“Tiểu Phượng, cô hiểu nhầm rồi.” Từ Lộ Lộ lắc đầu, nói: “Lúc trước tôi làm việc trong xưởng nhưng bây giờ đã chuyển lên trên phòng làm việc rồi, cũng do xưởng trưởng Tiêu đã đặc biệt cất nhắc.”
Giọng nói Từ Lộ Lộ rất nhẹ nhàng, cân nhắc trăm ngàn lần, trong mắt còn mang theo một chút ngượng ngùng của cô gái trẻ dễ động lòng.
Chỉ là vừa nói xong, vành mắt cô ta lại đỏ lên, dường như nhớ đến chuyện gì đó rất đau lòng.
Một đồng chí nữ trẻ tuổi như vậy mà có thể được xưởng trưởng đặc biệt cất nhắc vị trí cho, bất kể là ý tứ bên trong hay lời lẽ bên ngoài của câu nói này đều sẽ có ảnh hưởng thật sự không tốt.
Trương Quốc Đống và Lý Phù Dung đều là người tinh ý, vừa nghe cô ta thốt ra lời này đã thấy huyệt thái dương đập thình thịch.
Trong lúc mọi người đều đang im lặng, cuối cùng thì Tiêu Tiểu Phượng cũng hoàn hồn: “Cô nói vậy là có ý gì? Sao cha tôi lại đặc biệt cất nhắc cô lên vị trí khác?”
Trương Tuấn thấy người yêu mình không vui, cũng lập tức nói: “Đồng chí, chỗ chúng tôi là trường học, không phải nhà máy chế biến thịt của các cô. Chuyện công việc của cô, mong cô gặp trực tiếp lãnh đạo của mình để giải quyết.”
“Cũng là do xưởng trưởng Tiêu đóng cửa không chịu gặp nên tôi chỉ có thể tìm đến cô.” Từ Lộ Lộ cắn môi.
“Tìm cô cũng là do đã cùng đường, nhưng thật sự tôi không còn cách nào khác. Mắt thấy đứa con trong bụng tôi ngày càng lớn hơn, nhà họ Tiêu mấy người cũng nên có trách nhiệm với tôi chứ? Tiểu Phượng, trong bụng tôi chính là em trai của cô đấy.”
Lời này vừa được nói ra, tất cả những người có mặt ở đó đều ngẩn cả người.
Lý Phù Dung bị giật mình, đột nhiên nắm lấy tay cô ta: “Cháu nói cái gì cơ?”
DTV
Từ Lộ Lộ cũng không tránh đi, nói từng câu từng chữ một cách rõ ràng.
“Khoảng thời gian trước, tình cảm của xưởng trưởng Tiêu với vợ ông ấy không tốt lắm, tôi thấy ông ấy quá đỗi phiền lòng nên đã hỏi thăm ông ấy mấy câu. Cứ qua qua lại lại như thế, giữa tôi và ông ấy nảy sinh tình cảm, mỗi ngày xưởng trưởng Tiêu đều đến phòng chỗ khu tôi làm việc ăn cơm, có đôi khi còn ngủ trưa lại chỗ tôi.”
Đầu óc Tiêu Tiểu Phượng nổ “ầm ầm” một tiếng, cô ta mở to hai mắt, nét mặt biến đổi cực lớn, vừa định chặn họng Từ Lộ Lộ thì lại bị Lý Phù Dung quát lớn một tiếng: “Để cho cô ta nói xong.”
Từ Lộ Lộ cúi đầu xuống, rồi lại tiếp tục nói: “Trai đơn gái chiếc ở chung trong một phòng, rất nhanh sau đó cũng tôi đã phát sinh quan hệ. Thế nhưng khi trái tim tôi đã bị buộc chặt trên người ông ta, ông ta lại đột ngột dứt ra.”
“Xưởng trưởng Tiêu nói là con gái ông sắp kết hôn, nếu như lần này không thể thuận lời gả cho con trai hiệu trưởng thì sẽ không có cách nào để củng cố chức vị của mình. Bởi vậy nên để không làm ảnh hưởng đến hôn nhân của con gái, ông ta muốn chia tay với tôi.”
Sắc mặt Trương Quốc Đống bỗng nghiêm lại, người đứng xung quanh đều là giáo viên trong trường, thường ngày cực kỳ kính trọng ông, nhưng bây giờ, trong ánh mắt mọi người nhìn ông đều có thêm ít nhiều cảm thông.
Còn có thể không cảm thông à? Nhà con dâu tương lai nhà ông lại có vấn đề về tác phong như thế!
Người đứng xung quanh nhiều như thế nhưng đều sửng sốt đến độ không ai nói lên lời nào, tất cả mọi người đều nín thở, mặc cho Từ Lộ Lộ kể lể hết từ đầu đến cuối.
Vốn Trương Tuấn còn đang nắm tay Tiêu Tiểu Phượng, lúc này đã vô thức buông lỏng tay. Anh ta thích Tiêu Tiểu Phượng, cũng bằng lòng dành cho cô ta những thứ tốt nhất, sau này bọn họ cưới nhau rồi, để cha anh ta giúp cô ta chuyển lên làm nhân viên chính thức cũng không phải là chuyện gì khó khăn, thế nhưng mà… chẳng lẽ cô ta chỉ vì chuyện này nên mới đồng ý làm người yêu mình?
Tiêu Tiểu Phượng nào có thời gian để ý đến những biến đổi nhỏ nhặt trong lòng Trương Tuấn, cô ta nhìn chằm chằm cái miệng đang lúc đóng lúc mở của Từ Lộ Lộ kia bằng ánh mắt như muốn nhúng vào thùng thuốc độc: “Cô nói nhăng nói cuội! Lời nói ra ngoài há có thể nói bừa bãi như vậy? Còn nói lung tung nữa, cẩn thận tôi xé nát miệng cô ra!”
Tiêu Tiểu Phượng lớn tiếng nói, xông lên muốn tát cho Từ Lộ Lộ một cái bạt tai thì bất ngờ bị Trương Quốc Đống ngăn lại.
Trương Quốc Đống xanh mặt, kéo cổ tay cô ta, nói với Từ Lộ Lộ: “Cháu cứ kể tiếp đi.”
Trong lúc đang nói chuyện, ánh mắt của ông quét về phía Tiêu Tiểu Phượng, khuôn mặt cũng trở nên dữ dằn. Cô gái trẻ này bất kể là ở trong trường hay ở trước mặt bọn họ đều giữ dáng vẻ khéo léo đầy hiền lành ấm áp, nhưng bây giờ, dường như cô ta đã gỡ lớp mặt nạ xuống, trở nên hung ác, khiến cho người ta không rét mà run.
Tiêu Tiểu Phượng bị Trương Quốc Đống ngăn lại, cô ta vùng vẫy một lúc lâu thì vành mắt mới đỏ ửng rồi dùng sức hất tay mình ra. Sau khi nhận được ánh mắt ra hiệu của cha mình, Trương Tuấn lúng túng bước lên, giữ chặt cô ta lại, để cô ta bình tĩnh lại, không cuống lên nữa.
“Trương Tuấn, anh có còn là một thằng đàn ông không?” Tiêu Tiểu Phượng cũng đã sớm cả giận mất khôn, cũng không tiếp tục giả vờ đáng yêu nữa, chỉ không kiên nhẫn đẩy anh ta ra, trong mắt tràn đầy vẻ chán ghét ghê tởm.
Tất nhiên là cô ta phải thấy ghét rồi, trong khi nhà cô ta bị người khác bêu xấu thì anh ta làm gì vậy?
Tiêu Tiểu Phượng tức giận đến vậy mà Từ Lộ Lộ vẫn hoàn toàn không bị ảnh hưởng chút nào.
Giọng nói Từ Lộ Lộ rất nhẹ nhàng, cân nhắc trăm ngàn lần, trong mắt còn mang theo một chút ngượng ngùng của cô gái trẻ dễ động lòng.
Chỉ là vừa nói xong, vành mắt cô ta lại đỏ lên, dường như nhớ đến chuyện gì đó rất đau lòng.
Một đồng chí nữ trẻ tuổi như vậy mà có thể được xưởng trưởng đặc biệt cất nhắc vị trí cho, bất kể là ý tứ bên trong hay lời lẽ bên ngoài của câu nói này đều sẽ có ảnh hưởng thật sự không tốt.
Trương Quốc Đống và Lý Phù Dung đều là người tinh ý, vừa nghe cô ta thốt ra lời này đã thấy huyệt thái dương đập thình thịch.
Trong lúc mọi người đều đang im lặng, cuối cùng thì Tiêu Tiểu Phượng cũng hoàn hồn: “Cô nói vậy là có ý gì? Sao cha tôi lại đặc biệt cất nhắc cô lên vị trí khác?”
Trương Tuấn thấy người yêu mình không vui, cũng lập tức nói: “Đồng chí, chỗ chúng tôi là trường học, không phải nhà máy chế biến thịt của các cô. Chuyện công việc của cô, mong cô gặp trực tiếp lãnh đạo của mình để giải quyết.”
“Cũng là do xưởng trưởng Tiêu đóng cửa không chịu gặp nên tôi chỉ có thể tìm đến cô.” Từ Lộ Lộ cắn môi.
“Tìm cô cũng là do đã cùng đường, nhưng thật sự tôi không còn cách nào khác. Mắt thấy đứa con trong bụng tôi ngày càng lớn hơn, nhà họ Tiêu mấy người cũng nên có trách nhiệm với tôi chứ? Tiểu Phượng, trong bụng tôi chính là em trai của cô đấy.”
Lời này vừa được nói ra, tất cả những người có mặt ở đó đều ngẩn cả người.
Lý Phù Dung bị giật mình, đột nhiên nắm lấy tay cô ta: “Cháu nói cái gì cơ?”
DTV
Từ Lộ Lộ cũng không tránh đi, nói từng câu từng chữ một cách rõ ràng.
“Khoảng thời gian trước, tình cảm của xưởng trưởng Tiêu với vợ ông ấy không tốt lắm, tôi thấy ông ấy quá đỗi phiền lòng nên đã hỏi thăm ông ấy mấy câu. Cứ qua qua lại lại như thế, giữa tôi và ông ấy nảy sinh tình cảm, mỗi ngày xưởng trưởng Tiêu đều đến phòng chỗ khu tôi làm việc ăn cơm, có đôi khi còn ngủ trưa lại chỗ tôi.”
Đầu óc Tiêu Tiểu Phượng nổ “ầm ầm” một tiếng, cô ta mở to hai mắt, nét mặt biến đổi cực lớn, vừa định chặn họng Từ Lộ Lộ thì lại bị Lý Phù Dung quát lớn một tiếng: “Để cho cô ta nói xong.”
Từ Lộ Lộ cúi đầu xuống, rồi lại tiếp tục nói: “Trai đơn gái chiếc ở chung trong một phòng, rất nhanh sau đó cũng tôi đã phát sinh quan hệ. Thế nhưng khi trái tim tôi đã bị buộc chặt trên người ông ta, ông ta lại đột ngột dứt ra.”
“Xưởng trưởng Tiêu nói là con gái ông sắp kết hôn, nếu như lần này không thể thuận lời gả cho con trai hiệu trưởng thì sẽ không có cách nào để củng cố chức vị của mình. Bởi vậy nên để không làm ảnh hưởng đến hôn nhân của con gái, ông ta muốn chia tay với tôi.”
Sắc mặt Trương Quốc Đống bỗng nghiêm lại, người đứng xung quanh đều là giáo viên trong trường, thường ngày cực kỳ kính trọng ông, nhưng bây giờ, trong ánh mắt mọi người nhìn ông đều có thêm ít nhiều cảm thông.
Còn có thể không cảm thông à? Nhà con dâu tương lai nhà ông lại có vấn đề về tác phong như thế!
Người đứng xung quanh nhiều như thế nhưng đều sửng sốt đến độ không ai nói lên lời nào, tất cả mọi người đều nín thở, mặc cho Từ Lộ Lộ kể lể hết từ đầu đến cuối.
Vốn Trương Tuấn còn đang nắm tay Tiêu Tiểu Phượng, lúc này đã vô thức buông lỏng tay. Anh ta thích Tiêu Tiểu Phượng, cũng bằng lòng dành cho cô ta những thứ tốt nhất, sau này bọn họ cưới nhau rồi, để cha anh ta giúp cô ta chuyển lên làm nhân viên chính thức cũng không phải là chuyện gì khó khăn, thế nhưng mà… chẳng lẽ cô ta chỉ vì chuyện này nên mới đồng ý làm người yêu mình?
Tiêu Tiểu Phượng nào có thời gian để ý đến những biến đổi nhỏ nhặt trong lòng Trương Tuấn, cô ta nhìn chằm chằm cái miệng đang lúc đóng lúc mở của Từ Lộ Lộ kia bằng ánh mắt như muốn nhúng vào thùng thuốc độc: “Cô nói nhăng nói cuội! Lời nói ra ngoài há có thể nói bừa bãi như vậy? Còn nói lung tung nữa, cẩn thận tôi xé nát miệng cô ra!”
Tiêu Tiểu Phượng lớn tiếng nói, xông lên muốn tát cho Từ Lộ Lộ một cái bạt tai thì bất ngờ bị Trương Quốc Đống ngăn lại.
Trương Quốc Đống xanh mặt, kéo cổ tay cô ta, nói với Từ Lộ Lộ: “Cháu cứ kể tiếp đi.”
Trong lúc đang nói chuyện, ánh mắt của ông quét về phía Tiêu Tiểu Phượng, khuôn mặt cũng trở nên dữ dằn. Cô gái trẻ này bất kể là ở trong trường hay ở trước mặt bọn họ đều giữ dáng vẻ khéo léo đầy hiền lành ấm áp, nhưng bây giờ, dường như cô ta đã gỡ lớp mặt nạ xuống, trở nên hung ác, khiến cho người ta không rét mà run.
Tiêu Tiểu Phượng bị Trương Quốc Đống ngăn lại, cô ta vùng vẫy một lúc lâu thì vành mắt mới đỏ ửng rồi dùng sức hất tay mình ra. Sau khi nhận được ánh mắt ra hiệu của cha mình, Trương Tuấn lúng túng bước lên, giữ chặt cô ta lại, để cô ta bình tĩnh lại, không cuống lên nữa.
“Trương Tuấn, anh có còn là một thằng đàn ông không?” Tiêu Tiểu Phượng cũng đã sớm cả giận mất khôn, cũng không tiếp tục giả vờ đáng yêu nữa, chỉ không kiên nhẫn đẩy anh ta ra, trong mắt tràn đầy vẻ chán ghét ghê tởm.
Tất nhiên là cô ta phải thấy ghét rồi, trong khi nhà cô ta bị người khác bêu xấu thì anh ta làm gì vậy?
Tiêu Tiểu Phượng tức giận đến vậy mà Từ Lộ Lộ vẫn hoàn toàn không bị ảnh hưởng chút nào.