Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 250

Trước

Cố Triệu đi thẳng đến đỉnh cao, với lối diễn xuất hoàn toàn tự nhiên, cực kỳ có thiên phú, sau khi giành được một số giải thưởng, anh đã có một vị trí quan trọng trong làng điện ảnh và truyền hình. Trước đây đều là các diễn viên trẻ muốn cọ xát với anh trước máy quay, vậy sao bây giờ anh có thể chủ động lên tiếng bênh vực cho diễn viên khác?

“Tôi không nghe nhầm đúng không? Anh tôi gọi cô ấy là gì? Nhã Nhã?”

“Mà anh của chúng ta nghiện sạch sẽ cơ mà, tại sao lại sẵn sàng chia sẻ rau và đùi gà trong hộp cơm với Trần Thục Nhã? Ơ ơ ơ, bên ngoài đồn Triệu Triệu đang theo đuổi Trần Thục Nhã, vậy là thật rồi?”

Có người mừng, có người lo, trong khi các fan couple đang hò reo thì fan của Cố Triệu và Trần Thục Nhã lại r*n r* không thôi, khóc lóc cho rằng nhà của họ bị sập, ngay lập tức người ta biên tập đoạn nói này đăng lên weibo, trong chốc lát kéo nhau lên hotsearch.

Trần Thục Nhã không biết cô đang được tìm kiếm nhiều như nào, nhưng đối với sức ảnh hưởng của cô ngày hôm nay, cô từ lâu đã không còn bất ngờ.

Dưới sự cổ vũ của khán giả, cô giơ micro cười nói: “Muốn ăn nhiều đồ ngon, bạn phải tập luyện chăm chỉ. Tôi rất thích ăn uống, nhưng để giữ được vóc dáng như thế này, tôi phải tập thể dục hai tiếng mỗi ngày. Đừng nói kiểu tôi lăng xê bản thân bằng cách thiết lập hình tượng yêu ăn uống, hôm nay trước khi lên sân khấu tôi uống trà sữa, lát nữa tôi về khách sạn cũng phải tập thêm đấy.”

Trong giọng nói của Trần Thục Nhã có hơi ấm ức, nhưng nó không phải là bán thảm, ngược lại nó giống như một cô gái nhỏ đang than thở mình đã tham ăn như thế nào. Ngay khi những lời này nói ra, nhân viên sáng tạo chính trên sân khấu bật cười, đạo diễn cười to nhất, mà người đứng bên cạnh Trần Thục Nhã, Cố Triệu, cũng cong miệng nhìn cô với đôi mắt sâu thẳm.

Trần Thục Nhã nhún vai và thong dong đưa micro cho đạo diễn.

Người dẫn chương trình phản ứng ngay lập tức và bắt đầu hỏi về đủ thể loại phim điện ảnh.

Trên weibo, các cuộc thảo luận lại bắt đầu.

[Nhã Nhã của chúng ta thật đáng yêu, thích ăn thì phải tập thể dục, có gì sai đâu!]

[Tỷ lệ eo và hông của Nhã Nhã đẹp đến thế và đường cong chân của cô ấy cũng đẹp, ra là do cô ấy rất thích vận động! Tôi nghe nói, nếu như phải ngoan cố thiết lập hình tượng, thì không phải cuồng tập luyện tốt hơn so với việc thích ăn uống sao, lại càng truyền cảm hứng nữa. Thì ra Nhã Nhã chúng ta chẳng quan tâm đến cái gọi là thiết lập hình tượng, cô ấy rất thật đó!]

[Mọi người thấy không? Ảnh đế Cố thực sự đã mỉm cười với cô ấy, trìu mến hết sức! Người ta dự đoán rằng chuyện tình cảm của họ sẽ tốn không ít giấy mực của quần chúng đâu!]

[Mang Nhã Nhã về, Nhã Nhã chúng tôi có năng lực nghiệp vụ tốt như thế nào, cần gì xào tin tức.]

[Ảnh đế Cố vừa cao vừa đẹp trai lại giàu có, nhà mấy người hốt được anh ấy chắc đêm ngủ cũng cười!]

DTV

Chỉ cần có Trần Thục Nhã thì sẽ có gió tanh mưa máu, nói cho cùng mặc kệ cô có trả giá nỗ lực bao nhiêu, thì trong mắt người khác, với chỉ hai năm ngắn ngủi mà có thể đạt được thành tựu như vậy, nói cô vì ồn ào mà nổi tiếng cũng không quá đáng.

Đối với những lập luận này, Trần Thục Nhã đã quen với điều đó từ lâu rồi, phải vật lộn cả một ngày cho đến khi trên tay cầm chiếc cúp Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất, cô mới bình thản trở lại.

Ngồi trong xe bảo mẫu, Trần Thục Nhã nhắm mắt và dụi mày.

Mọi chuyện xảy ra trong hai năm qua đối với cô như một giấc mơ.

Trần Thục Nhã vẫn nhớ tai nạn xảy ra ở thôn Thứu Sơn trong kiếp trước của cô.

Vào thời điểm đó, cô bị ngã trong đầm lầy và bị đập mạnh vào phía sau đầu. Cô cảm thấy rõ ràng mình còn sức và vẫn có thể vùng vẫy đứng dậy, nhưng một sức mạnh vô hình nào đó dường như tóm lấy linh hồn cô khiến cô không thể giãy giụa được, rồi mất hết ý thức.

Khi tỉnh dậy lần nữa, cô đã đến một thời đại xa lạ.

Năm 2020.

Nguyên chủ bất ngờ chết, cô ấy trở thành Trần Thục Nhã, làm một chân nhỏ nhỏ ở showbiz, chăm chỉ làm việc trong đô thị nhộn nhịp.

Trần Thục Nhã buồn một trận rất lâu, nghĩ đến cha mẹ, cô muốn quay về quá khứ nhưng cô không thể thực hiện được theo ý muốn.

Sau khi hoàn toàn chấp nhận sự thật, cô chỉ nghĩ ông trời đã ban cho cô một cơ hội khác và để cô sống lại.

Trần Thục Nhã đã dành một thời gian dài để học cách sử dụng điện thoại di động, điều hòa, máy tính và các thiết bị điện công nghệ cao khác để thích nghi, tồn tại trong thời đại ngày nay.

Để kiếm tiền nuôi sống bản thân, cô không được phép từ bỏ sự nghiệp của chính nguyên chủ, dựa theo trí nhớ của nguyên chủ để lại trong tâm trí, cô từ từ thăm dò trong đoàn phim, rất khó nhưng cô dần dần yêu thích diễn xuất.

Sau đó, cô chờ đợi một bước ngoặt của cuộc đời mình.

Khi bộ phim tình cảm “Thập niên 70” công bố thử vai, cô đã không ngần ngại đi thử, trong quá trình thử vai, cô đã hóa thân vào nhân vật, diễn đúng màu sắc của mình và giành được vai một thanh niên trí thức.

Giờ đây, cuối cùng cô đã có một chỗ đứng vững chắc ở thành phố này và thời đại này.

Cô cầm chặt chiếc cúp nặng trong tay.

Xe bảo mẫu chậm rãi đi, nhân viên trong xe cũng không quấy rầy cô, Trần Thục Nhã lặng lẽ nhớ lại quá khứ, dần dần rơm rớm nước mắt.

Giống như cả một thế kỷ đã trôi qua vậy.

“Ting” một tiếng, Trần Thục Nhã cúi đầu, thuần thục sử dụng điện thoại di động.

Dòng chữ Cố Triệu gửi đến xuất hiện trên màn hình rất yên tĩnh, giống như anh, chín chắn mạnh mẽ, nhưng lại khiến tim cô đập nhanh hơn.

“Nhã Nhã, em có thể cho anh một cơ hội được không?”

Trần Thục Nhã bật cười.

Có lẽ tôi thực sự không thể quay trở lại, nhưng nếu tôi ở lại đây, cuộc sống vẫn cứ thế có vô vàn khả năng.

Hóa ra đất nước Trung Hoa của hơn 40 năm sau đẹp đẽ như vậy.

 

TOÀN VĂN HOÀN