Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 248

Tăng Tương đang nắm tay cha mẹ mình, trong khi Tăng Kim Sinh và Lữ Tuyết Khiết mỗi người ôm một đứa trẻ, họ làm động tác “mời”. Họ chậm rãi đi theo sau khi gia đình họ Chu bước đến bàn chính.

Trước khi nghi thức bắt đầu, đôi vợ chồng già vẫn còn một chút lo lắng nên đã đến chỉnh lại tóc cho Chu Tú Tú và sửa sang lại quần áo cho Bùi Hi Bình.

Chu Tú Tú cười nhẹ nói: “Cám ơn cha mẹ.”

Tay Lục Tuyết Kỳ cứng đờ giữa không trung, hốc mắt hơi đỏ lên, Tăng Kim Sinh vui mừng nhìn bà, trên mặt nở nụ cười.

Một lúc sau Bùi Hi Bình cũng nói nhỏ: “Cha, mẹ, vất vả cho hai người rồi.”

Lời vừa nói xong, Lữ Tuyết Khiết ngây ngẩn cả người.

Anh chưa bao giờ gọi họ như vậy.

Hai mắt Tăng Kim Sinh đau xót, giọng nói như nghẹn lại: “Con ngoan, các con ngoan của ta.”

DTV

...

Khi bắt đầu buổi lễ, dưới sự chú ý của tất cả các khách mời, Chu Tú Tú nắm tay Bùi Hi Bình và chậm rãi bước đến lễ đài.

Trên lễ đài này được phủ bằng vải lụa đỏ và trang trí bằng hoa, tuy không lộng lẫy như đám cưới của các thế hệ sau nhưng nó đã đủ tinh tế trong thời đại ngày nay rồi.

Sau khi đứng trên lễ đài, Chu Tú Tú nhìn người người đen nghịt ở phía dưới, nhìn thấy nụ cười trên mặt của họ, cô cảm giác như thể cô đang nằm mơ.

Trong đầu cô đột nhiệt vang lên một âm thanh.

[Ký chủ, xin hỏi cô quyết định ở lại thời đại này sao?]

Câu hỏi này đã được hệ thống hỏi vô số lần.

Trên đời không có bữa trưa nào miễn phí, lúc đầu Chu Tú Tú đã thỏa thuận với hệ thống, cô giúp cái nhà này có một cuộc sống tốt, sau đó hệ thống sẽ tích điểm đầy đủ rồi đưa cô trở lại cuộc sống ban đầu.

Lúc trước Chu Tú Tú nghĩ cô sẽ tập trung hoàn thành nhiệm vụ hệ thống rồi rời khỏi nơi này. Nhưng dần dần, cô phát hiện ra không phải như vậy.

Cô cũng không nhiệt tình với những nhiệm vụ do hệ thống đưa ra, cũng không quá mong chờ phần thưởng, sau khi thực sự hòa nhập vào hoàn cảnh, ý nghĩ mong được quay lại đã dần bị cô đánh mất.

Cô không muốn trở lại căn hộ đơn lẻ lạnh lẽo nơi cô đã từng ở, nơi mà không ai quan tâm cô, không ai yêu thương cô, cô không tìm được điểm cuối, cô chỉ có thể chăm chỉ làm việc như một con bò già nua, cô cố gắng để tìm thấy chính mình trong công việc.

Ở nơi đây, cô vẫn có thể làm công việc yêu thích của mình, có ấm áp vây quanh, cô biết rung động nhu tình, những trải nghiệm này đối với cô thật xa lạ, nhưng cô đã dần quen mất rồi.

Đối với cô bây giờ, nơi có Bùi Hi Bình và các con, đó mới là nhà của cô.

Người quản lý khách sạn quốc doanh tìm một chiếc micro và đưa nó cho Bùi Hi Bình.


Anh cầm micro nói với giọng trầm thấp mà đĩnh đạc: “Vợ tôi ở bên tôi, cô ấy đã chịu đựng nhiều đau khổ và ấm ức. Có ấm ức thì đơn giản sẻ chia, có ấm ức lại chẳng thể nào nói ra với người ngoài. Tôi không giỏi ăn nói, hôm nay tôi đứng ở đây, tôi hy vọng mọi người hãy làm chứng cho tôi.”

Anh nắm tay Chu Tú Tú: “Tú Tú, anh sẽ cố gắng hết sức để mãi mãi yêu em, chăm sóc em và biến em trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất, người vợ hạnh phúc nhất.”

Cô quay mặt lại và nhìn Bùi Hi Bình.

Ánh mắt anh đều là bóng dáng của cô, trước mặt bao nhiêu người như vậy, tay anh lại không thể khống chế, nhẹ nhàng v**t v* tóc hai bên thái dương của cô, cực kỳ nâng niu.

Bất giác cô nhếch môi nở một nụ cười, lúc này có hai nhóc tì chậm rì rì bước đến với bó hoa trên tay.

Trước khi đi lên, người lớn nhắc nhở chúng nó phải đi thật chậm, đừng bao giờ để bị té ngã, sẽ làm dập đóa hoa. Tiểu Niên và Tiểu Uyển nghe lời và nghiêm túc chờ đợi, nhưng hành động của chúng nó lúc này lại vượt xa mong đợi của mọi người.

Cô kiên nhẫn và yên lặng chờ đợi cho đến khi hai bóng dáng nhỏ bé cuối cùng cũng đứng trước mặt cô.

Chu Tú Tú hơi cúi người xuống.

Hai bàn tay nhỏ bé mũm mĩm dâng lên đóa hoa đang nở rộ tùy ý mà mỹ lệ, khi Chu Tú Tú cầm lấy, một mùi thơm thoang thoảng bay tới chóp mũi cô.

“Cảm ơn các con.” Chu Tú Tú mỉm cười ngồi xổm xuống hôn nhẹ lên trán chúng nó.

Khi đứng dậy, Bùi Hi Bình ôm cô vào lòng và đặt lên môi cô một nụ hôn.

Chu Tú Tú kinh ngạc trợn to hai mắt, đây là thập niên 70 đó, có phải anh táo bạo quá không!

Tiểu Niên và Tiểu Uyển ngẩng đầu xem xét, Bùi Hi Bình một tay ôm eo Chu Tú Tú, một tay chặn đôi mắt tròn xoe tò mò của hai đứa nhỏ.

Những tràng vỗ tay như sấm cũng với những tiếng cười đầy thiện ý bùng nổ từ bàn bên dưới sân khấu.

[Có chắc chắn hủy ràng buộc khỏi hệ thống không?]

Hệ thống không chịu từ bỏ và hỏi lại lần nữa.

Trong lòng Chu Tú Tú nói thầm: “Đúng vậy, hủy bỏ ràng buộc.”

Trái tim biết nói, trái tim của cô đã quyết định ở lại.

Điều gì sẽ xảy ra tiếp theo, cô không biết.

Nhưng ít nhất cô tin rằng mình sẽ không hối hận về quyết định của mình ngày hôm nay.

Vì anh ấy xứng đáng với điều đó, và những đứa nhỏ cũng vậy.

Cô nghĩ rằng chỉ cần họ mãi mãi bên nhau, vậy là đủ rồi.