Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều
Chương 172: Tôi cũng muốn chơi như vậy.
Cái cảm giác kỳ lạ, bò lổm ngổm và ngứa ngáy vừa biến mất, Tô Uyển cũng nhanh chóng yên tĩnh trở lại.
Cô khẽ chớp mắt, giọt lệ long lanh trên hàng mi theo khóe mắt lăn dài rồi biến mất vào làn tóc đen tuyền.
Ánh mắt cô mơ màng, mông lung nhìn Hoắc Kiêu Hàn. Đôi mắt ấy ngập tràn vẻ say sưa nồng đượm, cô cứ nhìn anh trân trân một lúc lâu.
Bất chợt, cô hé đôi môi đỏ, lúm đồng tiền nhỏ hơi hiện lên: “Anh dậy đi, tôi cũng muốn chơi như vậy.”
Trong lời nói tràn đầy hơi men.
Sức công phá của rượu cao lương càng về sau càng mạnh, đặc biệt là loại rượu tự nấu này, nồng độ đều rất cao.
Ánh mắt Hoắc Kiêu Hàn đầy phức tạp. Sau khi ngẩng đầu xác nhận những người công nhân đi ngang qua đã rời đi hết, anh mới thử buông tay Tô Uyển ra, thấy cô không còn định vén áo mình lên nữa.
Lúc này anh mới ngồi dậy, giữ khoảng cách với Tô Uyển.
“Anh nằm xuống đi…” Trong lúc vùng vẫy vừa rồi, mái tóc tết đuôi sam của Tô Uyển đã bị tuột ra một nửa. Cô cũng ngồi dậy theo, giọng điệu có chút bá đạo nói.
“Làm gì?” Hoắc Kiêu Hàn cũng không biết Tô Uyển đang định làm gì.
“Đến lượt tôi cưỡi anh rồi nha.” Gương mặt trái xoan xinh đẹp của Tô Uyển ửng hồng như sắc hoa đào, trên mặt treo một nụ cười say khướt.
Vừa nói cô vừa đẩy vào lồng ngực của Hoắc Kiêu Hàn, ý muốn muốn đẩy ngã anh ra.
Dường như cô tưởng rằng chuyện vừa rồi chỉ là một trò chơi.
“Tô Uyển, em say rồi, chúng ta về nhà trước đã.” Lồng ngực Hoắc Kiêu Hàn thắt lại, vành tai nóng rực như lửa, xương hàm bạnh ra căng cứng, anh cố gắng ngăn cản hành động của cô lại.
“Anh ăn gian, rõ ràng là đến lượt tôi cưỡi mà…” Tô Uyển bắt đầu nổi tính trẻ con, dùng sức đẩy vào lồng ngực rắn chắc và nóng bỏng của Hoắc Kiêu Hàn.
Hoắc Kiêu Hàn biết rõ người say thì chẳng có logic hay đạo lý nào để nói cả.
Anh đẩy ra vài lần nhưng Tô Uyển lại càng thêm nôn nóng, giống như nhất quyết phải chơi bằng được trò chơi này mới thôi.
Thậm chí cô còn muốn ngồi cưỡi lên đùi anh.
“Tô Uyển, em có chắc muốn thế này không?” Mỗi lần đôi bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại kia đẩy tới, một luồng nhiệt trong lồng ngực anh lại trào dâng, anh đã kiềm chế đến giới hạn rồi.
Bàn tay lớn đầy lực nắm chặt lấy cánh tay Tô Uyển, rồi ấn cô trở lại ghế xe. Đôi đồng tử sâu thẳm đen kịt nhìn thẳng vào mắt cô, anh nghiêm túc cảnh báo: “Em vốn dĩ đã không thích tôi, em có nghĩ kỹ đến hậu quả sau khi tỉnh dậy vào ngày mai không?”
Tô Uyển thì lại nhất quyết muốn chơi trò cưỡi ngựa.
Vừa rồi anh đè cô ở dưới thân, vậy mà giờ lại không cho cô cưỡi.
Cô thấy thật không công bằng chút nào.
Giống như lúc còn nhỏ, ông nội chỉ cõng anh họ chơi, còn cô vì nhỏ hơn nên không được ông cõng vậy.
Cô không ngừng vùng vẫy, bộ dạng giống như không được cưỡi ngựa thì nhất định sẽ không chịu bỏ qua.
Hoắc Kiêu Hàn hít một hơi thật sâu, nới lỏng lực tay, Tô Uyển liền xoay người một cái, lập tức ngồi gọn trên đùi anh.
Sau đó cô tiếp tục đẩy tới tấp vào lồng ngực của Hoắc Kiêu Hàn, nhưng cũng chỉ có thể khiến anh tựa vào lưng ghế phía sau mà thôi.
Cơ thể anh rắn chắc như vách sắt, cứng như đá, dù đẩy thế nào cũng không đổ.
Trong bóng tối, đường nét khuôn mặt của Hoắc Kiêu Hàn lúc ẩn lúc hiện, anh mặc cho Tô Uyển cứ như mèo con còn chưa dứt sữa, ra sức đẩy mình nhưng anh vẫn bất động như núi.
Đùi của Hoắc Kiêu Hàn rất dài, cô ngồi trên đó, cảm giác có chút giống như lúc anh họ cưỡi trên lưng ông nội vậy.
Cô vẫn còn nhớ trong túi áo của ông luôn đựng mấy món ăn vặt, thẻ đồ chơi nhỏ hay mấy đồng tiền lẻ, rồi bảo cô và anh họ tìm xem.
Ai tìm thấy thì món đó là của người ấy.
Thế là Tô Uyển bắt đầu lục lọi khắp các túi trên người Hoắc Kiêu Hàn.
Ngay lập tức, cô sờ thấy một v*t c*ng cứng trong túi quần.
Tô Uyển thò tay vào móc ra, đó là một chiếc bút ghi âm. Cô hí hoáy nghịch một hồi rồi vứt sang một bên.
Tiếp đó, cô lại lôi ra một tấm thẻ quân nhân cùng một chùm chìa khóa.
Cuối cùng, cô cũng tìm thấy mấy tờ tiền giấy. Số tiền tiêu vặt này hoàn toàn thuộc về cô rồi, Tô Uyển vô cùng vui sướng nhét tọt vào túi mình.
Cô có thể dùng chỗ tiền này để mua que cay và kẹo cao su rồi.
“Còn nữa không?” Khóe môi Tô Uyển nở nụ cười say khướt, giọng nói vừa mềm vừa ngọt.
“Còn, về nhà tôi sẽ đưa hết cho em. Sau này lương mỗi tháng của tôi, cũng đều đưa cho em hết.” Ánh mắt Hoắc Kiêu Hàn đen thẳm, nóng rực nhìn chằm chằm Tô Uyển, giống như có một ngọn lửa nào đó đang bùng cháy dữ dội nơi đáy mắt vậy.