Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều
Chương 167: Em có biết Đoàn trưởng Hoắc thích em không?
Nhà họ Tưởng.
Bên ngoài trời lại bắt đầu đổ mưa tí tách, những hạt mưa vỗ vào lớp kính cửa sổ màu.
Tưởng Mộng Duyệt rót từng ly rượu trắng hết ly này đến ly khác vào miệng, nuốt ngược vào trong cùng với những giọt nước mắt lăn dài trên mặt. Trong ánh mắt say khướt ấy tràn ngập nỗi đau đớn và vụn vỡ.
Trái tim cô ấy đau đớn như bị ai đó khoét đi vậy.
“Chị thực sự không biết, cũng không hiểu tại sao anh ta lại biến thành như thế này. Trước đây anh ta thực sự rất tốt với chị, nói rằng rất yêu chị, yêu đến tận xương tủy.”
“Có một lần bọn chị cãi nhau, trời đổ tuyết lớn, vốn dĩ chị chỉ định giận dỗi một chút nên cố ý không đi gặp anh ta. Chị không ngờ anh ta đã đứng đợi dưới ký túc xá của chị suốt một đêm ròng, tay và tai đều bị nứt nẻ vì lạnh, đến mức mất hết cảm giác. Nhà anh ta vốn đã nghèo, chiếc áo bông trên người thì vừa mỏng vừa rách, sau khi về nhà anh ta đã bị sốt cao suốt ba ngày liền.”
Tưởng Mộng Duyệt khóc đến đỏ hoe cả mắt, giọng nghẹn ngào kể lại.
Tô Uyển ngồi bệt dưới đất bầu bạn cùng cô ấy, đầu tựa vào thành giường, tay cầm một chai bia.
Tô Uyển hiểu rằng, Tưởng Mộng Duyệt đã từng nhìn thấy một mặt tốt đẹp của Trần Thủ Thần, nên khi chứng kiến bộ mặt ghê tởm của hắn, nhất thời cô ấy không thể thông suốt được. Cô ấy vừa khó hiểu, vừa không cam tâm, đồng thời cũng không nỡ dứt bỏ những gì gọi là sự hy sinh và lòng tốt mà Trần Thủ Thần đã dành cho cô ấy suốt những năm qua.
Tất nhiên, phần nhiều vẫn là sự giải tỏa.
Vì vậy, Tô Uyển trực tiếp đâm thủng lớp vỏ bọc của vấn đề, giọng nói cũng đã vướng vài phần men say: “Chị đừng nghe những gì anh ta nói, mà hãy nhìn những gì anh ta đã làm vì chị.”
“Trần Thủ Thần rõ ràng có thể dùng tiền trợ cấp đại học để mua cho chị ít bánh kẹo, hay thậm chí là một sợi dây buộc tóc để dỗ dành chị, nhưng anh ta lại chọn cách đứng đợi dưới ký túc xá suốt một đêm.”
“Bởi vì đối với một người xuất thân từ vùng nông thôn nghèo khó, chút khổ cực đó chẳng thấm thía gì cả, anh ta đã quen sống như thế từ nhỏ rồi.”
“Người thực lòng yêu chị sẽ không bao giờ chỉ treo tình yêu trên đầu môi. Anh ta chỉ muốn dùng cái giá thấp nhất để có được chị, nhằm cải thiện cuộc sống của chính mình mà thôi.”
“Chị nên tìm một người có bản chất vốn đã tốt, chứ không phải một người chỉ tỏ ra tốt với mình chị.”
Tưởng Mộng Duyệt nghe những lời Tô Uyển nói, im lặng hồi lâu như thể đột nhiên nghĩ ra điều gì đó. Cô ấy quay đầu nhìn Tô Uyển lúc này gương mặt đã ửng hồng vì say: “Giống như cách Đoàn trưởng Hoắc đối xử với em sao?”
Cô ấy cũng mới nghe được từ chỗ Chủ nhiệm Mâu mấy ngày trước, việc Hiệu sách Tân Hoa đột nhiên thu mua 5000 bản tạp chí Độc Âm, hoàn toàn là vì Đoàn trưởng Hoắc đã tìm đến Chủ nhiệm Đỗ của hiệu sách để làm bảo lãnh.
Nếu không bán hết, Đoàn trưởng Hoắc sẽ tự mình bỏ tiền mua lại toàn bộ số đó. Số tiền ấy gần như bằng mấy năm tiền lương của anh.
Còn cả chuyện trước đó, khi Đoàn trưởng Hoắc vừa đi cứu trợ thiên tai về, sau hai ngày hai đêm liên tục không hề chợp mắt, vì lo lắng cho sự an nguy của Tô Uyển mà anh đã lái xe suốt đêm để đón cô về.
Từ đầu đến cuối, Đoàn trưởng Hoắc luôn dùng hành động để chứng minh, để bày tỏ, nhưng chưa bao giờ nói với Tô Uyển một lời nào…!
Cũng chính vì có sự so sánh như vậy, cô ấy càng nhận thức sâu sắc rằng những lời Tô Uyển nói đều đúng. Những cái gọi là “tốt” mà Trần Thủ Thần dành cho cô, so với Đoàn trưởng Hoắc thì chẳng đáng một xu. Ngay từ khi bắt đầu theo đuổi cô, hắn đã mang theo mục đích rồi.
“Cái gì cơ?” Tô Uyển nhất thời chưa phản ứng kịp.
Thấy Tưởng Mộng Duyệt quá đau buồn, nên cô đã uống cùng nửa chai bia và một ly rượu cao lương đỏ do nhà họ tự nấu, giờ đây đầu óc cô bắt đầu cảm thấy hơi choáng váng rồi.
“Anh ấy hả? Đúng vậy, Đoàn trưởng Hoắc là một người rất có trách nhiệm, bản lĩnh, chính trực và cũng rất rạch ròi. Phạm lỗi thì sẽ nhận và sửa, đối với gia đình, đối với người vợ sau này đều sẽ rất tốt, chắc là cũng rất biết lo cho gia đình nữa. Tuy rằng sống với người như vậy có hơi tẻ nhạt, cứng nhắc một chút, nhưng cuộc sống chắc chắn sẽ dễ chịu, cũng không có mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu.”
Tô Uyển cứ ngỡ Tưởng Mộng Duyệt đang hỏi, liệu bản chất Hoắc Kiêu Hàn có phải là một người tốt hay không, nên cô hy vọng Tưởng Mộng Duyệt hãy dựa theo tiêu chuẩn này mà tìm người mới.
Cơn say bốc lên khiến giọng nói của cô trở nên mềm mỏng, nũng nịu, có chút mơ hồ không rõ tiếng.
“Em có biết Đoàn trưởng Hoắc thích em không?” Tưởng Mộng Duyệt thấy Tô Uyển dường như hoàn toàn không nhận ra tình cảm của Đoàn trưởng Hoắc dành cho mình, nên đã hỏi thẳng luôn.
Cô ấy có thể khẳng định chắc chắn rằng Đoàn trưởng Hoắc thích Tô Uyển.
“Ừm…” Đầu óc Tô Uyển càng lúc càng quay cuồng, hai gò má nóng bừng. Cô cũng chẳng nghe rõ Tưởng Mộng Duyệt hỏi gì, chỉ mơ màng đáp lại một tiếng.
“Em biết sao? Vậy tại sao em biết mà không ở bên cạnh Đoàn trưởng Hoắc, lại còn dọn ra ngoài ở, để Đoàn trưởng Hoắc đi xem mắt?” Tưởng Mộng Duyệt thực sự không hiểu nổi, lẽ nào đúng như lời Tô Uyển nói là vì môn không đăng hộ không đối, khoảng cách gia đình hai bên quá lớn hay sai?
Hay là gia đình của Đoàn trưởng Hoắc không đồng ý?
Tô Uyển nghiêng đầu sang một bên, khẽ l**m môi, giống như đang lầm bầm tự nhủ: “Phiền lắm, không thích đâu…”
Cô dọn ra ngoài ở là để có căn phòng của riêng mình, muốn làm gì thì làm, cũng chẳng phải lo nghĩ nhiều, tự do biết bao nhiêu.
Tưởng Mộng Duyệt cảm thấy có một luồng gió lạnh thổi vào từ phía cửa. Cô ấy quay đầu lại thì phát hiện cánh cửa phòng vốn đang đóng chặt, không biết đã mở ra từ lúc nào.
Đoàn trưởng Hoắc trong bộ quân phục chỉnh tề đang đứng ngoài cửa phòng, vóc dáng cao lớn sừng sững chạm cả khung cửa, che khuất hoàn toàn ánh sáng từ phòng khách hắt vào. Tóc và vạt áo trước của anh đều đã ướt đẫm nước mưa, từng giọt nước vẫn còn lăn dài trên gò má góc cạnh rõ ràng.
Cũng có những giọt nước từ đôi lông mày rậm sâu thẳm nhỏ xuống đôi mắt đen thẫm lạnh lẽo.