thuê xong nhà rồi, nên bà nội Hoắc có nghĩ gì đi chăng nữa thì cô cũng chẳng hề bận tâm.
Quả nhiên đúng như những gì bà cụ dự đoán.
Lông mày của Hoắc lão phu nhân nhíu chặt thành hình chữ xuyên, gương mặt sa sầm ngày càng khó coi: “Vậy bát canh dội tới đó không phải tai nạn, mà là có người cố ý làm?”
Nếu không, tại sao Hoắc Kiêu Hàn lại phải nói dối?
“Bà nội, đây thực sự là một tai nạn ngoài ý muốn.” Hoắc Kiêu Hàn chống tay ngồi dậy trên giường bệnh, “Đến bao giờ bà mới thôi định kiến với Tô Uyển đây?”
Rõ ràng trong hai tháng Tô Uyển đến Bắc Bình, cô thể hiện rất tốt, thành tích ưu tú, nhưng hễ có chuyện gì không hay liên lụy đến cô, bà nội lại dùng những suy nghĩ xấu nhất để áp đặt lên cô. Cứ như thể cô đã bị lưu hồ sơ xấu vậy.
“Bà nội Hoắc, cháu xin chứng minh, đây thực sự đúng là một tai nạn ngoài ý muốn.” Thẩm Tu Văn lập tức phụ họa theo.
Hoắc Hồng thì lo lắng ngăn cản hành động của Hoắc Kiêu Hàn, đồng thời khuyên nhủ Hoắc lão phu nhân: “Mẹ, Tô Uyển đến Bắc Bình lâu như vậy vẫn luôn ngoan ngoãn, cũng chẳng quen biết ai, ai lại vô duyên vô cớ dùng canh nóng hắt con bé chứ?”
“Có lẽ là người khác không cẩn thận thôi.”
“Không cẩn thận mà Hoắc Kiêu Hàn phải thay nó che giấu sao? Còn người làm Kiêu Hàn bị bỏng đâu? Là bỏ chạy rồi, hay bị người của đồn công an bắt đi rồi?” Hoắc lão phu nhân hừ lạnh một tiếng, đưa mắt nhìn lướt qua khuôn mặt mọi người với đầy vẻ uy nghiêm.
Trong chuyện này chắc chắn có uẩn khúc: “Chuyện này, tôi nhất định phải điều tra cho rõ ràng.”
Thẩm Tu Văn khó xử nhìn sang Hoắc Kiêu Hàn, nếu Hoắc lão phu nhân thực sự muốn truy cứu đến cùng thì chắc chắn sẽ tra ra được. Anh ta cũng lờ mờ cảm nhận được, hình như Hoắc lão phu nhân có định kiến với đồng chí Tô Uyển; thay vì nói bà muốn điều tra sự thật, thì giống như bà đang muốn biết liệu Tô Uyển có thực sự vô tội hay không.
“Bà nội Hoắc, đây đúng là một tai nạn, nhưng người nhân viên bưng canh nóng cũng vô tội…”
Nếu đã muốn muốn tra, thì Tô Uyển dứt khoát nói ra ngọn ngành luôn cho xong. Dù sao Hoắc Kiêu Hàn cũng vì cô mà bị bỏng nặng như vậy, lại sắp phải thực hiện nhiệm vụ huấn luyện, đổi lại là bất kỳ ai thì cũng sẽ muốn truy cứu đến cùng.
“Tô Uyển…” Hoắc Kiêu Hàn cau chặt mày, trái tim khẽ run lên.
Anh có một dự cảm mãnh liệt rằng, nếu bà nội biết anh thích Tô Uyển và muốn hẹn hò với cô, thì bà chắc chắn sẽ không đồng ý.
“Cháu xin lỗi, thành thật xin lỗi bà nội Hoắc. Là do cháu quá vội vàng nên đã va phải nhân viên phục vụ đang bưng canh, khiến Hoắc đoàn trưởng và em Tô Uyển bị bỏng ạ.”
“Chuyện này cháu là người chịu trách nhiệm chính, cháu sẽ cố gắng hết sức để bù đắp, mong bà có thể tha thứ cho sai sót của cháu.”
Đúng lúc này, Từ Diệu Tình một tay cầm thuốc, một tay cầm bộ quần áo nữ mới mua ở cửa hàng Hữu Nghị bước vào. Gương mặt thanh tú, đoan trang của cô ta đầy vẻ hối lỗi và tự trách, cô ta cúi đầu thật sâu trước Hoắc lão phu nhân để bày tỏ lời xin lỗi.
“Con bé Diệu Tình đấy à?” Hoắc lão phu nhân từng gặp Từ Diệu Tình khi đến nhà chiến hữu chơi, bà cụ vốn rất hài lòng về mọi mặt của cô ta.
Hoắc Kiêu Hàn, Tô Uyển và Thẩm Tu Văn đều sững sờ, hoàn toàn không ngờ Từ Diệu Tình lại đột ngột xông ra nhận là mình va phải.
“Là cháu thưa bà, cháu cũng không ngờ mọi chuyện lại trùng hợp đến thế.” Tiếp đó, Từ Diệu Tình liếc nhìn Thẩm Tu Văn và Hoắc Kiêu Hàn, ra hiệu bảo họ đừng nói gì cả.
Rồi cô ta kể lại toàn bộ đầu đuôi sự việc: mấy chị em nhà họ Từ đang ăn cơm ở tiệm quốc doanh, thì Hoắc Kiêu Hàn và Tô Uyển tình cờ đi ngang qua cửa. Thẩm Tu Văn với tư cách là anh rể, nhìn thấy nên đã nhiệt tình mời Hoắc Kiêu Hàn vào ăn cùng. Đúng lúc đó cô ta từ nhà vệ sinh đi ra, vì đi giày cao gót không vững nên đã va trúng người phục vụ bưng canh cá, rồi gây ra tai nạn này.
Giọng nói của Từ Diệu Tình nhẹ nhàng, ôn hòa, nhả chữ rõ ràng và cực kỳ có giáo dưỡng, khiến người nghe cảm thấy rất dễ chịu.
“Cũng may là có Hoắc đoàn trưởng xuất hiện, giúp em Tô Uyển đỡ lấy bát canh nóng đang dội tới, nếu không em ấy có thể đã bị hủy dung rồi. Cả cuộc đời của em Tô Uyển suýt chút nữa đã bị cháu phá hỏng mất.”
“Cháu thực sự vừa thấy cắn rứt, vừa vô cùng cảm kích Hoắc đoàn trưởng.”
“Có lẽ vì Hoắc đoàn trưởng biết thân phận của cháu, biết bà và bà nội cháu lại là chiến hữu, nên anh ấy mới không kể với bà. Cháu cũng rất cảm ơn anh ấy vì đã không trách cứ cháu.”
Từ Diệu Tình cúi thấp đầu, trên vầng trán trắng trẻo mịn màng vẫn còn lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng, cô ta thành khẩn nói: “Bà nội Hoắc, cháu biết trong lòng bà đang rất khó chịu. Bà có gì không hài lòng, muốn đánh hay mắng cháu thế nào cũng được ạ.”
Hoắc Kiêu Hàn mím chặt môi, ánh mắt thâm trầm. Hiện tại quả thực chỉ có cách này mới có thể khiến bà nội anh tin tưởng.
“Bà nội Hoắc, cũng là lỗi tại cháu, lẽ ra cháu nên nói với bà sớm hơn.” Thẩm Tu Văn thấy Từ Diệu Tình đã đứng ra nhận hết tội lỗi về mình, liền thuận nước đẩy thuyền.
Nếu để Hoắc lão phu nhân biết, kẻ gây họa thực sự là Từ Phương Tường với thái độ chối bay chối biến, không chịu nhận lỗi, đoán chừng bà sẽ tức đến mức ăn không ngon ngủ không yên mất.
“Chuyện này… ôi trời, con bé Diệu Tình này, cháu cũng đâu có cố ý.” Nghe xong đầu đuôi sự việc, Hoắc lão phu nhân tuy xót cháu trai là thật, nhưng thấy Từ Diệu Tình hiểu chuyện và đúng mực như vậy, thì bà cụ cũng thấy nhẹ lòng hơn nhiều.