Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 247

Chu Tú Tú chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có một đám cưới trong đời.

Vào ngày hôm đó, cô không có gì làm bèn kể cho Bùi Hi Bình về đám cưới trong mơ của cô, có hoa, có tiếng vỗ tay và những lời chúc phúc, đó chính là bức tranh đẹp mà khi còn nhỏ cô hằng khao khát.

Vốn dĩ cô chỉ tình cờ nhắc tới, nhưng điều mà cô không ngờ là Bùi Hi Bình đã thực sự ghi nhớ nó.

Chu Tú Tú vô cùng ngạc nhiên, cô vui mừng khôn xiết khi biết tin anh đã sắp xếp một đám cưới cho cô trong im lặng, đôi mắt ầng ậng nước rồi cô òa khóc vì sung sướng.

...

Vào ngày cưới, Chu Tú Tú mặc cái váy mà Bùi Hi Bình mua cho cô ở chợ Thượng Hải, cô trang điểm và trở nên xinh đẹp tuyệt trần.

Bùi Trung Hà đến giúp và buộc lại mái tóc dài của cô thành búi tóc: “Trông chị đẹp quá, thật ghen tị với chị.”

Bùi Nhị Xuân ở một bên cười: “Trung Hà, sao em lại đố kỵ rồi? Hai ngày nữa không phải em sẽ kết hôn với thanh niên trí thức Vương sao?”

Gò má của Bùi Trung Hà đỏ bừng, giận dỗi liếc chị ta.

Mối quan hệ giữa Bùi Trung Hà và thanh niên trí thức Vương đã chín muồi và cuối cùng họ đã bàn đến việc kết hôn. Lúc đầu cô còn lo lắng chuyện của Trương Liên Hoa sẽ khiến gia đình thanh niên trí thức Vương có ý kiến với cô ấy, nhưng không ngờ nhà họ Vương lại vô cùng thấu hiểu lý lẽ, không ai vì chuyện đó mà làm khó cô ấy.

Nghĩ đến việc cuối cùng cũng cưới được người mình yêu, lòng Bùi Trung Hạ ngọt hơn ăn mật.

Về phần Bùi Nhị Xuân, sau khi Trương Liên Hoa bị bỏ tù, chị ta đã một mình dắt Bùi Đại Phi đi, tuy rằng đôi lúc chị ta cảm thấy mệt mỏi nhưng tâm trí chị ta dần trở nên trầm lặng, như thể chị ta đã thay đổi chính mình.

Nghe dân ở thôn nói, việc kiểm soát buôn bán không còn nghiêm ngặt như xưa, cuối năm Đổng Hòa Bình sẽ được thả ra. Tuy nhiên trong nhà có phát sinh biến cố như vậy, anh ta chắc hẳn không còn mặt mũi nào để trở về thôn Thứu Sơn, Bùi Nhị Xuân thở phào nhẹ nhõm.

Chị ta và Bùi Đại Phi hiện đang sống rất tốt và họ thực sự không muốn cuộc sống yên bình của mình bị xáo trộn một lần nữa.



Hôm nay là một ngày trọng đại của nhà họ Tăng.

Tăng Kim Sinh và Lữ Tuyết Khiết đã đặt hai mươi bàn tiệc trong khách sạn quốc doanh, mời họ hàng và bạn bè đến chúc cho cuộc sống hôn nhân hạnh phúc của con trai và con dâu, họ cũng muốn nhân cơ hội này giới thiệu con trai mình đến với mọi người.

Quá trình tổ chức đám cưới đều do Bùi Hi Bình và Chu Tú Tú tự mình sắp xếp, Tăng Kim Sinh và Lữ Tuyết Khiết không cần quá lo lắng, họ chỉ cần mặc quần áo rồi đưa cháu trai và cháu gái đến trò chuyện với mọi người.

Tiểu Niên và Tiểu Uyển giờ đã vui vẻ hơn xưa rất nhiều, ngoại hình của cặp song sinh này có phần giống nhau, đều xinh đẹp và biết ăn nói, người thân thích vây quanh khen tới tấp khiến đôi vợ chồng già nở mày nở mặt.

Có người hỏi: “Các cháu à, để cha mẹ sinh thêm một em trai hay em gái cho các cháu, được không nào?”

Tiểu Niên nghiêng đầu và nghiêm túc suy nghĩ: “Cháu muốn có thêm một người em gái.”

Tiêu Uyển lập tức lắc đầu như trống bỏi: “Cháu muốn có một đứa em trai!”

Tăng Kim Sinh mỉm cười và cố ý trêu chọc chúng nó: “Một người muốn có em trai, người kia muốn có em gái, vậy phải làm sao bây giờ? Hay Tiểu Niên và Tiểu Uyển oẳn tù tì, ai thắng thì mẹ cháu sẽ nghe theo người đó.”

Tiểu Niên chớp chớp đôi mắt trong veo, nghiêm trang nói: “Sinh hai đứa em, em gái hay em trai đều muốn!”

Cả nhà cười to với câu nói của cậu bé, đôi mắt của Lữ Tuyết Khiết thậm chí còn ứa nước mắt.

Bà thực sự cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Trước đây cứ tưởng rằng cả đời này sẽ không bao giờ gặp lại con ruột của mình, nhưng không ngờ chỉ trong nháy mắt, Hi Bình đã trở về nhà, còn mang cho mình một cô con dâu chu đáo và hai đứa cháu vô cùng dễ thương.

Căn nhà ngay lập tức trở nên náo nhiệt, bà cũng cảm thấy những dằn vặt giãy dụa mà bà phải chịu đựng trong quá khứ là xứng đáng.

Chỉ cần gia đình có thể ở bên nhau, quá khứ đau khổ có tính cái gì đâu? Như là bổ sung dưỡng chất cho cuộc sống.

Nhà họ Chu đến sau, họ chuyển xe mấy lần vì sợ đến muộn, giờ phút này nhìn thấy khách sạn toàn người thành phố tử tế, trong lòng không khỏi thấy hơi nhỏ bé.

Cũng may Tăng Kim Sinh và Lữ Tuyết Khiết rất lịch sự, hai người họ tiến lên gặp họ và hàn huyên đôi câu, Tiểu Niên và Tiểu Uyển nhảy lên đòi ôm và gọi ông bà ngoại, các bác thở phào nhẹ nhõm và an tâm chờ đợi đám cưới bắt đầu.

Thực lòng mà nói, nhà họ Chu thật không ngờ cuộc sống của Chu Tú Tú lại tốt như vậy.

DTV

Trước đây khi ở nhà, cô không hiểu chuyện, lười biếng và thích tính kế người khác, nhưng bây giờ cô lại đang sống một cuộc sống sung túc viên mãn!

Con gái mà chính mình nuôi nấng, tự trong lòng bà ấy hiểu rõ, Miêu Lan Hương luôn cảm thấy có điều gì đó bất thường đã xảy ra với Chu Tú Tú, thứ này đã khiến cô ấy như trở thành một con người khác. Nhưng bà ấy không dám nghĩ tới, chỉ cần đứa nhỏ sống yên ổn, bà ấy cần gì lăn tăn về nó nữa?

Đối với bà ấy, hồ đồ một chút có thể dẫn đến một cuộc sống suôn sẻ.