Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều

Chương 184: Trai tài gái sắc.

“Tôm sú hấp, gan Mỹ Nhân, viên Kim Lăng, gà hầm phù dung.” Hoắc Kiêu Hàn gọi toàn những món danh tiếng của vùng Nam Lăng, giá cả ghi sau tên món anh chẳng buồn liếc mắt nhìn. Nghĩ đến việc Tô Uyển rất thích ăn cua, anh lại hỏi thêm: “Có cua lông hấp không?”

“Có đấy, nhưng kích cỡ hơi nhỏ, gạch cũng không được nhiều lắm.” Bà chủ quán dùng tay ước lượng kích thước.

“Được.” Sau đó, Hoắc Kiêu Hàn còn gọi thêm vài món đặc sắc khác của quán.

Toàn là những món cá thịt thịnh soạn, hai người căn bản không thể nào ăn hết được.

“Hoắc đoàn trưởng, nhiều thức ăn quá rồi, sẽ ăn không hết đâu.” Thấy Hoắc Kiêu Hàn chưa có ý định dừng lại, Tô Uyển vội lên tiếng ngăn cản.

“Còn vài ngày nữa là em phải đi quân sự rồi, điều kiện ở đơn vị rất vất vả, lại phải ở đó tận nửa tháng, em nên ăn nhiều một chút.” Hoắc Kiêu Hàn nhìn gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo của Tô Uyển, thầm đoán chắc chưa đầy ba ngày là cô sẽ bị nắng làm cho đen sạm đi, nên anh vẫn kiên quyết gọi thêm.

“Này cô gái, đối tượng sĩ quan của cô thật là chu đáo và hào phóng quá.” Bà chủ quán cười rạng rỡ, nói một câu đầy chân thành.

Tô Uyển há miệng định nói gì đó, nhưng bà chủ đã nhanh chóng ghi xong tên món rồi đi thẳng vào phía nhà bếp.

Vị trí của chiếc bàn vuông nhỏ vốn đã không rộng rãi gì, nếu là hai cô gái ngồi cùng nhau thì vừa vặn, nhưng một Hoắc Kiêu Hàn cao lớn với đôi chân dài ngồi bên cạnh khiến không gian trở nên có chút chật chội.

Mùi hương nam tính đặc trưng hòa quyện cùng thân nhiệt khá cao của người đàn ông, cứ từng chút một sưởi ấm Tô Uyển, không ngừng len lỏi vào từng lỗ chân lông đang giãn nở của cô, khiến nhiệt độ cơ thể cô cũng tăng theo, cảm thấy rất nóng.

Thần sắc của Hoắc Kiêu Hàn không đổi, anh cầm ấm trà trên bàn lên rồi cẩn thận tráng bát đũa giúp Tô Uyển.

Theo từng động tác tráng bát, nửa cánh tay mạnh mẽ của anh vô tình áp sát vào cánh tay mềm mại của cô, vạt áo ngắn tay màu xanh lục quân đội nhẹ nhàng cọ xát vào vạt áo của Tô Uyển.

Cơ thể Tô Uyển không tự chủ được mà nép sát vào phía góc tường để kéo giãn khoảng cách, cô đưa tay định cầm lấy bát của mình: “Hoắc đoàn trưởng, để tôi tự làm được rồi.”

Thế nhưng nước nóng trong ấm trà là loại mới rót, tay Hoắc Kiêu Hàn da dày thịt béo không thấy hề hấn gì, còn Tô Uyển vừa mới chạm đầu ngón tay vào đáy bát đã bị nóng đến mức nới lỏng tay, khiến chiếc bát suýt nữa rơi khỏi mặt bàn.

Cô lập tức đưa tay chụp lấy, Hoắc Kiêu Hàn cũng nhanh chóng đặt ấm trà xuống để phản ứng. Bàn tay lớn thô ráp đầy vết chai của anh, ngay lập tức bao trọn lấy chiếc bát cùng bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại của Tô Uyển vào trong lòng bàn tay.

Cảm giác ấy tựa như một miếng ngọc thượng hạng, vừa mềm mại vừa mịn màng; ngón tay cô thon dài như búp măng, móng tay tựa như được gọt giũa từ ngọc, ánh lên sắc hồng nhạt đầy cuốn hút.

Sau buổi khiêu vũ tháng trước và sự việc tối qua, đây có thể coi là lần thứ ba Hoắc Kiêu Hàn nắm lấy tay Tô Uyển. Nhưng chưa lần nào anh nắm trọn vẹn và đủ đầy như lần này.

Tô Uyển vội vàng rút tay mình ra khỏi tay Hoắc Kiêu Hàn. Bàn tay người đàn ông vừa nóng vừa rộng, những vết chai do huấn luyện cọ xát vào làn da mu bàn tay mịn màng của cô.

“Tôi đi vệ sinh một chút.” Sau khi rút hẳn tay phải ra, hơi ấm từ lòng bàn tay anh vẫn còn vương vấn, khiến cả bàn tay cô nóng bừng lên.

Những món Hoắc Kiêu Hàn gọi toàn là món kỳ công, ước chừng phải nửa tiếng nữa mới dọn lên được, hai người cứ ngồi không ở đây thì cũng vô cùng gượng gạo.

Tô Uyển khẽ nhíu mày, đứng dậy tìm một cái cớ để rời đi. Cũng tại anh ngồi sát bên cạnh, cảm giác xâm chiếm đầy mạnh mẽ đó khiến cô cảm thấy cực kỳ không tự nhiên. Có vẻ như lúc này Hoắc Kiêu Hàn đã hoàn toàn tự coi mình là bạn trai của cô rồi.

“Có bị bỏng không? Em không biết chỗ đó ở đâu đâu, để anh đưa em đi.” Hoắc Kiêu Hàn đặt chiếc bát trở lại bàn ăn. Bàn tay vừa nắm lấy tay Tô Uyển khẽ siết lại, như muốn lưu giữ chút mềm mại vừa rồi.

Yết hầu anh khẽ chuyển động một cách khó nhận ra.

Anh rủ mắt, nhìn sâu vào đôi mắt long lanh đầy vẻ mơ hồ và rối bời của Tô Uyển. Thần sắc này không phải là thẹn thùng hay lúng túng, mà giống như đang trốn tránh anh, mang theo chút bài xích và kháng cự đối với sự tiếp xúc đột ngột của anh. Cô đang nỗ lực tìm cách giữ khoảng cách với anh.

“Không sao đâu, lúc vừa vào cửa tôi có thấy rồi.” Tô Uyển nói xong liền cúi đầu, nhanh chóng lách qua phía sau lưng Hoắc Kiêu Hàn để đi ra ngoài.