Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 243

Lúc Từ Lộ Lộ lại mở miệng, ánh mắt cô ta vẫn bình tĩnh như cũ: “Tôi cũng không tự nguyện quấn chặt lấy ông ta, vốn tôi không muốn dây dưa thêm với xưởng trưởng Tiêu nữa. Tuy nhiên trong khoảng thời gian này, tôi thường xuyên không tập trung vào công việc, còn hay nôn mửa.”

“Tôi đi khám bác sĩ thì được báo là đã mang thai, cũng hơn một tháng rồi. Tiểu Phượng, tôi đã đi tìm cha cô rồi, nhưng ông ta hoàn toàn không quan tâm tới sống c.h.ế.t của tôi, ông ta đã vậy rồi nên tôi cũng chỉ có thể tìm đến cô và nhà chồng cô.”

“Mẹ nhà cô!” Tiêu Tiểu Phượng nói với giọng the thé: “Cô nói rằng cô có thai thì là có thai thật à? Cha tôi căn bản không quen biết cô, ông ấy…”

“Đây là kết quả kiểm tra ở bệnh viện của tôi, chứng minh tôi đã có thai.” Từ Lộ Lộ không thèm để ý đến cô ta, lấy một xấp giấy xét nghiệm được sắp xếp gọn gàng vuông vắn từ trong túi mình ra.

Sau khi lấy kết quả xét nghiệm ra, Từ Lộ Lộ đưa nó tới tay Lý Phù Dung, sau đó lại mới nói với Tiêu Tiểu Phượng: “Trên đùi cha cô có một nốt ruồi, người khác có thể không biết nhưng chắc chắn mẹ cô biết rõ. Nếu không tin, cô có thể về nhà hỏi thử đi, xem xem có đúng hay không.”

Cả đám người xôn xao, có đồng chí nữ còn trẻ đỏ hết cả mặt lên, không ngừng bối rối.

Lý Phù Dung hít sâu rất nhiều lần, rồi mới dám đưa mắt nhìn xuống phiếu xét nghiệm kia. Bác sĩ viết kết quả chẩn đoán rất rõ ràng, chuyện Từ Lộ Lộ đã mang thai là hoàn toàn chính xác.

Trong đầu Lý Phù Dung như đang có vô số người tí hon đang đánh nhau, cả người bà không còn chút sức lực nào, ánh mắt ngạc nhiên và kinh ngạc của những người kia như những cây châm độc ghim lên người bà, siết chặt lòng bà lại đến mức không thể thở nổi.

Bà nhìn về phía Từ Lộ Lộ.

Ánh mắt Từ Lộ Lộ lạnh lùng mà lại tràn đầy tuyệt vọng: “Cô chú, mọi người là thầy cô trong trường, là tấm gương sáng để người khác noi theo, hẳn là người có tri thức và văn hóa nhất, cũng coi trọng đạo đức và cách làm người nhất. Làm cho chuyện này ồn ào như vậy cũng không phải ý định ban đầu của cháu, là do cháu đã quá bất lực rồi.”

DTV

Từ Lộ Lộ như là đã dùng hết sức lực trong người, nói xong những lời này, nước mắt cô ta như chỉ chực chờ khoảnh khắc tiếng nói này kết thúc để chậm rãi rơi xuống. Cô ta cố sức lau khô nước mắt của mình, liếc nhìn Tiêu Tiểu Phượng bằng ánh mắt thâm sâu.

Mặt mũi Tiêu Tiểu Phượng cũng đã sớm không nhìn nổi nữa rồi, sắc mặt cô ta trắng bệch, hai chân đã mềm oặt xuống từ lâu, không còn sức lực để chống đỡ nữa.

Trương Tuấn lập tức cẩn thận đỡ lấy cô ta: “Tiểu Phượng, em không sao chứ?”

Trong lòng Tiêu Tiểu Phượng uất ức, đôi môi run rẩy, chẳng nói được một, chỉ oán giận trừng mắt nhìn anh ta.

Trương Tuấn hơi đau lòng, vẻ mặt ủ rũ nói: “Đồng chí, tôi không quan tâm chuyện của cô và xưởng trưởng Tiêu là thật hay giả, cứ coi như là thật thì cô chạy đến làm ầm lên trước mặt Tiểu Phượng là có ý gì? Động cơ của cô là gì?”

Từ Lộ Lộ nhìn anh ta, trong mắt ánh lên một tia cười cợt: “Tôi còn tưởng rằng người ngu ngốc giống tôi không nhiều, không ngờ được là lại có thể gặp một người ở đây. Anh có biết sao Tiêu Tiểu Phượng lại không thể tiếp tục làm ở nhà máy chế biến thịt nữa không?”

Hai tay Tiêu Tiểu Phượng đổ đầy mồ hôi, cắn chặt răng nói đầy hung ác: “Cô câm miệng vào!”

Từ Lộ Lộ cười lạnh: “Tiêu Tiểu Phượng thích một người đã có vợ trong đơn vị chúng tôi, cô ta dồn tất cả vốn liếng lại để được gả cho anh ta, ngay cả cha mẹ cô ta cũng giúp đỡ cô ta.”

“Thế nhưng người kia đến nhìn cũng không thèm nhìn Tiêu Tiểu Phượng một cái, Tiêu Tiểu Phượng và mẹ cô ta thấy bị mất mặt nên đã dùng rất nhiều cách, muốn đuổi vợ người đàn ông kia ra khỏi nhà máy chế biến thịt và đuổi hai đứa con của họ ra khỏi nhà trẻ của xưởng.”

“Bọn họ thật không ngờ được là vợ của người đàn ông này cũng có năng lực, trực tiếp bắt tay với phó xưởng và bí thư, ép xưởng trưởng Tiêu phải sa thải Tiêu Tiểu Phượng!”

“Cháu nói gì cơ?” Lý Phù Dung hít sâu một hơi.

“Anh cho rằng Tiêu Tiểu Phượng thật lòng thích anh à?” Từ Lộ Lộ cười nhạo nói.

“Cha nào con nấy, xưởng trưởng Tiêu lợi dụng tôi để vượt qua giai đoạn phiền muộn nhất trong cuộc đời ông ta, Tiêu Tiểu Phượng cũng chỉ lợi dụng anh để quên đi người đàn ông cô ta muốn mà không có được thôi!”

Lời này vừa mới nói ra, tất cả mọi người đều xôn xao.

“Thì ra Tiêu Tiểu Phượng hoàn toàn không thích Trương Tuấn thật lòng.”

“Trước đây tôi đã cảm thấy kỳ lạ rồi, ngày nào Trương Tuấn cũng đến văn phòng tìm Tiểu Phượng nhưng mặt cô ta vẫn cứ học hằn cực, thường xuyên giữ khoảng cách với cậu ấy. Vốn tôi còn tưởng là cô gái nhỏ cẩn thận chứ, không ngờ là trong lòng cô ta còn có người khác!”

“Cha ở bên ngoài trăng hoa vớ vẩn, phận làm con gái cũng không yên ổn, còn đơn phương người có vợ, gia đình này bị sao vậy?”

Sắc mặt Trương Tuấn thoắt cái đã nghiêm lại, nhìn Tiêu Tiểu Phượng với vẻ không dám tin.

Khung cảnh xung quanh đã hỗn loạn đến nỗi không nỡ nhìn, Từ Lộ Lộ rút đơn xét nghiệm từ trong tay Lý Phù Dung đang đứng ngây người ra, rồi quay người rời đi.