Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều
Chương 168: Đến đón Tô Uyển.
“Tôi đến để đón… đồng chí Tô Uyển về nhà.” Hoắc Kiêu Hàn mở làn môi nhạt màu như nước, giọng nói trầm thấp không một chút gợn sóng.
Thế nhưng, thanh âm ấy lại giống như nước mưa bên ngoài, thấm đẫm một vẻ lạnh lẽo.
“Đoàn trưởng Hoắc, thật ngại quá, để cậu phải vất vả tìm đến tận đây giữa đêm mưa thế này. Vốn dĩ tôi đã định bảo Tô Uyển gọi điện về nhà báo một tiếng, rồi tối nay ở lại nhà chúng tôi luôn.” Mẹ Tưởng đứng trước mặt Hoắc Kiêu Hàn, tay vẫn nắm chặt nắm cửa trong tư thế vừa mở phòng, khá tự trách nói.
Dứt lời, bà đi vào trong phòng, định đỡ hai người dưới đất dậy.
Tưởng Mộng Duyệt vô cùng kinh ngạc khi Đoàn trưởng Hoắc lại biết nhà mình, nhưng cô ấy nhanh chóng nhớ ra đợt mưa bão tháng trước, cô ấy đã được đi nhờ xe của anh cùng với Tô Uyển.
Không biết Đoàn trưởng Hoắc đến từ lúc nào, những lời Tô Uyển nói anh có nghe thấy không, cô ấy liền theo bản năng giải thích giúp Tô Uyển: “Đoàn trưởng Hoắc, Tô Uyển say rồi, con bé còn chẳng biết mình đang nói gì đâu.”
Sau đó, cô ấy nói với Tô Uyển lúc này ánh mắt đã mơ màng: “Tô Uyển, Đoàn trưởng Hoắc đến đón em về kìa.”
Đây cũng là lời nhắc nhở để Tô Uyển đừng nói lung tung nữa.
Hoắc Kiêu Hàn bước vào theo, nhìn những vỏ chai bia đổ lăn lóc dưới đất: “Cô ấy đã uống bao nhiêu?”
“Tô Uyển không uống nhiều đâu, đều là tôi uống hết đấy, con bé chỉ uống nửa chai bia với một ly rượu cao lương thôi.”
Tửu lượng của Tưởng Mộng Duyệt khá tốt, tuy cơ thể có chút không tự chủ được, không đứng vững nổi, nhưng đầu óc vẫn còn tỉnh táo.
Cô và mẹ Tưởng định kéo Tô Uyển dậy, nhưng cả người Tô Uyển mềm nhũn, gương mặt đỏ bừng tựa vào thành giường, đôi mắt nước sóng sánh mơ màng nửa nhắm nửa mở nhìn Hoắc Kiêu Hàn đang đứng trước mặt, bên trong là một mảnh mông lung.
Kéo thế nào cũng không nhúc nhích.
“Tô Uyển say không nhẹ đâu, muộn thế này rồi, Đoàn trưởng Hoắc đưa con bé về cũng không tiện, hay là cứ để nó nghỉ lại đây đi? Tôi và chị dâu của Mộng Duyệt sẽ chăm sóc con bé chu đáo.” Mẹ Tưởng cũng lo lắng Tô Uyển say khướt như vậy sẽ khó đi đường.
“Không cần đâu ạ, cháu lái xe đến.” Hoắc Kiêu Hàn cúi người, vòng tay qua eo bế thốc cô lên.
Sự lơ lửng và mất trọng lượng đột ngột khiến Tô Uyển phát ra một tiếng rên nhẹ trong cổ họng, đôi lông mày khẽ nhíu lại.
Tô Uyển khi say vô cùng yên tĩnh và ngoan ngoãn, giống như một chú mèo nhỏ, đầu tựa sát vào lồng ngực Hoắc Kiêu Hàn, không ồn ào cũng chẳng hề vùng vẫy.
Đôi mắt nước nửa say nửa tỉnh vẫn mơ màng ngắm nhìn góc mặt nghiêng của Hoắc Kiêu Hàn, dường như không nhận ra người trước mặt là ai.
Toàn thân cô nóng rực như đang phát sốt 40 độ, làn da từ cổ đến tai đều ửng lên sắc đỏ của men say, đôi môi khô khốc.
Bên ngoài, cơn mưa đã tạnh hẳn.
Hoắc Kiêu Hàn bế Tô Uyển đặt vào ghế sau của chiếc xe Jeep, nhìn bộ dạng say khướt mơ màng của cô.
Đôi mắt đen của anh trĩu nặng, nghĩ đến những lời Tô Uyển đã nói lúc say.
Anh kìm nén mọi cảm xúc đang cuộn trào và ức chế trong lòng, rồi nói từng chữ một: “Tôi đã nộp đơn xin điều chuyển khỏi Bắc Bình rồi, tôi sẽ rời khỏi đây sớm nhất có thể.”
“Sau này sẽ không làm phiền em nữa.”
Làn gió mát ngoài cửa sổ thổi vào mặt Tô Uyển, cô mở đôi mắt nặng trĩu, nhìn thấy đôi môi mỏng còn vương hơi ẩm của nước mưa đang mấp máy trước mặt mình. Cô mím nhẹ đôi môi khô khốc, cảm thấy cổ họng như muốn bốc cháy vì khát, đang rất cần được bổ sung nước.
Cô ngẩng đầu lên, khẽ mở môi, hướng về phía Hoắc Kiêu Hàn… mà nhấm nháp hơi nước trên đó như đang uống nước vậy.
Cảnh tượng bất ngờ này khiến cả người Hoắc Kiêu Hàn lập tức cứng đờ tại chỗ. Cảm giác mềm mại, thơm ngát và ấm nóng như một luồng điện nhanh chóng chạy dọc khắp cơ thể anh, xông thẳng l*n đ*nh đầu.
Đầu óc anh có một khoảnh khắc trống rỗng, hơi thở ngưng trệ, cơ bắp toàn thân trở nên căng cứng.