Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều

Chương 153: Đưa Tô Uyển về nhà.

“Cháu cảm ơn cô Hồng, để cháu tự làm được rồi ạ.” Tô Uyển mỉm cười dịu dàng, hàm răng trắng như tuyết, nụ cười làm bừng sáng khuôn mặt với lúm đồng tiền thoắt ẩn thoắt hiện trên má.

Mạnh Kinh Quốc cũng hòa nhã hỏi thăm Tô Uyển vài câu, sau đó cùng Hoắc Kiêu Hàn vừa uống rượu vừa bàn luận về các cuộc chiến tranh quân sự và xung đột trên thế giới. Dù sao chủ đề của họ cũng chẳng ai hiểu nổi, mà cũng chẳng ai xen vào được.

Tô Uyển lẳng lặng ăn cua lông. Tuy bây giờ chưa phải mùa cua ngon nhất, nhưng kích thước và gạch cua đều rất ổn. Gạch cua thơm ngọt, thịt cua tươi ngon, điều nuối tiếc duy nhất là Tô Uyển không rành cách ăn cua lông cho lắm, hơn nữa việc bóc vỏ cũng khá phiền phức.

Cô loay hoay mãi mới bẻ được cái càng cua, nhưng cũng chỉ ăn được một nửa phần thịt bên trong. Sau đó, cô còn phải tỉ mẩn loại bỏ tim cua, mang cua, dạ dày cua… thì mới có thể ăn tiếp được.

Hoắc Kiêu Hàn không uống rượu nhiều. Một mặt anh vẫn đưa ra những nhận định về một cuộc xung đột chiến tranh nào đó, mặt khác anh lại cúi mắt, dùng phần chân nhỏ của cua đẩy hoàn toàn phần thịt bên trong ra, sau đó lại gõ vỡ mai cua, lần lượt loại bỏ những bộ phận không thể ăn được.

Cuối cùng, anh đặt phần thịt cua đã bóc sạch vào một chiếc bát sạch, rồi đẩy đến trước mặt Tô Uyển.

Điệu bộ ấy trông cứ như thể, anh chỉ đang tranh thủ chút thời gian rảnh rỗi giữa lúc trăm công nghìn việc, để bóc giúp cô một con cua vậy.

Động tác và thần thái của anh vô cùng tự nhiên, lưu loát, ngay cả khi đưa bát thịt cua cho Tô Uyển, những lời phân tích về chiến cục của anh vẫn không hề ngắt quãng. Điều này trái lại càng khiến người ta tập trung sự chú ý vào những phân tích sắc bén và độc đáo của anh hơn.

Tô Uyển vừa ăn xong một con cua lông, đang định đi rửa tay thì sững người lại, cô vội vàng nhìn sang Hoắc Kiêu Hàn đầy nghi hoặc. Nhưng lúc này cuộc thảo luận đang ở cao trào, Mạnh Kinh Quốc nói đến đoạn phấn khích còn dùng tay gõ xuống mặt bàn.

Tô Uyển vốn định nói một câu cảm ơn với Hoắc Kiêu Hàn, nhưng nhận ra mình hoàn toàn không có kẽ hở nào để xen lời vào.

“Mau ăn đi, mau ăn đi, chân cua để nguội là không ngon đâu.” Hoắc Hồng chứng kiến toàn bộ quá trình, dù có chút bất ngờ nhưng vẫn mỉm cười ra hiệu cho Tô Uyển mau ăn đi.

Mỗi khi Hân Di ăn tôm hay cua, đều là Kiêu Hàn bóc sẵn rồi đặt trước mặt con bé. Hoắc Hồng thấy thái độ của Hoắc Kiêu Hàn đối với Tô Uyển cũng giống hệt như với Hân Di, nên không hề nghĩ ngợi gì xa xôi.

Bà cho rằng đơn giản là anh coi Tô Uyển như em gái, thấy cô thực sự không biết cách ăn cua lông nên mới giúp cô bóc một con.

Còn Mạnh Tân Hạo thì chỉ mải mê ăn uống, cậu ta m*t ngón tay vừa ăn cua xong rồi lại tự múc cho mình một thìa canh.

Thấy vậy, Tô Uyển cũng yên tâm thưởng thức. Cảm giác được cắn một miếng ngập thịt chân cua nguyên vẹn, cùng phần gạch cua béo ngậy tan trong miệng thật sự là quá đỗi hạnh phúc.

Ăn xong, thấy chú Mạnh và Hoắc Kiêu Hàn cứ mải mê trò chuyện, ly rượu đã cạn mà không có thời gian rót, Tô Uyển bèn đứng dậy giúp chú Mạnh rót đầy ly.

Đến lượt Hoắc Kiêu Hàn.

Hoắc Kiêu Hàn ngước đôi mắt đen sâu thẳm nhìn Tô Uyển, giọng nói trầm thấp pha chút khàn khàn: “Một ít thôi.”

“Tửu lượng cháu tốt, tối nay lại không phải trực ở đơn vị, uống với chú thêm vài ly đi. Tô Uyển, cháu cứ rót đầy cho Kiêu Hàn đi.” Mạnh Kinh Quốc đang lúc cao hứng, khó khăn lắm Hoắc Kiêu Hàn mới có thời gian ngồi uống rượu cùng ông.

“Vâng ạ.” Tô Uyển giòn giã đáp lời.

Hoắc Kiêu Hàn nhìn đôi bàn tay nhỏ nhắn, trắng trẻo của Tô Uyển cầm chai rượu, rót đầy vào chiếc ly thủy tinh in hoa văn trước mặt mình.

Sống lưng rộng và vững chãi của anh giữ thẳng tắp, bàn tay đặt trên đầu gối hơi siết lại: “Dượng à, cháu không thể uống quá nhiều, cháu lái xe đến, lát nữa còn phải đưa Tô Uyển về nhà nữa.”

“Ăn xong cứ để Tân Hạo đưa con bé về. Chú còn có chuyện muốn lên lầu nói riêng với cháu đây.” Mạnh Kinh Quốc nói đến đây liền chỉ tay nhẹ về phía Hoắc Kiêu Hàn, rõ ràng chuyện này có liên quan đến anh.

“Đúng đấy, Kiêu Hàn, không phải cháu cũng có chuyện cần tìm dượng cháu để nói sao?” Hoắc Hồng cũng có chút thắc mắc hỏi lại.

“Anh họ, anh cứ yên tâm đi, ăn xong em sẽ đạp xe đưa em gái Tô Uyển về ạ.” Mạnh Tân Hạo lại gắp thêm một viên thịt chiên thơm phức bỏ vào miệng, nhoẻn miệng cười với Tô Uyển, lộ ra hàm răng trắng bóc.