Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều
Chương 183: Trai tài gái sắc.
Ở thời đại này, đừng nói là hôn môi, ngay cả việc nắm tay con gái thôi cũng đã bị coi là hành vi lưu manh rồi. Huống chi anh còn đè cô dưới thân, lúc đó áo của cô đang bị tốc lên hay đã kéo xuống, thì chính cô cũng không rõ nữa.
Ngộ nhỡ lúc đó, những người công nhân đi ngang qua liếc nhìn vào trong xe một cái, Hoắc Kiêu Hàn chắc chắn sẽ bị bắt giữ vì tội lưu manh. Khi ấy, chức vị Đoàn trưởng của anh coi như chấm dứt, có tám trăm cái miệng cũng không giải thích cho rõ được.
“Hoắc đoàn trưởng, tôi không có ý đó…” Tô Uyển vội vàng lên tiếng, lòng bàn tay vì bối rối mà rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.
“Tô Uyển, anh tôn trọng lựa chọn của em, giống như cách em đã tôn trọng anh vậy.” Ánh mắt của Hoắc Kiêu Hàn đầy nghiêm túc, anh khẳng định một cách dứt khoát.
“Nếu em không muốn, thì anh sẽ làm đơn xin điều chuyển khỏi quân khu Bắc Bình, sau này chúng ta sẽ không gặp lại nhau nữa. Anh cũng sẽ gửi toàn bộ tiền lương hàng tháng của mình cho em để bồi thường.”
Giọng nói của Hoắc Kiêu Hàn rất bình thản và bình tĩnh, giống như đây là kết quả của việc suy nghĩ thấu đáo. Mỗi chữ anh thốt ra đều nặng tựa như đá đè lên người Tô Uyển, khiến cô cảm thấy một áp lực vô hình.
“Hoắc đoàn trưởng, chuyện này không liên quan đến anh, là do bản thân tôi uống say không tỉnh táo nên mới làm ra những chuyện như vậy.”
Người trưởng thành thì nên có khả năng tự chịu trách nhiệm cho những sai lầm của chính mình.
Hơn nữa, ở cái thời đại chất phác này, Hoắc Kiêu Hàn thực sự nói được là làm được.
“Tôi chỉ là… vẫn chưa thích nghi được thôi…” Tô Uyển mím môi.
Chưa thích nghi nghĩa là không từ chối, coi như đã ngầm thừa nhận mối quan hệ của bọn họ.
Lúc này, tấm lưng căng cứng của Hoắc Kiêu Hàn mới thả lỏng ra. Từ bao giờ mà mồ hôi đã thấm đẫm trán và lưng anh, làm ướt đẫm cả vạt áo. Bàn tay đang nắm vô lăng cũng từ từ nới lỏng, để lại những vệt mồ hôi in hình ngón tay trên đó.
Anh cầm lấy chùm nho để ở ghế phụ, nghiêng người đưa cho Tô Uyển ở ghế sau. Đôi mắt đen sâu thẳm khóa chặt lấy bóng hình cô: “Em ăn nho đi.”
Chiếc xe Jeep đang đỗ dưới bóng cây râm mát, những quả nho trong chiếc ca sứ vẫn còn vương những hạt nước sau khi rửa.
Hàng mi của Tô Uyển khẽ rung động, cô đưa tay lấy một quả bỏ vào miệng. Chỉ cần cắn nhẹ một cái, phần thịt quả ngọt lịm, mọng nước đã tan ra trong miệng.
Cô thực sự có chút khát nước rồi.
“Đến quán ăn tư nhân mà lần trước anh nói nhé?” Hoắc Kiêu Hàn thấy gương mặt thanh tú, sạch sẽ của Tô Uyển không hề lộ vẻ chua chát thì biết ngay mình đã chọn được nho ngọt, anh lại mở lời.
Dù sao thì lúc lên xe cô cũng đã nói là muốn mời anh đi ăn, mà bây giờ cũng vừa vặn đến giờ cơm.
Tô Uyển chỉ đành ậm ừ đáp lại một tiếng.
Khóe môi bằng phẳng của Hoắc Kiêu Hàn khẽ nhếch lên, anh đưa chiếc ca sứ cho Tô Uyển rồi lái xe hướng về phía quán ăn tư nhân.
Mới cải cách mở cửa được vài năm nên những quán ăn tư nhân như thế này không có nhiều. Quán ăn này nằm ẩn mình trong một con ngõ nhỏ, món vịt quay của ông chủ rất nổi tiếng, không gian lại yên tĩnh, không giống như những cửa hàng ăn uống quốc doanh nằm ngay mặt đường lớn náo nhiệt và đông đúc.
Nơi đây rất thích hợp cho việc xem mắt, hẹn hò đôi lứa, cũng như các buổi gặp mặt dùng bữa và bàn công chuyện riêng tư của lãnh đạo các cơ quan đơn vị.
Bàn ăn là loại bàn vuông nhỏ, Tô Uyển cầm chiếc ca sứ ngồi vào vị trí cạnh cửa sổ, nơi có thể đón được gió mát.
Hoắc Kiêu Hàn rất tự nhiên kéo ghế ngồi xuống vị trí ngay bên cạnh cô, sau đó gọi bà chủ quán.
Tô Uyển hơi khựng lại, cô nhìn quanh một lượt thì thấy cặp đôi đang gắp thức ăn cho nhau ở phía trước cũng ngồi sát cạnh nhau như vậy.
Bà chủ quán vốn có ấn tượng rất sâu sắc với vị sĩ quan anh tuấn hiên ngang này. Nửa năm trước, khi vị sĩ quan này cùng một sĩ quan khác lớn tuổi hơn đến đây dùng bữa, anh đã được không ít cô gái trẻ trong quán để mắt tới, họ còn nhờ bà dò hỏi xem anh đã kết hôn hay có đối tượng yêu đương chưa.
Lúc đó, vị sĩ quan này cũng rất thẳng thắn, nói rằng mình đã có đối tượng xem mắt rồi.
Nhìn vị sĩ quan này ngồi cạnh cô thiếu nữ dịu dàng, rạng rỡ, bà chủ quán thầm chắc mẩm đây chính là đối tượng của anh không sai vào đâu được.
“Đồng chí sĩ quan, tôi nhớ anh rồi nhé! Lần trước anh đến có bảo là đã có đối tượng xem mắt, tôi còn dặn anh khi nào có dịp thì dẫn cô ấy đến đây ăn cơm, không ngờ nửa năm trôi qua anh dẫn đến thật này?” Gương mặt tròn trịa của bà chủ hớn hở ra mặt, bà không tiếc lời khen ngợi: “Hai người đúng là trai tài gái sắc, thật là xứng đôi.”
“Đúng vậy, cô ấy cũng ở tỉnh Nam Lăng.” Hoắc Kiêu Hàn đáp lời dứt khoát, sống lưng thẳng tắp như cây bạch dương. Lần đầu tiên anh đến đây cũng là lúc anh vừa mới gửi bức thư xem mắt cho Tô Uyển.
Sau đó, anh quay sang hỏi Tô Uyển: “Bà chủ đây là đồng hương với em đấy, em muốn ăn gì cứ bảo với bà ấy.”
Bà chủ nghe thấy Tô Uyển cũng ở tỉnh Nam Lăng, hai người là đồng hương thì thái độ lại càng thêm thân thiết, niềm nở; bà liền liệt kê ra vài món đặc sản Nam Lăng mà mình tâm đắc nhất.
“Tôi ăn gì cũng được, Hoắc đoàn trưởng anh cứ gọi món anh thích là được rồi…” Hơi nóng từ người đàn ông bên cạnh, từ từ lan tỏa về phía mình khiến Tô Uyển có chút không tự nhiên, cô khẽ mím môi.
Thời điểm đó, người xem mắt với Hoắc Kiêu Hàn chắc là Tô Hiểu Tuệ nhỉ, dù sao thì nguyên chủ cũng chưa từng viết thư hồi âm cho anh