Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 241

Trên mặt Từ Lộ Lộ không có lấy một biểu cảm dư thừa nào, chỉ đờ đẫn đi tới trước mặt Tiêu Tiểu Phượng.

Trương Quốc Đống và Lý Phù Dung thấy có kẻ không quen biết bỗng nhiên đến thì cũng không nghĩ ngợi gì nhiều mà phát kẹo cưới luôn: “Cháu là bạn của Tiểu Phượng à? Hôm nay con trai chú kết hôn với Tiểu Phượng, cháu ăn chút kẹo này nhé.”

Từ Lộ Lộ mỉm cười, lễ phép nhận kẹo: “Cảm ơn cô chú, cháu cũng được lây niềm vui nhà cô chú.”

“À đúng rồi, đồng chí, cháu nói là có chuyện gì muốn mời chúng tôi phân xử cơ?” Lý Phù Dung lại thấy kỳ lạ nên hỏi thăm: “Cháu gặp chuyện phiền phức gì à?”

Trong chốc lát Tiêu Tiểu Phượng còn chưa kịp phản ứng, nhíu chặt mày, nhìn gương mặt nhạt như nước của Từ Lộ Lộ, trí nhớ dần được gợi về.

“Cô… cô là công nhân nhà máy chế biến thịt? Hình như tôi đã gặp cô rồi.”

Ngày trước khi Tiêu Tiểu Phượng còn ở xưởng lúc nào cũng mắt cao hơn đầu, nếu chỉ là công nhân bình thường trong xưởng, cô ta tuyệt đối sẽ không thèm để ý đến. Cùng lắm cũng chỉ có Từ Lộ Lộ sêm sêm tuổi cô ta này, cộng thêm đối phương dù không tính là người xinh đẹp nhất nhưng suy cho cùng thì cũng có một chút nhan sắc, cho nên lúc Tiêu Tiểu Phượng nhìn thấy Từ Lộ Lộ ở nhà ăn, thỉnh thoảng sẽ nhìn một hai lần.

“Đúng vậy, tôi là công nhân nhà máy chế biến thịt. Bên chỗ tôi gặp một chút chuyện phiền phức, nghe nói hôm nay là lễ đính hôn của con gái xưởng trưởng Tiêu nên tôi đến đây xem một chút, nhân tiện cũng để chúc phúc cho hai người luôn.”

Từ Lộ Lộ cũng không to tiếng, có đôi lúc trong khi cô ta nói chuyện ánh mắt hơi lơ đãng, giọng nói cũng nhẹ nhàng, dáng vẻ có hơi thận trọng. Tiêu Tiểu Phượng tập trung nhìn cô ta một lúc, rất nhanh sau đó đã rõ ràng tại sao người này lại đến tìm mình.

Chắc cũng chỉ là một công nhân bình thường trong xưởng, bị người ta cắt nạt ở đơn vị, khốn khổ vì không có ai chống lưng nên chỉ có thể thử hết mọi thứ khi đã rơi vào tuyệt vọng.

Loại người này, trước đây Tiêu Tiểu Phượng cũng đã gặp không ít. Nhà máy chế biến thịt có quy mô lớn, chế độ trong đơn vị tốt, mọi người đều nói chỉ cần có thể được vào làm việc trong xưởng thì nửa đời sau sẽ có thể có cuộc sống yên ổn.

Tuy nhiên từ trên xuống dưới nhà máy chế biến thịt nhiều công nhân như vậy, cũng không phải là vị trí của ai cũng nhàn nhã không có gánh nặng, cho nên thường xuyên có người muốn tạo quan hệ tốt với Tiêu Tiểu Phượng, mong cô ta có thể nói giúp mình mấy câu, để Tiêu Kiến Tân thuyên chuyển chức vụ cho mình.

Lông mày Tiêu Tiểu Phượng nhíu lại, đoán Từ Lộ Lộ đến đây là vì chuyện này.

Người này đúng là thông minh thật, rất biết chọn ngày để đến.


“Nghe nói điều kiện gia đình của con dâu hiệu trưởng Trương tốt lắm luôn, cha cô ấy là xưởng trưởng nhà máy chế biến thịt đấy.”

“Chắc là đồng chí nữa này đến đây vì muốn được Tiêu Tiểu Phượng giúp đỡ.”

“Tiểu Phượng là con gái duy nhất trong nhà, từ bé đến lớn luôn được cha mẹ cưng chiều nhất. Nếu ai muốn đến nhờ cô ấy giúp đỡ thì đúng là tìm đúng người rồi.”

Từng lời nói này truyền đến, Lý Phù Dung nghe được mà hớn hở ra mặt. Vốn trong lòng bà luôn có cảm giác hơn người và ham hư vinh, dạo trước biết hình như Tiêu Tiểu Phượng bị nhà máy chế biến thịt sa thải, trong lòng bà đã hơi không vui, sợ phải rơi vào tình cảnh rối rắm. Tuy nhiên bây giờ… lại có công nhân nhà máy chế biến thịt tới tận nơi để mong cô ta giúp đỡ, rất được nở mày nở mặt luôn.

“Đồng chí, cháu có chuyện gì muốn nhờ Tiểu Phượng giúp đỡ à?” Trương Quốc Đống hỏi.

Mặc dù tiếng nói truyền đến bên tai chỉ nhỏ tí nhưng Tiêu Tiểu Phượng lại nghe thấy rất rõ ràng. Khóe miệng cô ta vẫn giữ nụ cười hiền hòa, lúc đối mắt với Trương Tuấn, sâu trong mắt cô ta ánh lên sự kiêu ngạo.

DTV

Mãi đến khi đã tận hưởng xong cảm giác được đứng trên đầu người khác này, cô ta mới mở lời: “Cô là Từ Lộ Lộ phải không? Nếu như tôi đoán không nhầm thì hẳn là cô làm việc trong xưởng nhỉ? Cô muốn cha tôi thuyên chuyển cô sang đơn vị khác à?”

Không chờ Từ Lộ Lộ trả lời, cô ta đã nói thêm: “Có điều thuyên chuyển sang chỗ khác không phải chuyện dễ dàng đâu, bình thường bao nhiêu người vì chuyện này mà sắp dẫm sập cả cửa nhà chúng tôi luôn rồi kìa.”

“Cha tôi là người làm việc công tâm, còn thường xuyên làm giám khảo trong kỳ kiểm tra thuyên chuyển trong nội bộ. Nếu như cô muốn đổi sang chức vị khác thì tôi có thể nói đỡ cho cô mấy câu với cha tôi, để ông ấy ưu tiên cho cô tham gia kiểm tra.”

Giọng điệu Tiêu Tiểu Phượng ung dung, một tay vẫn đang nắm tay Trương Tuấn, nét mặt hăm hăm hở hở.

Tất cả mọi người đều khen lời nói của Tiêu Tiểu Phượng thâm sâu, rất có lý, không phải hoàn toàn không có nhân tính cũng không quá mù quáng, xử lý việc này rất hoàn hảo.

Thế nhưng, ngay lúc mà tất cả mọi người đều cho là Từ Lộ Lộ nghe được lời hay thế thì sẽ đi về, cô ta lại nói với giọng nhỏ nhẹ.