Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều

Chương 186: Không tìm hiểu anh nữa.

Câu nói này vừa thốt ra, tất cả những người có mặt đều nhận ra rằng Hoắc Kiêu Hàn và Tô Uyển không phải là mối quan hệ xem mắt đơn thuần.

Thẩm Tu Văn rất hiểu tính khí của Hoắc Kiêu Hàn, từ nhỏ đến lớn Hoắc Kiêu Hàn đều cảm thấy phái nữ rất phiền phức, là một rắc rối. Việc anh có thể đích thân đưa cô đến đây ăn cơm, chắc chắn đó là người mà Hoắc Kiêu Hàn thích, thậm chí đã là người yêu chính thức của nhau.

Chiếc bút ghi âm lần trước anh ta mua giúp, đoán chừng cũng là để tặng cho cô người yêu nhỏ bé này.

Từ Diệu Tình có vóc dáng khá cao ráo, gần một mét bảy, đôi mắt phượng hẹp dài quét từ trên xuống dưới nhìn Tô Uyển đang được bảo vệ, cảm thấy mắt mình bỗng dưng bị đâm nhói một cái.

“Tôi vốn tưởng vị đồng chí nữ này cũng giống như đồng nghiệp của tôi, đều là nạn nhân bị gã đàn ông tồi tệ kia lừa gạt, đến lúc đó mấy người chúng tôi sẽ cùng đối chất với một mình hắn ta.”

“Nhưng không ngờ rằng gã tồi đó đã bị chúng tôi đưa vào cục công an giam giữ rồi, mà cô ta vẫn còn u mê không tỉnh ngộ, vẫn còn bảo vệ hắn.”

“Để ngăn cản chúng tôi, cô ta suýt nữa đã cào rách mặt tôi, còn tuyên bố sẽ để cha cô ta khiến tôi mất việc ở tòa soạn báo nữa.”

Tô Uyển cũng không ngờ anh rể của Từ Phương Tường lại quen biết Hoắc Kiêu Hàn, hơn nữa có vẻ như đã quen từ lâu, vậy thì càng dễ giải quyết rồi.

Cô thẳng thắn vạch trần hành vi luỵ tình tệ hại của Từ Phương Tường. Còn về diễn biến cụ thể của sự việc, cô bước ra từ phía sau Hoắc Kiêu Hàn, ngẩng cằm lên và dõng dạc nói: “Rốt cuộc ai đúng ai sai, chân tướng sự việc là gì thì tôi không tiện nói nhiều ở đây, các vị có thể đến cục công an để tìm hiểu toàn bộ quá trình vụ án.”

“Chẳng phải vì các người có quen biết ở cục công an sao, Thủ Thần là vô tội, là…” Từ Phương Tường sốt sắng đến giãy nảy lên, cô ta chỉ thẳng vào mũi Tô Uyển mà mắng.

Chị cả Từ ở bên cạnh vội vàng ấn tay cô ta xuống, cứng rắn kéo cô ta ra sau lưng, không để cô ta nói thêm câu nào nữa.

Hoắc Kiêu Hàn nghe thấy mặt Tô Uyển suýt nữa bị cào rách, thì chân mày càng nhíu chặt hơn. Tối qua lúc đi đón cô, sao anh lại không phát hiện ra chứ?

Là do anh đã sơ suất rồi.

Khí thế quanh người anh giảm xuống điểm đóng băng, gương mặt cương nghị tuấn tú phủ đầy sương giá.

Thẩm Tu Văn thấy Tô Uyển nói năng đầy khí chất, không có chút sợ hãi nào thì biết ngay cô em vợ vốn tính bốc đồng, đầu óc đơn giản của mình đang nói dối. Anh ta liên tục bày tỏ lời xin lỗi tới Hoắc Kiêu Hàn và Tô Uyển, đồng thời khẳng định sẽ bảo vợ mình kể lại chuyện này cho các bậc chú bác, để họ trông nom Từ Phương Tường cho kỹ, không để cô ta ra ngoài gây chuyện nữa.

Vốn dĩ cha cô ta đã cực lực phản đối chuyện cô ta qua lại với Thủ Thần, nếu biết chuyện này chắc chắn sẽ “đánh gậy chia rẽ uyên ương”, mà cô ta thì không đời nào muốn chia tay với Thủ Thần.

Từ Phương Tường vừa vội vừa giận, phản ứng vô cùng kịch liệt.

Chị cả Từ và Từ Diệu Tình hợp lực định kéo Từ Phương Tường vào phòng bao nhưng kéo không nổi.

Trong lúc vùng vẫy giằng co, Từ Phương Tường đang đi giày cao gót bị trẹo chân, vừa vặn va trúng người phục vụ đang bê một bát canh cá đi ngang qua.

Cả bát canh cá lớn vừa mới ra lò cứ thế hất thẳng về phía Tô Uyển đang đứng.

Với phản xạ nhạy bén, Hoắc Kiêu Hàn đã sớm dự cảm được điều chẳng lành. Ngay khoảnh khắc người phục vụ bị va trúng, anh lập tức xoay người kéo tuột Tô Uyển vào lòng mình, dùng lưng che chắn cho cô.

Nhưng khoảng cách quá gần, một nửa bát canh cá nóng hổi đã dội thẳng lên lưng Hoắc Kiêu Hàn. Một phần còn lại vẫn bắn trúng vào đùi của Tô Uyển.

“A…” Cảm giác đau rát như bị lửa đốt trên da thịt khiến Tô Uyển đau đớn thốt lên thành tiếng.

Hoắc Kiêu Hàn r*n r* một tiếng trầm đục, mồ hôi hột to như hạt đậu tức khắc tuôn rơi như mưa. Anh không màng đến tấm lưng đang đau rát như lửa bỏng, lập tức bế thốc Tô Uyển lao thẳng vào nhà vệ sinh.

“Đều là do cô ta tự chuốc lấy…” Từ Phương Tường ngây người mất vài giây, sau đó vẫn đỏ hoe mắt lầm bầm.

“Gây họa lớn mà còn chưa biết điều!” Chị cả Từ lớn tiếng quát mắng.

“Chị, anh rể, hai người ở đây xử lý trước đi, em vào trong xem sao.” Từ Diệu Tình nói nhanh một câu với các thực khách xung quanh, mượn tạm hai chai rượu trắng trên bàn của họ rồi vội vã đuổi theo.

Hoắc Kiêu Hàn lao đi với tốc độ của một vận động viên chạy nước rút, anh đến trước vòi nước, vén váy của Tô Uyển lên rồi vặn vòi cho dòng nước chảy trực tiếp lên vùng đùi bị bỏng của cô.

Làn da ở đùi sau vốn dĩ trắng trẻo, mềm mại, giờ đây đã bị bỏng đỏ rực cả một mảng lớn.

Dòng nước máy xối xả dội lên vị trí bị bỏng của Tô Uyển, nhưng cô không hề cảm nhận được chút mát lạnh nào, ngược lại còn thấy càng lúc càng nóng, như thể có ngọn lửa đang bùng cháy từ sâu trong lớp da thịt vậy.

Hoắc Kiêu Hàn lại càng không dễ chịu gì, anh nghiến chặt răng, lớp áo bị dội ướt dính chặt vào lưng, cảm giác chẳng khác nào bị ném vào chảo dầu đang sôi sùng sục vậy. Chỉ trong chốc lát, mái tóc cứng cỏi của anh đã ướt đẫm bởi mồ hôi vã ra như tắm.

“Mau cởi áo ra đi!” Vì phía dưới vòi nước có bồn chứa bằng xi măng, nên Hoắc Kiêu Hàn đã bế thẳng Tô Uyển lên bồn để xả nước.

Tô Uyển nhìn thấy diện tích lớn trên lưng Hoắc Kiêu Hàn đều bị canh cá dội ướt, trên áo vẫn còn bốc hơi nóng hổi, cô vội vàng đưa tay cởi cúc áo quân phục ngắn tay của anh. Nếu không cởi ra ngay thì lớp da bị bỏng sẽ dính chặt vào vải áo.

Hoắc Kiêu Hàn hít một hơi lạnh, ngửa đầu để mặc cho Tô Uyển cởi áo, anh đau đến mức mồ hôi nhỏ tong tỏng dọc theo sống mũi cao vút, ngay cả đầu ngón tay của anh cũng run rẩy.

Tô Uyển nhìn quanh thấy không còn vòi nước nào khác, định đứng dậy nhường chỗ cho Hoắc Kiêu Hàn rửa vết thương ở lưng, nhưng lại bị anh ấn ngồi trở lại. Anh nhẫn nhịn và đầy quyết đoán bảo: “Anh da dày thịt béo, không sao đâu.”

Đúng lúc này, Từ Diệu Tình cầm theo chai rượu trắng chạy tới, định cùng Tô Uyển giúp Hoắc Kiêu Hàn cởi áo.

Hoắc Kiêu Hàn đưa tay túm lấy cổ áo sau, dùng sức một cái liền xé toạc cả bộ quân phục ra.

Trên tấm lưng tinh trần, cường tráng ấy chằng chịt những vết sẹo cũ và cả sẹo do súng bắn, phần dưới xương bả vai đã bị bỏng đỏ rực một mảng lớn.

“Đồng chí Hoắc, vết bỏng trên lưng anh quá nghiêm trọng rồi, phải mau chóng dùng nước rửa sạch thôi.” Từ Diệu Tình nhìn những “huân chương” đặc trưng của người lính này, đôi mắt phượng hẹp dài tràn đầy vẻ lo lắng và sốt ruột.

Rượu trắng có tác dụng khử trùng, giảm đau, nhưng chỉ thích hợp với vết bỏng diện tích nhỏ. Hoắc Kiêu Hàn cần phải dùng nước lạnh để hạ nhiệt độ xuống trước, sau đó mới bôi rượu lên.

Hồi còn ở trường quân đội, Hoắc Kiêu Hàn đã học qua phương pháp xử lý vết bỏng: phải xả nước liên tục ít nhất hai mươi phút để thúc đẩy các mao mạch co lại, giảm nhẹ thương thế. Tuy nhiên, anh vẫn giữ chặt Tô Uyển mà không chịu nhường chỗ.

“Hoắc đoàn trưởng, anh mà còn như vậy nữa là tôi không tìm hiểu, không yêu đương gì với anh nữa đâu!” Vết bỏng của Hoắc Kiêu Hàn nghiêm trọng hơn cô rất nhiều. Lúc này cô đã đau rát đến mức muốn chết đi sống lại, huống chi là người bị bỏng diện tích lớn như anh.

Trong lúc tình thế cấp bách, đôi mắt cô nhòe lệ, đành lôi chuyện quan hệ yêu đương ra để đe dọa: “Để sẹo bỏng đầy lưng thì xấu chết đi được, tôi chắc chắn là không thèm anh nữa đâu.”

Để lại sẹo thì không sao, chỉ sợ nếu tiếp tục trì hoãn sẽ dẫn đến bỏng sâu, lúc đó có khi còn phải làm phẫu thuật ghép da nữa.