Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều
Chương 155: Đăng ký kết hôn.
Hoắc Kiêu Hàn sững sờ trong giây lát, đồng tử co rụt lại như vừa bị một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu giữa lúc không kịp phòng bị. Anh vội vàng tiến sát lại cửa sổ, muốn nhìn cho rõ xem có phải mình đã nhìn lầm hay không.
Thế nhưng hai người kia đã nắm tay nhau đi khuất sau gốc cây đại thụ, chỉ còn thấy lờ mờ hai bóng lưng nhạt nhòa, rồi cuối cùng hoàn toàn bị thân cây che khuất, biến mất vào màn đêm.
“Dượng, chuyện ở Tân Hương để hôm khác nói sau đi ạ, cháu có việc gấp phải trở về ngay.” Hoắc Kiêu Hàn đặt tập tài liệu bảo mật xuống, nói với Mạnh Kinh Quốc vừa mới gác điện thoại xong.
Dứt lời, anh sải bước dài, dứt khoát mở cửa phòng sách đi ra ngoài.
“Ơ, Kiêu Hàn, nói chuyện với dượng xong rồi à? Vào ăn chút hoa quả đã nào.” Hoắc Hồng vừa rửa xong đĩa trái cây định mang lên lầu, thì vừa vặn chạm mặt Hoắc Kiêu Hàn đang rảo bước đi xuống.
“Không cần đâu cô út, cháu có việc bận nên phải về gấp ạ.” Gương mặt Hoắc Kiêu Hàn đanh lại, nhịp thở dồn dập. Men rượu đã hoàn toàn bốc lên, cổ áo sơ mi phanh mở để lộ từ xương quai xanh đến cổ một màu đỏ rực vì say, nhưng đôi mắt lại tỉnh táo và lạnh lẽo đến lạ lùng, phảng phất một lớp sương giá đáng sợ.
Anh nhanh chóng ra khỏi phòng khách, leo lên chiếc xe Jeep rồi nhấn ga, phóng thẳng về phía sân bóng rổ.
Hoắc Hồng và Mạnh Kinh Quốc từ phòng sách bước ra, nhìn theo bóng lưng vừa vững chãi vừa có phần nôn nóng của Hoắc Kiêu Hàn mà không khỏi ngơ ngác.
“Tập trung toàn quân à? Sao tự dưng thằng bé Kiêu Hàn lại trở nên cuống cuồng thế nhỉ?” Mạnh Kinh Quốc thắc mắc nói.
Trông anh cũng không giống như đã say rượu, nhưng cảm giác Hoắc Kiêu Hàn đến đây hôm nay cứ có gì đó không đúng.
Hoắc Kiêu Hàn phóng xe thật nhanh đến sân bóng rổ, chiếc xe đạp của Mạnh Tân Hạo vẫn còn dựng dưới ánh đèn đường.
Anh sải bước như bay đến chỗ cây bạch dương đó, những tán lá rậm rạp che khuất ánh đèn đường, càng đi về phía trước thì ánh sáng càng mờ dần. Cho đến khi vòng ra phía sau cây bạch dương, nơi đó hoàn toàn không có một chút ánh sáng nào.
Bốn bề tĩnh lặng, chỉ có tiếng côn trùng kêu râm ran bên tai.
Bọn họ cũng không có ở đây.
Mà phía sau cây bạch dương là một rừng cây nhỏ xanh mướt, tối đen như mực. Ban ngày thường có không ít người đến đây hóng mát trò chuyện, nhưng ban đêm sẽ có một vài cặp đôi trẻ tuổi với tư tưởng cởi mở trong đại viện đến đây hẹn hò, lén lút làm một vài chuyện thân mật.
Anh nhanh chóng bước vào trong rừng cây nhỏ, đôi chân mày nhíu chặt như khắc bằng dao, đôi mắt thâm trầm cuộn trào một ngọn lửa lúc sáng lúc tối, bàn tay buông thõng bên sườn siết chặt lại.
“Anh… anh họ? Sao anh lại đến đây?” Mạnh Tân Hạo vừa mới tiễn Lâm Mộng Khiết về nhà, vẫn còn đang chìm đắm trong niềm hạnh phúc ngọt ngào khi được ở bên người mình thích, ngay cả làn gió thổi vào mặt cũng thấy ngọt lịm.
Cậu ta vừa đi ra khỏi rừng cây vừa lưu luyến ngoái đầu nhìn lại, thì bất thình lình một bóng người cao lớn xuất hiện ngay trước mặt.
Dù trong rừng cây tối đen như mực, nhưng Mạnh Tân Hạo vốn đã quá quen thuộc với vóc dáng và đường nét của anh họ mình, cậu kinh ngạc hỏi.
“Hai người đang hẹn hò à?” Hoắc Kiêu Hàn thấy chỉ có một mình Mạnh Tân Hạo, ánh mắt trầm uất và sắc lẹm của anh như có sức nặng nghìn cân đè ép lên đối phương, khiến người ta không dám nhìn thẳng.
“Anh họ, anh thấy hết rồi ạ?” Mạnh Tân Hạo giật mình, có chút thẹn thùng cúi đầu gãi gãi sau gáy. Đối với khí thế bức người và uy áp của Hoắc Kiêu Hàn, cậu chỉ nghĩ đơn giản là vì anh mình vốn có tính tình nghiêm khắc.
“Em cũng lên đại học rồi mà, yêu đương cũng là chuyện bình thường thôi. Chẳng lẽ lại giống như anh, tốt nghiệp trường quân đội rồi mà vẫn không chịu tìm đối tượng, thế thì mẹ em chẳng lo sốt vó lên ấy chứ…”
Hơi thở của Hoắc Kiêu Hàn bỗng chốc nghẹn lại, cả người như bị đóng băng, máu toàn thân sục sôi dồn hết l*n đ*nh đầu, màng nhĩ ù đi với những tiếng vang rền, đầu óc có một khoảnh khắc trống rỗng hoàn toàn.
Ánh mắt lạnh lẽo, tàn khốc của anh xoáy thẳng vào Mạnh Tân Hạo, giọng nói khàn đặc và sắc lạnh như băng ngàn năm: “Chuyện từ bao giờ?”
“Chính là lúc phụ đạo cho em Tô Uyển ấy ạ…” Đó là lúc cậu gặp lại Lâm Mộng Khiết, cô bạn học cùng cấp ba sống ở gần đây. Thời cấp ba hai người vốn đã thầm mến nhau, nhưng vì quy định của trường cộng thêm vài hiểu lầm nhỏ nên mới tạm thời lỡ mất nhau.
Cũng chính em gái Tô Uyển là người đã dạy cậu cách tỏ tình như thế nào đấy.
Mạnh Tân Hạo nhận thấy khí thế quanh người Hoắc Kiêu Hàn bỗng trở nên cực kỳ sắc bén và đáng sợ. Đôi mắt vô tình như đầm nước lạnh ấy nhìn chằm chằm khiến cậu cảm thấy khó thở, lưng đổ mồ hôi lạnh.
Cậu cảm thấy mờ mịt, không biết mình đã làm sai chuyện gì, nói được một nửa liền lẩm bẩm: “Anh cả chẳng phải cũng vừa lên đại học là đã yêu chị dâu cả đó sao? Cậu mợ với bà ngoại đều rất vui vẻ mà?”
“Chúng em vừa mới hứa với nhau rồi, đợi đến khi tốt nghiệp là sẽ đi đăng ký kết hôn luôn.”