Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 246

“Tú Tú, tôi nghe nói bà cụ trước đó đến đơn vị gây sự không phải là mẹ chồng cô? Chuyện gì đã xảy ra thế?”

“Tôi có bà con xa ở thôn Thứu Sơn, chuyện này tôi biết này. Nghe nói bà lão đấy là người rất độc ác, lúc trước nhân lúc loạn lạc để ôm con trai nhà giàu đi, bây giờ sự thật đã được phơi bày, bà ta đã bị kết án, sợ rằng cả đời này cũng không ra tù được. Mọi người biết đứa bé trai kia là ai không? Chính là đồng chí Bùi, bây giờ là sở trưởng Bùi đấy!”

Ánh mắt Tiêu Tiểu Phượng vẫn cứ u ám không có chút ánh sáng, nghe thấy âm thanh này thì đột ngột ngẩng cổ lên, nhẹ nhàng đẩy cửa sổ ra.

Sau đó, cô ta biết được tường tận mọi chuyện từ đầu đến cuối. Bà lão độc ác kia vốn không phải là mẹ ruột Bùi Hi Bình, cho dù cô ta có đến đồn công an làm loạn lên thì cũng chẳng có tác dụng gì, cùng lắm cũng chỉ là tự mình tìm đường chết, rồi bị tống vào ngục giam mà thôi.

Còn về phần cha mẹ ruột Bùi Hi Bình, họ là người có tiếng tăm, không chỉ cực kỳ quý trọng đứa con đã mất rồi còn tìm lại được này mà đối với người làm con dâu là Chu Tú Tú cũng yêu thương như con gái ruột.

Tiêu Tiểu Phượng không thể tin vào tai mình, cơ thể cô ta run lên, hai tay cấu chặt vào khung cửa.

Ngay khoảnh khắc mắt nhìn về phía cửa sổ, cô ta trông thấy Bùi Hi Bình đang nắm tay Chu Tú Tú, trong mắt hai người tràn ngập sự vui vẻ, mà Tiểu Niên và Tiểu Uyển thì đang đi bên cạnh bọn họ, trong tay mỗi đứa đều cầm một cái giỏ đan nhỏ.

Bên trong giỏ đan chứa toàn những túi nhỏ đựng bánh kẹo, ngay cả túi bên ngoài cũng cực kỳ đẹp đẽ.

Mấy đứa bé nói là cha mẹ chúng sắp kết hôn nên mời các chú dì ăn kẹo cưới.

“Tú Tú, con hai người cũng đã lớn vậy rồi, chẳng lẽ vẫn còn chưa kết hôn à?” Có người hỏi.

Chu Tú Tú cười cười: “Chúng tôi mới đi lấy giấy đăng ký kết hôn, nhưng mà còn chưa tổ chức tiệc cưới.”

Nghe thấy cô nói như vậy, có người nghĩ thầm trong đầu hai người cứ chú trọng vào mấy điều đâu đâu, tổ chức tiệc cưới tốn kém biết bao, nhưng thật ra trong lòng mọi người đều đang âm thầm ngưỡng mộ.

Chính Chu Tú Tú đi làm ở khách sạn quốc doanh trong thành phố, tiền lương cao, hưởng chế độ tốt, Bùi Hi Bình làm ở đồn công an trên trấn cũng thuận buồm xuôi gió, nghe mọi người đồn thổi rằng với thực lực mạnh như vậy của anh thì thăng chức chỉ là chuyện phút mốt. Hai vợ chồng họ có vốn liếng để chú trọng đến những điều như vậy, ai có thể buông lời chua ngoa chứ?

Bọn họ đến chuyến này là để phát kẹo cưới cho các công nhân, hiện giờ mọi người đang vây quanh bọn họ, những lời chúc phúc và nụ cười đều thật chân thành. Bọn họ cũng cười và nói chuyện phiếm với mọi người mấy câu, không vội vàng rời đi.

Âm thanh bên ngoài thực sự quá đỗi chói tai, Tiêu Tiểu Phượng che hai lỗ tai mình lại, những những lời nói thấu tim đó vẫn cứ như những nhát dao, hung hang róc thịt móc gan cô ta.

Cuối cùng cô ta dứt khoát bỏ hai tay xuống, dùng ánh mắt ai oán nhìn về phía bọn họ.

Bùi Hi Bình vẫn anh tuấn như vậy, thậm chí còn càng bản lĩnh hơn. Cô ta lại nhìn đến Chu Tú Tú, thấy cô xinh đẹp lạ thường, gương mặt xinh đẹp kia hòa cùng với khí chất điềm tĩnh dịu dàng trên người cô, khiến cả người cô đều phát ra ánh sáng hạnh phúc.

Mà con của bọn họ lúc này lại vừa khéo đứng ngay bên cạnh cha mẹ mình, ngẩng mặt lên, cười khanh khách, dường như là nhờ ngâm trong hũ mật mà lớn lên.

DTV

Tiêu Tiểu Phượng ghen đến nỗi đỏ cả mắt, hít thở càng ngày càng gấp gáp, cô ta dùng sức giữ chặt trái tim đang co rút đau đớn của mình lại, ngồi xổm xuống đầy bất lực.

Nghe nói đứa con của Từ Lộ Lộ đã không giữ lại được, Tiêu Kiến Tân trách cô ta, cũng giận chính mình, chạy tới chạy lui giữa trại tạm giam và bệnh viện, cả tâm hồn và thể xác đều lao lực.

Vương Húc Phương phạm tội cố ý g.i.ế.c người, còn chưa biết sẽ bị phán án bao nhiêu năm, nhưng có thể biết trước là cả công việc và gia đình của cô ta đều đã tan nát.

Tiêu Tiểu Phượng thẫn thờ nghĩ, nếu ngày trước sự cố chấp của cô ta với Bùi Hi Bình không nhiều tới vậy, nếu cô ta không cùng mẹ nhiều lần khiêu khích Chu Tú Tú, nếu vậy thì cha mẹ cô ta sẽ không cứ vì những chuyện lông gà vỏ tỏi mà cãi nhau mãi như thế.

Nếu không khí trong nhà từ đầu đến cuối vẫn ấm áp mỹ mãn thì có lẽ Tiêu Kiến Tân đã không bị sự nhẹ nhàng của Từ Lộ Lộ làm cho rung động, tạo thành sai lầm lớn như vậy.

Đây là tự làm tự chịu à? Có lẽ là vậy rồi.

Tiêu Tiểu Phượng vừa tự trách, vừa áy náy. Cô ta căm hận Tiêu Kiến Tân, cũng hận Vương Húc Phương sao lúc trước không dẫn cô ta đi trên con đường đúng đắn. Trong đầu cô ta rối như tơ vò, cứ thế đan xen vào nhau rối tung rối mù, cắt không đứt, càng gỡ càng rối.

Một cách chầm chậm, đầu cô ta ong ong, tất cả mọi thứ trước mắt bắt đầu trở nên mơ hồ.

Cuối cùng cô ta gõ đầu mình thật mạnh, hét lên tiếng thét chói tai mà ngay cả chính cô ta cũng không thể khống chế, vẻ mặt dữ tợn, gần như đã phát điên.