Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều

Chương 171: Không có sâu đâu.

Tô Uyển đang ngủ mê man thì cảm thấy có con sâu bám từ mặt chui vào trong áo, bò tới bò lui trong đó khiến cô vô cùng ngứa ngáy.

Đã thế còn là loại sâu róm mà cô sợ nhất, lại còn không chỉ có một con.

Cô lập tức cuống cuồng định cởi áo ra để tìm sâu, nhưng chiếc áo này không giống như áo thun trước đây có thể cởi một cái là ra ngay; nó bị kẹt lại ở cổ, hai tay cô kéo thế nào cũng không xuống được.

Hoắc Kiêu Hàn thông qua gương chiếu hậu, thì nhìn thấy Tô Uyển đã vén chiếc áo sơ mi ngắn tay lên tận nách, lộ ra lớp nội y nhỏ xíu bên trong, chỉ vừa vặn che chắn được vòng một.

Anh lập tức đạp phanh, xoay người lại, đầy hoảng loạn, vội vã nhưng cũng rất nhanh nhẹn kéo áo sơ mi của Tô Uyển xuống.

Gương mặt anh nóng bừng như lửa đốt. Ngay cả khi xe tăng có cán qua người, thì trái tim anh cũng chưa từng đập điên cuồng đến thế, tưởng chừng như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.

“Sâu… trên người có sâu…” Hoắc Kiêu Hàn vừa kéo được một nửa chiếc sơ mi hoa nhí xuống, thì Tô Uyển đã liều mạng vùng vẫy, tiếp tục vén lên.

Gương mặt cô đỏ bừng vì say.

Với một người có thị lực ban đêm cực tốt như Hoắc Kiêu Hàn, anh vốn dĩ không dám nhìn thẳng. Tầm mắt vừa chạm vào làn da trắng ngần, mềm mại của cô là cảm thấy như bị lửa thiêu cháy.

Chiếc nội y trắng bên trong bị nước thấm ướt một mảng, không tránh khỏi có chút xuyên thấu, làm hiện lên đường nét kiều diễm, thon gọn phập phồng…!

Hoắc Kiêu Hàn gần như sắp phát điên rồi.

Anh chỉ muốn kéo áo cô xuống để che lại. Nhưng cái cảm giác khó chịu khi có con sâu bò nhanh trên người, cắn xé và gây ngứa ngáy khiến Tô Uyển không thể chịu đựng thêm một giây nào nữa.

Cô liều mạng chống đối lại Hoắc Kiêu Hàn, đôi mày thanh tú nhíu chặt, đôi mắt nước đẫm lệ mông lung, khóe mắt cũng đỏ hoe vì ức chế.

Hoắc Kiêu Hàn vừa kéo được áo sơ mi xuống, thì Tô Uyển lại lập tức vén lên.

Đúng lúc này, phía trước vang lên tiếng chuông xe đạp cùng hai luồng ánh sáng từ đèn pin hắt tới.

Thấy ánh đèn ngày càng tiến gần chiếc xe Jeep, trong tình thế cấp bách, Hoắc Kiêu Hàn chỉ còn cách xoay người nhảy sang ghế sau, ép cả người Tô Uyển lại rồi đè chặt xuống sàn xe.

“Sao giữa đường lại có chiếc xe quân đội dừng ở đây thế này?”

Đèn xe Jeep vẫn chưa tắt, hai người công nhân đi làm ca đêm về sớm nhận ra ngay. Họ dùng đèn pin soi vào trong xe, phát hiện cả ghế lái lẫn ghế sau đều không có người.

“Chắc người ta vội đi vệ sinh đâu đó thôi, đi thôi.” Một người công nhân khác nhìn quanh rồi thúc giục.

Đối với loại xe Jeep quân dụng này, thường chỉ có lãnh đạo trong quân đội mới được lái nên họ cũng không dám lại gần quá mức.

Cửa xe đóng, đèn xe vẫn bật, chứng tỏ người đang ở gần đây chứ chưa đi xa.

Vì thế, hai người kia liền đạp xe rời đi.

Tuy nhiên, phía sau vẫn còn lác đác vài công nhân tan ca đêm lục tục đi ngang qua.

Hoắc Kiêu Hàn chỉ có thể tiếp tục đè Tô Uyển xuống ghế xe, giữ chặt lấy đôi cánh tay đang vùng vẫy, cử động lung tung của cô.

Hơi thở nặng nề, nóng ẩm của anh phả hết lên gò má Tô Uyển. Mồ hôi vì sự kiềm chế và nhẫn nhịn dần thấm đẫm tấm áo sau lưng, mồ hôi mịn cũng phủ đầy trên trán.

Lúc này, đôi má Tô Uyển ửng hồng như say, đôi mắt thanh tú ngậm nước xuân mơn mởn. Những giọt lệ tràn ra vì lo lắng và khó chịu vướng trên hàng mi dài cong vút, giống như những giọt sương trên đóa sen mùa hạ, chực rớt mà chưa rớt, trông vô cùng đáng thương.

Tâm trí Hoắc Kiêu Hàn rối bời, anh nảy ra một sự thôi thúc không thể kiểm soát là muốn l**m đi giọt nước mắt ấy.

Thế nhưng, câu nói của Tô Uyển: “Rất phiền, không thích đâu”, lại giúp anh giữ được sự kìm nén, bình tĩnh và lý trí đến cực hạn.

Anh cưỡng ép bản thân quay đầu đi, phải dời tầm mắt khỏi người phía dưới.

Đúng lúc đó, anh nhìn thấy trên cánh tay Tô Uyển có một con sâu đang bò nhanh từ trong ống tay áo ra ngoài. Hoắc Kiêu Hàn ngay lập tức nhanh tay lẹ mắt tóm gọn con sâu to bằng ngón tay cái, rồi ném ra ngoài cửa sổ.

“Bây giờ không còn sâu nữa rồi.” Anh hạ thấp tông giọng, giọng nói vốn luôn lạnh lùng, cứng rắn nay lại thoáng chút dỗ dành nhẹ nhàng.