Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều

Chương 166: Vẫn chưa quay về.

Hoắc Kiến Quốc chỉ có thể nghĩ đến, lý do duy nhất khiến Hoắc Kiêu Hàn đột ngột muốn điều về đơn vị cũ, chính là vì chuyện này.

Tổ chức thực sự đã gây áp lực rất lớn cho Hoắc Kiêu Hàn về vấn đề cá nhân, thậm chí đã vài lần tìm anh để nói chuyện. Nhưng trước đây, anh vốn không hề bài xích việc giao lưu xem mắt, hơn nữa còn có ý định sớm lập gia đình.

Tại sao đột nhiên lại phản kháng quyết liệt đến vậy?

“Ba, con đã quyết định rồi. Nếu tổ chức thực sự không đồng ý đơn xin điều chuyển khỏi Bắc Bình của con, thì con sẽ cân nhắc đến việc… chuyển ngành sớm.” Hoắc Kiêu Hàn nói từng chữ một với giọng điệu vô cùng kiên định.

“Hoắc Kiêu Hàn!…” Hoắc Kiến Quốc giận dữ đập bàn vang dội cả căn phòng.

Tiếng tranh cãi của hai cha con truyền từ thư phòng ra ngoài, khiến bé Hân Di sợ hãi đến mức phải bịt chặt tai lại.

Tạ Bạch Linh tiến lên gõ nhẹ vào cửa: “Cơm canh nguội hết cả rồi, mẹ và Hân Di vẫn đang để bụng đói chờ đây này. Có chuyện gì thì để ngày mai hai cha con đến đơn vị rồi nói.”

“Ngoài trời mưa to thế này, Tiểu Uyển tuy có nói tối nay không về ăn cơm, nhưng giờ đã 8 giờ rồi mà con bé vẫn chưa thấy đâu.”

Tiếng tranh cãi trong thư phòng ngay lập tức im bặt. Hoắc Kiêu Hàn mở cửa bước ra, ánh mắt đen thẫm, sâu hoắm nhanh chóng đảo qua một lượt khắp phòng khách.

Sau đó anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi cơn mưa lớn đang kêu “ào ào”.

Vốn dĩ hôm nay Tô Uyển đã hẹn đi ăn cơm cùng anh, nhưng mà…!

Muộn thế này rồi vẫn chưa về, chắc có lẽ đang ở nhà Tân Hạo…!

“Kiêu Hàn, hay là con đi xem thử sao?” Tạ Bạch Linh lo lắng nói, bà cũng không muốn hai cha con cứ tiếp tục tranh cãi nữa.

“Mẹ, chắc cô ấy đang trú mưa ở đâu đó thôi, đợi mưa tạnh sẽ về, mẹ không cần lo lắng đâu.” Trong mắt Hoắc Kiêu Hàn lướt qua một tia sáng tối tăm kín đáo, đôi môi mím chặt lại.

Giọng anh trầm thấp, bình thản, không một chút gợn sóng, nhưng lại giống như đang kìm nén điều gì đó.

Cả người anh toát ra vẻ trầm mặc, lạnh lùng và xa cách.

Vú Ngô nghe thấy những lời này thì có chút kinh ngạc. Chẳng phải Kiêu Hàn có ý với con bé Uyển sao? Tại sao lại không đi tìm?

Chẳng lẽ việc Kiêu Hàn muốn điều động khỏi Bắc Bình có liên quan đến con bé hay sao?

Mà con bé Uyển cũng thật khéo, đúng vào ngày hôm nay lại mãi không thấy về.

Vú Ngô vô cùng lo lắng, cũng không biết giữa hai người đã xảy ra chuyện gì, nhưng phận làm bảo mẫu như bà cũng chẳng tiện xen vào.

Cơn mưa này đến nhanh mà đi cũng nhanh, chẳng mấy chốc mưa đã ngớt hẳn, nhưng vẫn tuyệt nhiên không thấy bóng dáng Tô Uyển đâu cả.

Hoắc Kiêu Hàn cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay, kim giờ đã chỉ sang số 9. Anh ngước mắt, một lần nữa khóa chặt tầm nhìn về phía cổng nhà họ Hoắc, đôi chân mày lạnh lùng nhíu chặt lại.

Mạnh Tân Hạo không nên thiếu chừng mực như vậy, hay là cô út đã giữ Tô Uyển lại ngủ qua đêm ở nhà họ Mạnh rồi?

Không đợi Tạ Bạch Linh giục thêm lần nữa, Hoắc Kiêu Hàn lập tức sải bước về phía thư phòng: “Con đi gọi điện thoại.”

Rất nhanh sau đó, Mạnh Tân Hạo vừa ngáp ngắn ngáp dài vừa nhấc máy.

Biết được Tô Uyển đang ở bên cạnh bầu bạn với Tưởng Mộng Duyệt vừa thất tình, và hai người đã tách nhau ra từ hồi chiều.

Vẻ mặt vốn luôn tỏ ra trấn định, bất động như núi của Hoắc Kiêu Hàn trong phút chốc đã phủ đầy sương giá. Anh siết chặt ống nghe trong tay, nghiêm giọng quở trách đầy gắt gỏng:

“Mạnh Tân Hạo, ngoài trời đang mưa, cậu không biết đón Tô Uyển về à? Sao cậu có thể yên tâm để cô ấy ở ngoài một mình muộn thế này?” Giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo như băng giá vạn năm.

Đầu dây bên kia, Mạnh Tân Hạo cảm thấy sống lưng lạnh toát, cơn buồn ngủ lập tức tan biến. Đầu óc cậu có chút mờ mịt, nhưng vẫn theo bản năng mà thành thật trả lời: “Anh họ, em không biết em gái Tô Uyển vẫn chưa về, em cũng không biết chị Mộng Duyệt sống ở đâu…”

Lời còn chưa dứt, Hoắc Kiêu Hàn đã cúp máy, lập tức cầm lấy chìa khóa xe rồi nhanh chóng lao ra khỏi cửa.