Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều

Chương 165: Đi uống rượu với chị.

“Phóng viên Lưu, những gì hắn nói anh đều ghi lại hết rồi chứ? Một tư liệu tốt thế này, đăng lên chắc chắn lượng tiêu thụ sẽ bùng nổ lắm cho xem.” Cả gương mặt Tưởng Mộng Duyệt đờ đẫn, cô chỉ cảm thấy toàn thân lạnh lẽo.

Tô Uyển nói thật sự rất đúng, hai người môn đăng hộ đối, tam quan tương đồng và hiểu rõ gốc rễ của nhau là điều vô cùng quan trọng. Yêu nhau hơn bốn năm trời, vậy mà cô không hề biết xương tủy Trần Thủ Thần lại là một kẻ tiểu nhân bỉ ổi đến thế.

“Tôi ghi lại hết rồi, lát nữa tôi sẽ đến đơn vị của hắn, phỏng vấn lãnh đạo ở đó xem họ có biết cấp dưới của mình làm ra loại chuyện này không.” Cây bút trên tay phóng viên Lưu chưa từng dừng lại, ánh mắt anh nhìn Trần Thủ Thần như muốn phóng dao găm.

Đây đúng là đòn chí mạng “giết người diệt tâm”. Tháng sau hắn vốn dĩ sẽ được thăng chức, hắn luôn được lãnh đạo đánh giá cao và coi trọng, trước mặt đồng nghiệp cũng luôn giữ hình ảnh tốt đẹp, quan hệ rộng.

Một khi lên báo, tất cả những gì hắn dày công gây dựng sẽ tan thành mây khói. Không chỉ công việc, danh tiếng mất sạch, mà ngay cả người cha làm giám đốc ngân hàng của Từ Phương Phương lại càng không đời nào để hắn ở bên cô ta nữa.

Nỗi sợ hãi mất đi tất cả khiến Trần Thủ Thần một lần nữa tỏ vẻ đáng thương, gương mặt đầm đìa nước mắt nhìn Tưởng Mộng Duyệt, vừa nói vừa tự tát vào mặt mình: “Duyệt Duyệt, anh biết sai rồi, em cho anh một cơ hội đi. Cho dù có mất việc, bị Từ Phương Phương trả thù, thì anh cũng nhất định phải cưới em, anh thực sự không thể mất em được.”

“Anh thật sự bị ép buộc mà, em nghe anh giải thích rõ đầu đuôi ngọn ngành có được không? Đợi anh nói xong, em sẽ biết anh chân thành yêu em và thực sự có nỗi khổ tâm bất khả kháng đến mức nào.”

“Được thôi, vậy phiền đồng chí công an cứ để anh ta nói đi, vừa hay Từ Phương Phương cũng đã đến đồn công an rồi đấy.” Tô Uyển chạy bước nhỏ đến bên cạnh Tưởng Mộng Duyệt, cố tình nói dối để lừa hắn.

Quả nhiên, vừa nghe thấy Từ Phương Phương cũng đến đồn công an, Trần Thủ Thần lập tức “xì hơi”, trong ánh mắt tràn ngập vẻ hoảng loạn và luống cuống, không thốt thêm được chữ nào.

Ngược lại, hắn chuyển toàn bộ sự giận dữ và thù hận sang Tô Uyển.

“Đều tại con đàn bà xấu xa nhà cô! Đều do cô hại cả! Đang yên đang lành tại sao cứ phải chia rẽ, phá hoại tình cảm của chúng tôi, cô rắp tâm cái gì hả?”

Trần Thủ Thần trừng mắt nhìn Tô Uyển đầy nham hiểm và thù hằn. Hắn vùng vẫy khỏi sự kiềm chế của công an, định xông lên bóp cổ cô.

Hắn muốn b*p ch*t cô, nếu không phải tại cô lo chuyện bao đồng thì mọi chuyện có thành ra thế này không?

Các đồng chí công an phản ứng rất nhanh, Mạnh Tân Hạo cũng lập tức lao ra chắn trước mặt Tô Uyển, nắm chặt nắm đấm.

Tưởng Mộng Duyệt cũng theo bản năng kéo Tô Uyển ra sau lưng mình, hai tay siết chặt lấy cánh tay cô.

Nhìn thấy Tô Uyển chạy đến với mồ hôi nhễ nhại trên đầu, gò má trắng ngần mềm mại bị móng tay cào thành mấy vệt sâu hoắm, hốc mắt Tưởng Mộng Duyệt lập tức đỏ hoe. Trong lòng cô ấy vừa xót xa, vừa vô cùng cảm động.

Sau khi làm xong bản tường trình và rời khỏi đồn công an, bên ngoài bắt đầu lất phất mưa phùn. Tưởng Mộng Duyệt, người nãy giờ vẫn luôn kiên cường, chưa hề rơi một giọt lệ nào, giờ đây không thể kìm nén thêm được nữa, cô ôm chầm lấy Tô Uyển mà khóc nấc lên đau đớn.

Lòng cô ấy đau như dao cắt, nỗi đau thấu tận tim gan.

Dẫu sao đó cũng là tình cảm gắn bó gần năm năm trời, lại còn là mối tình đầu của Tưởng Mộng Duyệt, ngay cả nuôi một con chó lâu ngày còn có tình cảm, huống chi là một con người, không phải nói buông bỏ là có thể cắt đứt ngay được.

Tô Uyển ôm lấy Tưởng Mộng Duyệt, cô nghiêm túc nói: “Chị Mộng Duyệt, người phụ nữ có phúc thì không bước chân vào cửa nhà vô phúc, bây giờ phát hiện ra là chuyện đáng mừng đấy ạ.”

“Thà rằng bây giờ chị ôm em mà khóc, còn hơn là sau này bị lừa đến trắng tay rồi cuối cùng vẫn bị ruồng bỏ.”

Tô Uyển biết cảm giác “cai nghiện” tình cảm này rất đau đớn, đặc biệt là trong mối quan hệ này, Tưởng Mộng Duyệt là người hy sinh nhiều nhất, nên cái giá phải trả cũng là quá lớn.

Vì vậy, cô bảo Mạnh Tân Hạo về trước, phóng viên Tiểu Lưu thì về tòa soạn viết bài, còn bản thân cô sẽ đưa Tưởng Mộng Duyệt về nhà và định ở lại bầu bạn với chị ấy thật tốt.

“Cảm ơn em, Tô Uyển, chị đều hiểu cả. Em có thể đi uống rượu với chị được không?” Tưởng Mộng Duyệt khóc không phải vì tiếc thương Trần Thủ Thần, mà là khóc cho chính mình.

Cô ấy đã lãng phí vô ích năm năm thanh xuân lên người gã tồi đó, vì hắn mà chắt bóp chi tiêu, vì hắn mà cãi lời cha mẹ, thậm chí còn vì hắn mà nợ tiền bạn bè, làm đủ mọi chuyện ngu ngốc trên đời.

Thậm chí có đôi lúc, cô ấy suýt chút nữa đã đánh mất cả sự trong trắng của mình rồi.

Nếu ngay từ đầu cô ấy biết được bộ mặt thật của hắn, thì cô ấy chỉ nhìn một cái thôi cũng thấy bẩn mắt.

Thế nên cô ấy nhất định phải kiện hắn tội lừa đảo, đến tận đơn vị hắn, lên báo vạch trần tội ác của hắn, có như vậy mới xứng đáng với bản thân mình.

Bây giờ cô ấy cần phải giải tỏa hết mọi cảm xúc trong lòng mình.

“Được ạ.” Tô Uyển thấy ánh mắt Tưởng Mộng Duyệt vẫn rất tỉnh táo, không phải kiểu lụy tình mù quáng nên đã sảng khoái đồng ý ngay.

Tại nhà họ Hoắc.

Hoắc Kiến Quốc vừa về đến nhà đã gọi ngay Hoắc Kiêu Hàn vào thư phòng. Ông đập mạnh bản đơn xin điều chuyển công tác khỏi quân khu Bắc Bình mà anh vừa nộp sáng nay xuống bàn, rồi giận dữ quát: “Con làm cái quái gì thế hả? Mới điều về Bắc Bình được hơn nửa năm, con đã đánh báo cáo đòi chuyển lại về Tây Bắc, lại còn chẳng thèm đánh tiếng một lời nào với chúng ta.”

Nếu không phải ông kịp thời chặn bản đơn này lại, thì giờ này nó đã được gửi đến Bộ Tổ chức rồi.

Hoắc Kiêu Hàn đứng thẳng tắp đầy oai nghiêm trước mặt Hoắc Kiến Quốc, ánh đèn sợi đốt trên đầu chiếu xuống gương mặt cương nghị, góc cạnh lạnh lùng của anh. Đôi mắt sâu thẳm như đầm nước lạnh tràn đầy sự kiên định: “Báo cáo Thủ trưởng, tôi thấy mình không mấy thích nghi với quân khu Bắc Bình, cũng không đủ khả năng đảm đương công việc Trung đoàn trưởng, vì vậy mong ngài phê chuẩn đồng ý cho tôi điều động về đơn vị cũ.”

“Con đừng có thích gì làm nấy! Phải phục tùng sự sắp xếp của tổ chức, sau này không được nhắc lại chuyện này nữa.” Hoắc Kiến Quốc nhìn bộ dạng này của Hoắc Kiêu Hàn là biết anh đã quyết tâm muốn đi, nên vô cùng tức giận.

Sau khi nhìn thấy bản đơn xin điều chuyển này, ông đã lập tức gọi điện cho Chính ủy Lưu để hỏi thăm tình hình.

Mọi phương diện công tác và biểu hiện của Hoắc Kiêu Hàn đều rất tốt, quan hệ với cấp trên cấp dưới đều hài hòa, điều duy nhất khiến Bộ Tổ chức đau đầu chính là vấn đề cá nhân của anh.

Các buổi giao lưu kết bạn được tổ chức cho anh, thậm chí ngay cả Lữ đoàn trưởng cũng muốn làm mai mối, vậy mà Hoắc Kiêu Hàn thà ngồi viết báo cáo hàng vạn chữ còn hơn là tham gia.