Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều

Chương 170: Em say rồi.

Mạnh Tân Hạo là người đưa Tô Uyển về nhà, tại sao sau khi đến rừng cây nhỏ ở sân bóng rổ, lại chỉ có một mình Mạnh Tân Hạo đi ra?

Mà rừng cây ở sân bóng rổ và nhà họ Hoắc hoàn toàn là hai hướng ngược nhau.

Người ở cùng Mạnh Tân Hạo tối hôm đó vốn dĩ không phải là Tô Uyển.

Đôi đồng tử đen láy, u ám của Hoắc Kiêu Hàn trong phút chốc bùng lên một tia hy vọng, giống như tảng đá đè nặng trong lòng bấy lâu cuối cùng cũng được gỡ bỏ. Giọng anh khàn đặc, tuy môi vẫn đang bị cắn chặt nhưng lời nói phát ra lại vô cùng rõ ràng: “Thật sự không phải sao?”

Đôi chân mày thanh tú, mượt mà của Tô Uyển khẽ nhíu lại, hai tay bị ấn ngược ra sau khiến cô vô cùng khó chịu. Vừa vùng vẫy, lòng bàn tay thô ráp đầy vết chai của người đàn ông đã ma sát vào làn da trắng ngần, mịn màng của cô.

“Đau…” Tô Uyển lầm bầm bất mãn, cánh môi đang cắn chặt cũng dần nới lỏng ra.

Đôi môi mỏng của Hoắc Kiêu Hàn đã bị m*t đến sưng đỏ, vương lại lớp nước bóng loáng, tất cả đều là dấu vết mà Tô Uyển để lại.

Cảm giác tê rần khiến anh chẳng còn cảm nhận được gì nữa.

Nghe thấy Tô Uyển kêu đau, anh nới lỏng lực tay, đôi cánh tay mềm mại thon dài của cô một lần nữa lại quấn lấy cổ Hoắc Kiêu Hàn.

Ngay sau đó, bờ môi đỏ khô khốc lại dán lên môi anh, cả cơ thể mềm mại, thơm ngát của cô đều đổ dồn, ép sát về phía anh.

Hoắc Kiêu Hàn gần như không có lấy một kẽ hở để hít thở. Hương rượu nồng đượm hòa quyện cùng mùi hương thanh mát, ngọt ngào từ cơ thể cô ập đến, bao vây lấy anh như một loại mê dược, khiến anh có chút bàng hoàng trong thoáng chốc.

Nhiệt độ cơ thể mềm mại, mịn màng và cảm giác trơn láng, mơn mởn tràn ngập khắp lồng ngực anh.

Cảm giác ấy giống như đang chạm vào một khối ngọc mỡ dê thượng hạng, vừa ấm áp, mềm mại lại vừa kiêu kỳ.

Làn môi tươi tắn, căng mọng kia vừa mềm vừa ngọt, tựa như một viên trôi nước tẩm mật đường, khiến người ta chỉ muốn một ngụm nuốt chửng lấy.

Toàn bộ cơ bắp trên người Hoắc Kiêu Hàn căng cứng như thép nguội.

Anh th* d*c, đôi mắt đen vốn đang mơ màng vì hơi men lập tức khôi phục vẻ bình tĩnh, sáng suốt. Anh ra sức đè nén ngọn lửa đang cuồn cuộn trong cơ thể, giữ chặt lấy vai Tô Uyển, ép cả hai phải tách rời nhau ra.

Giọng nói khàn khàn, đầy từ tính lộ rõ sự kìm nén: “Tô Uyển, tôi là ai?”

“Hoắc… Hoắc Kiêu Hàn…” Tô Uyển nghiêng đầu, ánh mắt mông lung lờ đờ nán lại trên gương mặt người đàn ông rất lâu, khóe môi khẽ nở một nụ cười say khướt không rõ ràng.

Cô biết anh là ai sao?

Lồng ngực Hoắc Kiêu Hàn đập mạnh một nhịp, đôi đồng tử như vì sao lạnh giữa đêm tối lóe lên một tia sáng.

“Chẳng phải lúc nãy… anh đã nói rồi sao?” Tô Uyển l**m lấy đôi môi khô khốc và nóng bỏng, chút hơi ẩm vừa bám lên đã nhanh chóng bốc hơi khiến cô vô cùng khó chịu.

Giống như cá không thể rời khỏi nước vậy.

Tô Uyển túm lấy ống tay áo của anh, muốn dán sát vào một lần nữa.

Hiện tại cô đã say đến mức bất tỉnh nhân sự, e là ngay cả bản thân mình là ai cô cũng chẳng rõ. Cô vốn luôn gọi anh là Đoàn trưởng Hoắc, làm sao có thể gọi thẳng tên anh như vậy được.

Hoắc Kiêu Hàn nghiêng đầu né tránh bờ môi đang áp tới của Tô Uyển, cứng rắn rút ống tay áo khỏi tay cô, giữ chặt lấy vai cô không cho tiến lại gần: “Tô Uyển, em say rồi, hiện tại em không tỉnh táo.”

“Tôi muốn uống nước…” Môi Tô Uyển sắp nứt nẻ đến nơi, cổ họng lại khát đến mức như bốc khói. Cô nói bằng giọng đầy khó chịu và tội nghiệp, vành mắt đã ửng lên một vệt đỏ.

Bàn tay nhỏ nhắn mềm mại lại túm lấy thắt lưng của Hoắc Kiêu Hàn.

Bụng dưới của Hoắc Kiêu Hàn theo bản năng thắt chặt lại, cơ bụng cứng như những khối gạch.

Anh nhớ trên xe có để bình nước, liền nhoài người tới, một tay giữ lấy cơ thể đang cựa quậy của Tô Uyển, tay kia vươn ra lấy chiếc bình để ở phía trước.

Bên trong vẫn còn nửa bình nước, anh vặn nút chai rồi đưa đến bên miệng Tô Uyển.

Bờ môi khô nẻ, nóng bỏng vừa chạm vào dòng nước ngọt lành, thanh mát thì lập tức yên tĩnh trở lại. Cô ngửa đầu, ôm lấy bình nước và vội vàng uống lấy uống để.

Cô uống rất gấp, rất nhanh, không ít nước từ khóe miệng tràn ra, theo cằm trượt xuống cổ rồi lăn vào xương quai xanh, sau đó biến mất sau cổ áo.

Rất nhanh sau đó nửa bình nước đã cạn sạch.

Tô Uyển mãn nguyện tựa hẳn vào ghế xe, nhắm mắt lại rồi thiếp đi.

Hoắc Kiêu Hàn ngắm nhìn gương mặt khi ngủ điềm tĩnh và xinh đẹp như đóa hải đường của cô.

Hóa ra cô hôn anh, chỉ vì cô thấy khát thôi sao?

Anh hít một hơi thật sâu, ánh mắt tối sầm sâu không thấy đáy, cố gắng đè nén mọi xao động và cảm xúc trong cơ thể rồi khởi động xe.

Khi xe đi được nửa đường, nhận thấy phía ghế sau có tiếng động, Hoắc Kiêu Hàn nhìn vào gương chiếu hậu trong xe.

Đầu óc anh bỗng “oanh” một tiếng như nổ tung, toàn bộ máu trong cơ thể như chảy ngược trở lại.