Thập Niên 80: Quân Thiếu Lạnh Lùng Kết Hôn Cùng Mỹ Nhân Yêu Kiều
Chương 156: Em đang đợi tôi sao?
“Mạnh Tân Hạo, cậu nghiêm túc đấy à?” Khi Hoắc Kiêu Hàn nghe thấy câu nói này, giọng anh đột ngột trầm xuống, đầy vẻ áp bức. Các khớp xương bàn tay anh siết chặt đến mức trắng bệch, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn.
“Dĩ nhiên là nghiêm túc rồi, mẹ em cũng rất tán thành mà.” Mạnh Tân Hạo mở to đôi mắt trong sáng nhưng còn chút non nớt. Khí thế lấn át của Hoắc Kiêu Hàn khiến cơ thể cậu không tự chủ được mà lùi lại một bước.
Thế nhưng giọng nói của cậu lại vô cùng dõng dạc và kiên định.
Ánh mắt sắc bén như chim ưng của Hoắc Kiêu Hàn nhanh chóng tối sầm lại, giống như những vì sao rơi rụng, khô héo và không còn chút ánh sáng nào. Cả người anh đứng sững tại đó như một pho tượng, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Tô Uyển trước đây vốn là đối tượng xem mắt của anh, thậm chí ai cũng biết lúc cô dùng thân phận của Nguyễn Đình Đình đến vũ hội, anh đã từng theo đuổi cô. Vậy mà cô út lại có thể tán thành cho hai người bọn họ qua lại sao?
“Anh họ, anh không tìm đối tượng thì cũng không thể không cho em tìm chứ. Em khó khăn lắm mới gặp được một người mình thích và người đó cũng thích mình, thật sự không dễ dàng gì đâu.”
Mạnh Tân Hạo cảm thấy anh họ tối nay vô cùng kỳ lạ, thậm chí là có chút đáng sợ.
Cậu chỉ là đang yêu đương thôi mà, có phạm lỗi lầm gì đâu. Đã là những năm 80 của thời kỳ cải cách mở cửa rồi, tư tưởng của lớp sinh viên bọn họ cũng đã thoáng hơn nhiều.
Anh họ dù sao cũng tốt nghiệp trường quân đội, cũng là người trẻ tuổi, sao tư tưởng lại có thể lạc hậu, dậm chân tại chỗ như vậy chứ?
Cậu ta cũng chỉ mới nắm tay Lâm Mộng Khiết, ôm một lát và nói vài câu tâm tình thôi mà.
“Anh họ, Muộn quá rồi, em phải về đây.” Nói xong, Mạnh Tân Hạo lách qua người Hoắc Kiêu Hàn bước ra khỏi rừng cây, leo lên chiếc xe đạp Phượng Hoàng rồi phóng đi thẳng, không một lần ngoảnh đầu lại.
Tại nhà họ Hoắc.
Tô Uyển nghĩ đến việc ngày mai phải đối đầu với gã đàn ông tồi tệ “phượng hoàng nam” kia. Để đối phó với loại trai đểu cao tay này, chắc chắn phải chuẩn bị kỹ lưỡng và lưu lại bằng chứng mới được.
Cô dự định sẽ dùng bút ghi âm, để thu lại toàn bộ những lời gã nói khi bắt cá hai tay vào ngày mai. Hắn đã lừa gạt tình cảm của Tưởng Mộng Duyệt suốt hơn bốn năm trời, tuyệt đối không thể để hắn lừa nốt số tiền mà Tưởng Mộng Duyệt đã vất vả dịch thuật mới có được. Nhất định phải bắt hắn nôn hết tiền và tem phiếu ra.
Vì vậy, Tô Uyển vừa dịch bản thảo vừa đợi Hoắc Kiêu Hàn về.
Thế nhưng mãi đến tám giờ rưỡi, khi bà nội Hoắc và chú Hoắc đều đã vào phòng đi ngủ, mà Hoắc Kiêu Hàn vẫn chưa thấy đâu. Nhìn tình hình này, chắc là anh đã về đơn vị hoặc ngủ lại nhà cô Hồng rồi.
Tô Uyển đành tắt đèn đi ngủ để giữ cho tinh thần tỉnh táo.
Tuy nhiên, cô vừa nằm xuống chưa đầy mười phút thì bên ngoài vang lên tiếng động cơ ô tô, ngay sau đó là tiếng bước chân có phần nặng nề và dồn dập truyền đến từ cầu thang gỗ.
Chắc là Hoắc Kiêu Hàn đã về.
Tô Uyển vội vàng xỏ dép lê, rồi mở cửa phòng bước ra ngoài: “Đoàn trưởng Hoắc, anh đã về rồi ạ?”
Bên ngoài phòng không bật đèn, một mảnh tối đen như mực. Chỉ có chiếc đèn bàn trên bàn làm việc của Tô Uyển tỏa ra ánh sáng yếu ớt xuyên qua khe cửa, phản chiếu mờ ảo lên dáng người thanh tú và dịu dàng của cô.
Cảnh tượng ấy giống như một giấc mộng xa vời vợi bỗng chốc hiện ra ngay trước mắt.
Thân hình cao lớn, vững chãi của Hoắc Kiêu Hàn hoàn toàn ẩn mình trong bóng tối, chỉ có thể dựa vào chút ánh sáng hắt ra từ khe cửa để nhìn rõ đường nét đại khái của anh. Áp suất không khí xung quanh anh rất thấp, yên tĩnh và lạnh lẽo như thể sương giá phủ đầy mặt đất.
Thấy Tô Uyển đột ngột xuất hiện trước mặt, trong giọng nói nhẹ nhàng còn mang theo một chút mong chờ, đôi mắt đen vốn đang ảm đạm không chút ánh sáng của anh bỗng chốc bùng lên một tia lửa nhỏ. Anh nhìn chằm chằm vào Tô Uyển: “Em đang đợi tôi sao?”
“Vâng, Đoàn trưởng Hoắc. Ngày mai em đi cùng chị Mộng Duyệt để làm một buổi phỏng vấn, em có thể mượn bút ghi âm của anh một chút được không ạ? Dùng xong em sẽ trả anh ngay.”
Tô Uyển gật đầu, cô không nói thẳng sự thật mà tùy ý bịa ra một cái cớ: “Làm xong sớm thì em cũng có thể sớm mời anh đi ăn cơm. Hơn nữa có lẽ chị Mộng Duyệt cũng sẽ đi cùng, Đoàn trưởng Hoắc, anh có phiền không ạ?”
Cô chỉ nghe tên “phượng hoàng nam” đó nói là chiều mai, nhưng cụ thể mấy giờ thì không rõ. Lúc đó nếu Tưởng Mộng Duyệt quá đau buồn, cô chắc chắn phải ở bên cạnh để đồng hành và an ủi chị ấy mới được.
“Mạnh Tân Hạo có đi cùng không?” Hoắc Kiêu Hàn nhìn thẳng vào mắt Tô Uyển, như muốn nhìn thấu tâm can cô.
Tô Uyển suy nghĩ một chút rồi thấy cũng có khả năng. Nếu để Mạnh Tân Hạo dành thời gian hẹn hò với đối tượng để đến giúp bọn cô tạo thế trận, thì chắc chắn là phải cảm ơn anh ấy ăn cơm rồi.
“Chắc là có ạ, dù sao mọi người cũng quen biết nhau cả, đông người cho vui.”
Chỉ là cô thấy hơi ngạc nhiên khi Hoắc Kiêu Hàn lại nhắc đến Mạnh Tân Hạo, lẽ nào Mạnh Tân Hạo đã kể chuyện này với anh rồi?
Tia lửa vừa nhen nhóm trong đáy mắt Hoắc Kiêu Hàn lập tức vụt tắt, lụi tàn thành tro bụi.
Hai người họ thực sự đang hẹn hò, và ngày mai chắc chắn là họ sẽ đi chơi riêng với nhau.