Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều
Chương 154: Đang tìm hiểu nhau sao?
Tô Uyển nhìn vào mắt Mạnh Tân Hạo, đôi môi cũng khẽ cong lên mỉm cười với cậu, rồi ngồi lại vào chỗ tiếp tục ăn cơm.
Hoắc Kiêu Hàn nhanh chóng bắt trọn sự tương tác ánh mắt giữa hai người, trông họ như thể đang giấu giếm một bí mật nhỏ nào đó.
Ánh mắt anh trở nên thâm trầm và âm u, đôi lông mày anh tú cau chặt lại. Khí lạnh lan tỏa từ sống mũi xuống đôi môi mỏng, kéo dài đến đường xương hàm góc cạnh, khiến các đường nét trên khuôn mặt anh sắc lạnh như một lưỡi dao băng được mài giũa, vô cùng quyết liệt và sắc bén.
“Cháu biết rồi, thưa dượng.” Hoắc Kiêu Hàn cầm ly rượu bên cạnh lên, giọng nói đều đều như một đường thẳng tắp, không một chút gợn sóng hay dao động.
Anh đưa tay uống cạn ly rượu trắng trong cốc thủy tinh, chất rượu cay nồng, đậm đà trôi xuống cổ họng. Gương mặt Hoắc Kiêu Hàn không lộ chút biểu cảm nào, thậm chí chân mày cũng chẳng buồn nhúc nhích, cứ như thể đang uống nước lọc vậy.
Chẳng mấy chốc, Mạnh Tân Hạo đã đánh chén xong hai bát cơm, cậu ấy ợ một cái đầy thỏa mãn rồi nhìn đồng hồ, sau đó lén lút đưa mắt về phía Tô Uyển.
Nhận được tín hiệu, Tô Uyển cũng nhanh chóng húp nốt vài ngụm canh còn lại trong bát.
“Ba, mẹ, anh họ, vậy con xin phép đưa em Tô Uyển về trước đây ạ.” Mạnh Tân Hạo nói, “Em Tô Uyển còn phải về sớm để dịch nốt bản thảo ngoại ngữ cho tòa soạn nữa.”
“Chú Mạnh, cô Hồng, Đoàn trưởng Hoắc, mọi người cứ thong thả dùng bữa ạ. Ngày 25 là cháu phải đi quân sự rồi, nên cháu cần tranh thủ thời gian để nộp bản thảo sớm nhất có thể.” Tô Uyển cũng đứng dậy chào Mạnh Kinh Quốc và Hoắc Hồng.
Vốn dĩ Hoắc Hồng định khuyên ở lại thêm chút nữa, nhưng thấy cô phải về để hoàn thành công việc dịch thuật, bà bèn dặn dò Mạnh Tân Hạo đạp xe chậm thôi, đừng để kẹp vào chân Tô Uyển.
Bà còn nhất quyết bắt Tô Uyển mang chiếc thắt lưng mà cô mua tặng Mạnh Tân Hạo về lại.
“Mẹ ơi, con đưa em Tô Uyển về xong sẽ đi chơi bóng rổ một lát rồi mới về nhé.” Mạnh Tân Hạo đã không đợi được nữa mà dắt chiếc xe đạp Phượng Hoàng ra.
Tô Uyển chào tạm biệt từng người một, rồi thuần thục nhảy lên yên sau xe đạp của Mạnh Tân Hạo.
Như một cơn gió, tiếng chuông xe “kính coong, kính coong” vang lên, cậu ta đã đạp xe ra khỏi sân nhà họ Mạnh.
“Cái thằng ranh này, trong thời gian phụ đạo cho Tô Uyển chắc chắn là không ít lần chở con bé đi chơi rồi.” Mạnh Kinh Quốc nhìn Mạnh Tân Hạo đạp xe phía trước, Tô Uyển nhảy phắt lên phía sau, hai đứa phối hợp cực kỳ ăn ý thì không khỏi trêu chọc một câu.
“Chắc là thế rồi, có khi cả khuôn viên trường trung học Lệ Chí cũng dẫn con bé đi tham quan hết rồi ấy chứ.” Hoắc Hồng cũng thấy lạ khi Tô Uyển gần như chưa bao giờ chạm vào xe đạp, vậy mà động tác nhảy lên yên sau lại vô cùng nhẹ nhàng và tự nhiên.
Nếu không ngồi sau xe đạp vài lần thì chắc chắn sẽ không thể điêu luyện đến mức này.
Hoắc Kiêu Hàn nheo chặt đôi mày, ánh mắt đen thẫm như xoáy nước dõi theo bóng dáng hai người rời đi.
Xuyên qua bức tường rào bằng gạch rỗng, anh thấy hai bàn tay nhỏ nhắn của Tô Uyển khẽ nắm lấy hai góc áo của Mạnh Tân Hạo, cô ngước khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú, đôi môi mỉm cười nhìn theo bóng lưng đang đạp xe của cậu ta.
Không biết có phải do hơi men bắt đầu bốc lên hay không, anh cảm thấy bồn chồn và nóng nảy một cách khó hiểu, liền đưa tay giật mở mấy chiếc cúc áo ở cổ.
Gió từ chiếc quạt điện đang thổi trực diện vào người anh, nhưng từng sợi tóc ngắn cứng cáp, gọn gàng ấy chẳng hề lung lay, hơi thở tỏa ra đầy sự lạnh lẽo.
Mạnh Kinh Quốc thấy mọi người đã ăn gần xong, liền dẫn Hoắc Kiêu Hàn lên lầu để bàn chính sự.
Sau tiết Lập thu thì trời tối khá nhanh, chưa đến bảy giờ mà không gian đã đen kịt, trong phòng sách đèn đã bật sáng tự bao giờ.
Mạnh Kinh Quốc và Hoắc Kiêu Hàn ở trong phòng sách bàn bạc suốt hơn một tiếng đồng hồ. Đó là về một nhiệm vụ bảo mật quan trọng hồi còn ở Tây Bắc, và một chuyện nhỏ khác, chính là việc Cục trưởng Cục Công an Tân Hương lợi dụng chức quyền, tham ô hủ bại.
Vì trong chuyện này có sự nhúng tay của Hoắc Kiêu Hàn, nên Mạnh Kinh Quốc mới thuận miệng hỏi một câu, thắc mắc tại sao anh lại dính dáng đến việc này.
Hoắc Kiêu Hàn bình thản giải thích rằng, nguyên nhân là do lúc đi cứu trợ thiên tai ở Tân Hương, anh phát hiện Cục trưởng Công an địa phương thiếu trách nhiệm, nên đã giúp gửi tài liệu tố cáo lên cấp trên.
Mạnh Kinh Quốc vừa định nhắc đến chuyện Hồ Tự Cường, cháu trai của lão Cục trưởng Công an kia, thì có một cuộc điện thoại gọi đến.
Hoắc Kiêu Hàn cầm tập tài liệu mật mà Mạnh Kinh Quốc đưa cho để lật xem, đôi mắt vô tình liếc nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ánh mắt sắc bén như chim ưng của anh, tức khắc bắt trọn một bóng người lẽ ra không nên xuất hiện ở đó trong đêm tối.
Anh lập tức ngẩng đầu nhìn kỹ về phía bóng dáng ấy.
Chỉ thấy dưới một gốc cây lớn cạnh sân bóng rổ, Mạnh Tân Hạo đang cúi đầu nói điều gì đó với người đứng trước mặt mình.
Khoảng cách giữa hai người cực kỳ gần nhau, ngay sau đó, cả hai ôm chầm lấy nhau.
Ánh đèn đường trên sân bóng rổ chỉ đủ soi lờ mờ lên người Mạnh Tân Hạo, cộng thêm việc Mạnh Tân Hạo có vóc dáng cao ráo, người trong lòng lại rất nhỏ nhắn, nên tầm nhìn hoàn toàn bị cậu ta che khuất.
Từ góc độ này, anh chỉ có thể nhìn thấy một đôi tay con gái đang ôm lấy eo Mạnh Tân Hạo, dưới chân đi đôi giày vải trắng giống hệt đôi của Tô Uyển.
Cách đó không xa là chiếc xe đạp của Mạnh Tân Hạo đang dựng ở đó.
Mạnh Tân Hạo, Tô Uyển, hai người họ đã bắt đầu hẹn hò rồi sao?