Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều

Chương 185

Vừa định đi về phía nhà vệ sinh, một cô gái tóc uốn xoăn, ăn mặc thời thượng đột nhiên lao ra từ phòng bao bên cạnh. Cô ta phẫn uất chỉ thẳng vào mũi Tô Uyển mà mắng chửi: “Chính là cô! Cái đồ đàn bà tâm địa thối nát, không sợ bị báo ứng này. Cô dám tiếp tay cho bạn mình làm điều ác, phá hoại hạnh phúc của chúng tôi!”

“Hôm nay cô còn vác mặt đến đây xem mắt, định quyến rũ đàn ông đấy à?”

Từ Phương Tường vì chuyện của Trần Thủ Thần mà khóc đến đỏ cả mắt. Cô ta vẫn luôn tin tưởng sắt đá rằng Trần Thủ Thần là người lương thiện và đáng thương. Chính Tưởng Mộng Duyệt đã luôn đeo bám anh, anh vì sợ “mụ điên” đó làm loạn nên sau đó mới phải viết thư an ủi mụ điên thôi.

Nhưng cô ta biết, nếu nói chuyện này với cha mình, ông sẽ không thông cảm mà còn trách lầm Thủ Thần. Thế nên cô ta mới đến tìm chị họ và anh rể họ, mong họ dùng chút quan hệ bên cục công an để thả người ra. Nếu thực sự bị khép vào tội “lưu manh” và “lừa đảo”, thì Trần Thủ Thần ít nhất sẽ phải ngồi tù mười năm.

Ngay khi cô ta mở cửa phòng bao để đi vệ sinh, vừa vặn thấy Tô Uyển rời khỏi bàn của một người đàn ông mặc quân phục, trên người còn diện váy vóc, liền lập tức nghĩ ngay đến việc cô đang đi xem mắt.

Tất nhiên, cô ta không đời nào để cô xem mắt thành công.

Tô Uyển cũng không ngờ rằng lại trùng hợp đến thế, lại đụng phải Từ Phương Tường ở ngay đây.

Trong tình cảnh chứng cứ rành rành mà cô ta vẫn chưa tỉnh ngộ, thì không thể dùng từ “luỵ tình” để mô tả được nữa, mà phải là “luỵ tình” giai đoạn cuối rồi.

“Bạn của cô vô liêm sỉ xen vào tình cảm của chúng tôi, làm kẻ thứ ba. Gần mực thì đen, về bản chất cô chắc cũng là loại đàn bà đó thôi nhỉ?”

“Để trèo cao, để lấy được chồng tốt, hạng chuyện không biết xấu hổ nào các người cũng làm ra được.”

Từ Phương Tường hận Tưởng Mộng Duyệt, nhưng lại càng hận Tô Uyển hơn. Cô ta cho rằng Tô Uyển chính là kẻ khơi mào mọi chuyện, là người đứng sau đâm chọc và xúi giục.

Tiếng quát tháo khá lớn, lập tức thu hút ánh nhìn của thực khách xung quanh.

Ngồi trong phòng bao, hai vợ chồng nhà Thẩm Tu Văn và Từ Diệu Tình cũng lập tức đứng dậy đi ra ngoài.

Cả ba người đều ăn mặc chỉnh tề, khí chất xuất chúng, nho nhã, vừa nhìn đã biết là người có học thức cao, xuất thân từ gia đình trí thức.

Nhìn lại Tô Uyển, cô mặc trang phục của công nhân bình thường hay thấy trên đường phố, chất vải cũng rất phổ thông. Sự đối lập này khiến thực khách không tự chủ được mà thiên vị về phía Từ Phương Tường.

Ánh mắt họ nhìn Tô Uyển bắt đầu lộ ra vẻ khác lạ.

“Chị họ, anh rể họ… chính là cô ta.” Từ Phương Tường uất ức lấy tay che miệng, vành mắt đỏ hoe.

Ngay từ lúc ở trong phòng bao, cô ta đã mang toàn bộ “sự thật” theo cách hiểu của mình khóc lóc kể lể một lượt với chị họ và anh rể rồi.

“Yêu cầu đồng chí nữ này chú ý lời nói của mình.” Hoắc Kiêu Hàn trong bộ quân phục màu xanh lục chỉnh tề, dáng người hiên ngang và lẫm liệt đứng chắn trước mặt Tô Uyển.

Xương chân mày cao và sắc sảo toát lên vẻ lạnh lùng tự nhiên, khí thế toả ra đầy uy áp.

“Hoắc Kiêu Hàn!” Thẩm Tu Văn có chút kinh ngạc nhìn Hoắc Kiêu Hàn đang đứng che chở cho Tô Uyển.

Đứng phía sau chị gái mình, Từ Diệu Tình với khí chất thanh cao, ôn nhã lại càng sững sờ, đồng tử co rụt lại dữ dội. Như thể vừa gặp lại người tình từ tiền kiếp, một dòng nước nóng hổi không kìm được mà trào ra khỏi hốc mắt.

Ngay cả hơi thở của cô ta cũng trở nên run rẩy.

Chị cả từng nhắc đến cái tên này với cô ta, thật trùng hợp anh lại là cháu trai người đồng đội cũ của bà nội, vốn dĩ hai gia đình đã định tác hợp cho hai người. Nhưng vài ngày trước nghe bạn của bà nội nói rằng cháu trai bà đã có người trong lòng, nên chuyện này đành phải gác lại.

Lúc đó cô ta cũng vừa hay trút được gánh nặng. Tuy đối phương cũng là quân nhân, nhưng sao có thể so sánh được với người bạn trai đã quá cố của cô ta cơ chứ?

Đã bao nhiêu năm trôi qua, cô ta vẫn luôn không thể buông bỏ được người ấy.

Thế nhưng cô ta không ngờ rằng, đường nét mày mắt của Hoắc Kiêu Hàn lại giống người yêu đã khuất của mình đến thế. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, cô ta gần như đã lầm tưởng rằng anh vì thực hiện nhiệm vụ bí mật mà giả chết.

Tuy nhiên, thần thái và khí chất của hai người hoàn toàn khác biệt.

Hoắc Kiêu Hàn cao hơn người yêu của cô ta một chút. Người yêu của cô ta vốn dịu dàng, gương mặt thường nở nụ cười tỏa nắng, ánh mắt nhìn cô ta luôn tình sâu tựa biển.

Nhưng ánh mắt của người đàn ông này lướt qua lại vô cùng sắc bén. Thần thái của anh cương nghị, lạnh lùng, tựa như một thanh bảo kiếm vừa ra khỏi bao đầy lợi hại, sự hiện diện cực kỳ mạnh mẽ.

Hai người mang lại cảm giác hoàn toàn khác biệt.

“Anh rể, hai người quen nhau sao? Vậy thì đúng lúc quá, để anh ta biết kẻ mà anh ta đang xem mắt là hạng đàn bà đạo đức giả, hư hỏng đến nhường nào…”

Từ Phương Tường thấy tình cảnh này thì có cảm giác như ông trời đang giúp mình. Cô ta bắt đầu kể lể, cắt xén đầu đuôi, đổi trắng thay đen để thuật lại chuyện ngày hôm qua một lần nữa.

Thế nhưng không đợi cô ta nói hết câu, Hoắc Kiêu Hàn đã nhíu mày ngắt lời, giọng nói đanh thép đầy lạnh lẽo: “Chú ý ngôn từ của cô. Thẩm Tu Văn, trông coi cho kỹ em vợ của cậu đi.”

Sau đó, anh nghiêng người nói với Tô Uyển: “Chuyện này, hôm kia lúc em mượn bút ghi âm của anh, em có thể nói với anh. Anh sẽ đi cùng em để xử lý dứt điểm chuyện của đồng nghiệp em.”