Sắc trời dần dần tối sầm lại.
Run rẩy vì gió lạnh nhưng sự cuồng nhiệt của khán giả tại Lễ trao giải Tiết Phù Dung vẫn không có dấu hiệu ngừng.
Ở đây có phóng viên, có quần chúng tùy tiện tới ăn dưa, có người quay phim, nhưng đa phần đều là fan của diễn viên.
Những chiếc xe hơi sang trọng đỗ cách thảm đỏ không xa, các ngôi sao điện ảnh lần lượt bước xuống.
Tiếng la hét lại vang lên, trên mặt ai cũng nở nụ cười đầy tự hào, tươi tắn rạng ngời.
“Tiếp theo xin mời cả đoàn làm phim «Thập Niên 70». Bộ phim đã được đón nhận nồng nhiệt ngay khi ra mắt, cả đoàn ekip đã chinh phục khán giả ở mọi lứa tuổi bằng thái độ chân thành nhất và kỹ năng diễn xuất thuần túy nhất.”
“Có người nói rằng đó là thời đại tốt đẹp nhất, sự bình dị của vùng nông thôn, sự mơ màng của thành phố, tất cả niềm vui và nỗi buồn của những nhân vật nhỏ được trình bày ngắn ngủi trong bộ phim điện ảnh chỉ ngắn một trăm hai mươi phút, khiến người ta vẫn chưa đủ thỏa mãn.”
“Nữ chính Trần Thục Nhã có kỹ năng diễn xuất tuyệt vời. Cô ấy vào vai một thanh niên tri thức, gốc gác ở nông thôn, có tinh thần hy sinh và cống hiến, nhưng lại linh hoạt, sinh động khiến người ta phải rơi lệ. Kỹ năng diễn xuất của nam diễn viên Cố Triệu vẫn như mọi khi, rất ổn định, diễn như in một anh nông dân kiên định và dũng cảm. Câu chuyện tình yêu giữa người nông dân và nữ thanh niên trí thức đã khiến mọi người cảm động!”
Dưới sự giới thiệu của người dẫn chương trình, Trần Thục Nhã, người mặc một chiếc váy đen lộ vai, thong thả đi lên thảm đỏ, dáng người cô uyển chuyển, vẻ đẹp thướt tha.
Trông cô rất đoan trang, đôi mắt to sáng và động lòng người, trong phim những cảnh khóc cô diễn rất tốt, không dùng kỹ xảo của một người chuyên nghiệp mà cô chủ yếu bộc lộ từ tận đáy lòng mình.
Một số nhà phê bình phim chuyên nghiệp thậm chí còn nói rằng xem màn trình diễn của Trần Thục Nhã sẽ khiến họ cảm thấy như đã thực sự trở lại thời đại đó, họ thực sự cảm nhận được sự nhiệt huyết mà chân thành, nỗi hối hận hòa lẫn bất lực của nữ thanh niên trí thức trong phim.
“Chậm một chút.” Một giọng nói trầm ấm vang lên, là Cố Triệu, nam nhân vật chính trong bộ đồ âu cắt may cao cấp, duỗi thẳng đôi chân dài của mình và bước đến bên cạnh Trần Thục Nhã.
Trần Thục Nhã dừng lại, khi cô quay mặt lại, trên mặt nở một nụ cười quyến rũ: “Thực xin lỗi, tôi lại quên mất việc đợi anh.”
Cố Triệu thường lạnh nhạt với mọi người, nhưng mà khi nhìn thấy ánh sao trong mắt cô khi cô cười, anh không tránh khỏi lơ đễnh trong chốc lát.
“Khụ…” Anh chạm vào mũi, khẽ liếc nhìn cô, rồi gập khuỷu tay, ra hiệu cho Trần Thục Nhã khoác tay mình.
Trần Thục Nhã suy nghĩ một lúc, ngoan ngoãn khoác lấy khuỷu tay của anh.
Cả hai cùng mỉm cười, dừng lại và quay người để chờ đạo diễn Mộ Trường Chinh và các diễn viên khác bước trên thảm đỏ.
“Trần Thục Nhã! Trần Thục Nhã! A a a… Thục Nhã và Cố Triệu xứng đôi quá. Nhìn dáng vẻ của bọn họ, tôi cảm thấy như mình yêu luôn rồi.”
“Thục Nhã sải cánh bay, Thục Phấn mãi dõi bước!”
“Thục Nhã của chúng ta lại giảm cân sao? Chắc chắn là cô ấy ăn siêu ít rồi! Đau lòng quá đi…”
“Nói xàm, hôm qua Thục Nhã đăng bài trên weibo cũng nói cô ấy đã ăn cá hấp đó! Thục Nhã của chúng ta khác với những nữ diễn viên khác, cô ấy là một tín đồ ăn uống, nhìn thấy đồ ăn ngon là cô ấy không kìm được đâu!”
Lúc đầu người hâm mộ vẫn hò hét, sau đó họ không thể không bắt đầu thảo luận về sức ăn của Trần Thục Nhã.
Kỳ quái, sao có một số người ăn mà không bị béo vậy?
Giữa tiếng hò hét của đám đông, người dẫn chương trình ngay lập tức mỉm cười hiểu ý rồi đưa micro cho Trần Thục Nhã: “Thục Nhã, đã hai năm kể từ khi cô đăng ký weibo, từ một người vừa mới bắt đầu không có tiếng tăm rồi trở thành người được đề cử cho Nữ diễn viên được yêu thích nhất trong Giải thưởng Hoa Nhài, chúng tôi đều biết cô đã bỏ ra rất nhiều tâm huyết và cố gắng. Nhưng mọi người đều thấy lạ, cho đến ngày hôm nay, weibo của cô vẫn không có nội dung quảng cáo nào và mỗi ngày cô đều đăng đồ ăn lên đó. Chúng tôi muốn biết, cô thực sự ăn hết nó sao?”
Trần Thục Nhã nghiêm túc nói: “Đương nhiên rồi, lãng phí đồ ăn thì rất đáng hổ thẹn.”
Phỏng vấn Trần Thục Nhã khá dễ dàng, cô không láu cá chút nào, cô muốn nói gì thì nói, nên người dẫn chương trình muốn trò chuyện với cô nhiều hơn.
“Nhưng các nữ diễn viên khác coi việc giảm cân là sự nghiệp cả đời của họ, họ thường chỉ ăn rau luộc chứ không thể chấm tương. Làm thế nào mà cô ăn nhiều như vậy mà vẫn giữ được vóc dáng?”
Ống kính máy ảnh ngay lập tức quay về vòng eo thon thả, vòng bụng phẳng lì và đôi chân không chút mỡ thừa của Trần Thục Nhã.
[Làm bộ làm tịch gì vậy chứ? Gầy thế này mà còn nói mình yêu ăn uống cơ.]
[Gai con mắt nhất là thiết lập hình tượng yêu ăn uống của mấy ngôi sao như này, cứ tưởng tính cách cô ta rất thật, nhưng không ngờ mọi chuyện lại trở nên như thế này! Ăn nhiều mà không béo, cô ta thực sự cho rằng mình là người tài giỏi ư?]
[Triệu Triệu chắc chắn không muốn đứng chung mâm với cô ta nữa, đáng thương cho anh chàng ngay thẳng của chúng ta, phải tham dự sự kiện với kẻ dối trá này. Tôi có thể cam đoan, đợi khi họ bước xuống sân khấu, ảnh đế Cố của chúng ta chắc chắn sẽ tránh xa cô ta.]
Những người nổi tiếng có fan trung thành thì chắc chắn cũng sẽ có một số antifan. Lúc này, một nhóm anh hùng bàn phím trước khi phát sóng trực tiếp đã liên tục đả kích.
Các antifan nhìn chằm chằm vào màn hình, khinh khỉnh không biết bao nhiêu lần, nhưng mà lúc bọn họ đang tức giận gõ phím, thì trên màn hình chiếu đến Cố Triệu đang cúi đầu cười mỉm: “Nhã Nhã ăn thực sự giỏi, cô ấy thường ăn chân gà trong hộp cơm trưa của tôi.”
Trần Thục Nhã lập tức liếc anh, không phục nói: “Tôi cũng mời anh ăn rau xanh trong hộp cơm của tôi đấy nhé!”
DTV
Những lời này vừa nói ra, đám người hâm mộ ở hiện trường hét ầm lên, bọn antifan ngồi trước màn hình thì như bị sấm sét đánh trúng, cả người như hóa đá.
Run rẩy vì gió lạnh nhưng sự cuồng nhiệt của khán giả tại Lễ trao giải Tiết Phù Dung vẫn không có dấu hiệu ngừng.
Ở đây có phóng viên, có quần chúng tùy tiện tới ăn dưa, có người quay phim, nhưng đa phần đều là fan của diễn viên.
Những chiếc xe hơi sang trọng đỗ cách thảm đỏ không xa, các ngôi sao điện ảnh lần lượt bước xuống.
Tiếng la hét lại vang lên, trên mặt ai cũng nở nụ cười đầy tự hào, tươi tắn rạng ngời.
“Tiếp theo xin mời cả đoàn làm phim «Thập Niên 70». Bộ phim đã được đón nhận nồng nhiệt ngay khi ra mắt, cả đoàn ekip đã chinh phục khán giả ở mọi lứa tuổi bằng thái độ chân thành nhất và kỹ năng diễn xuất thuần túy nhất.”
“Có người nói rằng đó là thời đại tốt đẹp nhất, sự bình dị của vùng nông thôn, sự mơ màng của thành phố, tất cả niềm vui và nỗi buồn của những nhân vật nhỏ được trình bày ngắn ngủi trong bộ phim điện ảnh chỉ ngắn một trăm hai mươi phút, khiến người ta vẫn chưa đủ thỏa mãn.”
“Nữ chính Trần Thục Nhã có kỹ năng diễn xuất tuyệt vời. Cô ấy vào vai một thanh niên tri thức, gốc gác ở nông thôn, có tinh thần hy sinh và cống hiến, nhưng lại linh hoạt, sinh động khiến người ta phải rơi lệ. Kỹ năng diễn xuất của nam diễn viên Cố Triệu vẫn như mọi khi, rất ổn định, diễn như in một anh nông dân kiên định và dũng cảm. Câu chuyện tình yêu giữa người nông dân và nữ thanh niên trí thức đã khiến mọi người cảm động!”
Dưới sự giới thiệu của người dẫn chương trình, Trần Thục Nhã, người mặc một chiếc váy đen lộ vai, thong thả đi lên thảm đỏ, dáng người cô uyển chuyển, vẻ đẹp thướt tha.
Trông cô rất đoan trang, đôi mắt to sáng và động lòng người, trong phim những cảnh khóc cô diễn rất tốt, không dùng kỹ xảo của một người chuyên nghiệp mà cô chủ yếu bộc lộ từ tận đáy lòng mình.
Một số nhà phê bình phim chuyên nghiệp thậm chí còn nói rằng xem màn trình diễn của Trần Thục Nhã sẽ khiến họ cảm thấy như đã thực sự trở lại thời đại đó, họ thực sự cảm nhận được sự nhiệt huyết mà chân thành, nỗi hối hận hòa lẫn bất lực của nữ thanh niên trí thức trong phim.
“Chậm một chút.” Một giọng nói trầm ấm vang lên, là Cố Triệu, nam nhân vật chính trong bộ đồ âu cắt may cao cấp, duỗi thẳng đôi chân dài của mình và bước đến bên cạnh Trần Thục Nhã.
Trần Thục Nhã dừng lại, khi cô quay mặt lại, trên mặt nở một nụ cười quyến rũ: “Thực xin lỗi, tôi lại quên mất việc đợi anh.”
Cố Triệu thường lạnh nhạt với mọi người, nhưng mà khi nhìn thấy ánh sao trong mắt cô khi cô cười, anh không tránh khỏi lơ đễnh trong chốc lát.
“Khụ…” Anh chạm vào mũi, khẽ liếc nhìn cô, rồi gập khuỷu tay, ra hiệu cho Trần Thục Nhã khoác tay mình.
Trần Thục Nhã suy nghĩ một lúc, ngoan ngoãn khoác lấy khuỷu tay của anh.
Cả hai cùng mỉm cười, dừng lại và quay người để chờ đạo diễn Mộ Trường Chinh và các diễn viên khác bước trên thảm đỏ.
“Trần Thục Nhã! Trần Thục Nhã! A a a… Thục Nhã và Cố Triệu xứng đôi quá. Nhìn dáng vẻ của bọn họ, tôi cảm thấy như mình yêu luôn rồi.”
“Thục Nhã sải cánh bay, Thục Phấn mãi dõi bước!”
“Thục Nhã của chúng ta lại giảm cân sao? Chắc chắn là cô ấy ăn siêu ít rồi! Đau lòng quá đi…”
“Nói xàm, hôm qua Thục Nhã đăng bài trên weibo cũng nói cô ấy đã ăn cá hấp đó! Thục Nhã của chúng ta khác với những nữ diễn viên khác, cô ấy là một tín đồ ăn uống, nhìn thấy đồ ăn ngon là cô ấy không kìm được đâu!”
Lúc đầu người hâm mộ vẫn hò hét, sau đó họ không thể không bắt đầu thảo luận về sức ăn của Trần Thục Nhã.
Kỳ quái, sao có một số người ăn mà không bị béo vậy?
Giữa tiếng hò hét của đám đông, người dẫn chương trình ngay lập tức mỉm cười hiểu ý rồi đưa micro cho Trần Thục Nhã: “Thục Nhã, đã hai năm kể từ khi cô đăng ký weibo, từ một người vừa mới bắt đầu không có tiếng tăm rồi trở thành người được đề cử cho Nữ diễn viên được yêu thích nhất trong Giải thưởng Hoa Nhài, chúng tôi đều biết cô đã bỏ ra rất nhiều tâm huyết và cố gắng. Nhưng mọi người đều thấy lạ, cho đến ngày hôm nay, weibo của cô vẫn không có nội dung quảng cáo nào và mỗi ngày cô đều đăng đồ ăn lên đó. Chúng tôi muốn biết, cô thực sự ăn hết nó sao?”
Trần Thục Nhã nghiêm túc nói: “Đương nhiên rồi, lãng phí đồ ăn thì rất đáng hổ thẹn.”
Phỏng vấn Trần Thục Nhã khá dễ dàng, cô không láu cá chút nào, cô muốn nói gì thì nói, nên người dẫn chương trình muốn trò chuyện với cô nhiều hơn.
“Nhưng các nữ diễn viên khác coi việc giảm cân là sự nghiệp cả đời của họ, họ thường chỉ ăn rau luộc chứ không thể chấm tương. Làm thế nào mà cô ăn nhiều như vậy mà vẫn giữ được vóc dáng?”
Ống kính máy ảnh ngay lập tức quay về vòng eo thon thả, vòng bụng phẳng lì và đôi chân không chút mỡ thừa của Trần Thục Nhã.
[Làm bộ làm tịch gì vậy chứ? Gầy thế này mà còn nói mình yêu ăn uống cơ.]
[Gai con mắt nhất là thiết lập hình tượng yêu ăn uống của mấy ngôi sao như này, cứ tưởng tính cách cô ta rất thật, nhưng không ngờ mọi chuyện lại trở nên như thế này! Ăn nhiều mà không béo, cô ta thực sự cho rằng mình là người tài giỏi ư?]
[Triệu Triệu chắc chắn không muốn đứng chung mâm với cô ta nữa, đáng thương cho anh chàng ngay thẳng của chúng ta, phải tham dự sự kiện với kẻ dối trá này. Tôi có thể cam đoan, đợi khi họ bước xuống sân khấu, ảnh đế Cố của chúng ta chắc chắn sẽ tránh xa cô ta.]
Những người nổi tiếng có fan trung thành thì chắc chắn cũng sẽ có một số antifan. Lúc này, một nhóm anh hùng bàn phím trước khi phát sóng trực tiếp đã liên tục đả kích.
Các antifan nhìn chằm chằm vào màn hình, khinh khỉnh không biết bao nhiêu lần, nhưng mà lúc bọn họ đang tức giận gõ phím, thì trên màn hình chiếu đến Cố Triệu đang cúi đầu cười mỉm: “Nhã Nhã ăn thực sự giỏi, cô ấy thường ăn chân gà trong hộp cơm trưa của tôi.”
Trần Thục Nhã lập tức liếc anh, không phục nói: “Tôi cũng mời anh ăn rau xanh trong hộp cơm của tôi đấy nhé!”
DTV
Những lời này vừa nói ra, đám người hâm mộ ở hiện trường hét ầm lên, bọn antifan ngồi trước màn hình thì như bị sấm sét đánh trúng, cả người như hóa đá.