Tăng Tương cảm thấy có vô số điều muốn nói với Chu Tú Tú, đôi khi Bùi Hi Bình làm thêm giờ ở lại đơn vị thì cô ấy sẽ ở lại nhà anh qua đêm.
Cô ấy biết hai người họ có hai đứa con nên càng mong chờ và nóng lòng muốn nhìn xem cháu trai và cháu gái nhỏ của mình trông như thế nào.
Chu Tú Tú cười nói: “Mấy ngày trước chị định đi đón bọn nhỏ, nhưng do việc của Trương Liên Hoa làm chậm trễ. Tuần này khi nào chị được nghỉ sẽ đi đón chúng nó, sau đó chị sẽ đưa nó đi thăm ông bà.”
“Cha mẹ nhất định rất vui!” Tăng Tương suy nghĩ một chút rồi nắm lấy cánh tay Chu Tú Tú.
“Chị dâu, chị có nghĩ sẽ đến sống ở nhà chúng ta không?”
“Đến nhà mọi người ở?”
“Vâng, khi cha mẹ em xin nhà ở đã đặc biệt xin một căn nhà bốn phòng ngủ với lý do là để anh em khi về nhà sẽ có một nơi rộng rãi để ở, giờ cuối cùng cũng đã tìm được anh chị, căn phòng thì vẫn còn rộng rãi, mọi người đến ở chúng ta có thể quan tâm lẫn nhau.”
Tăng Tương đang giúp Chu Tú Tú nấu ăn trong bếp, lúc đó cô ấy đang nói chuyện và tiếng động nấu ăn rất lớn nên không nhận ra Bùi Hi Bình đã về nhà.
Chu Tú Tú biết nhà họ Tăng là có ý tốt nhưng nếu dọn đến ở chung sẽ làm thay đổi cuộc sống hiện tại, điều đó khiến cô không thoải mái. Hiện giờ nhà cửa đã yên ổn, mỗi ngày trôi qua đều tốt hơn, giường dành cho các con cũng đã đến, cô muốn tận hưởng cuộc sống yên tĩnh như bây giờ.
“Hay là thôi đi.” Chu Tú Tú suy nghĩ một chút rồi nói: “Thói quen sinh hoạt của mỗi người đều khác nhau, sống chung dưới một mái nhà chắc chắn sẽ xảy ra xích mích.”
“Vậy anh trai em đã tính đến chuyện phát triển ở thành phố chưa?” Tăng Tương lại nói.
“Cục công an thành phố chắc sẽ tổ chức bầu cử, có thể để cha dùng mối quan hệ nhờ cậy…”
Giọng điệu của cô ấy rất hào hứng, nụ cười tươi không dính chút ưu phiền. Có thể thấy rằng cô ấy rất trân trọng tình cảm gia đình đã mất đi và tìm lại được này.
“Tăng Tương.” Chu Tú Tú mỉm cười.
“Chị biết em cảm thấy thế nào nhưng em phải tin tưởng chị và anh trai em, bọn chị đã tính toán xong kế hoạch ở thành phố, anh trai em làm việc rất chăm chỉ và sẽ có một ngày anh ấy đạt được điều mà mình muốn.”
Đương nhiên Tăng Tương tin tưởng Bùi Hi Bình, chỉ cần là điều anh muốn thì anh luôn luôn phấn đấu và một ngày nào đó chắc chắn sẽ đạt được nó, đó chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
“Đến giờ ăn rồi!” Chu Tú Tú múc thức ăn từ trong nồi ra, bưng đĩa đi ra ngoài.
Đi được vài bước thì cô đã nhìn thấy Bùi Hi Bình đứng dựa vào khung cửa, mỉm cười với cô.
Anh đã nghe hết những gì cô nói.
Anh biết cô muốn sống ở thành phố nhưng cô cũng biết rằng một ngày nào đó, anh sẽ thực hiện điều đó cùng cô. Vì sự tin tưởng thấu hiểu lẫn nhau và vì họ đủ chăm chỉ để đạt được thì một cuộc sống tốt đẹp sẽ vẫy tay chào đón họ.
“Anh, anh về rồi đấy à!” Ngay khi Tăng Tương nhìn thấy Bùi Hi Bình, mắt cô ấy sáng lên vào nhào đến bên cạnh anh nhanh như chú thỏ.
Bùi Hi Bình khẽ cười vỗ nhẹ lên đầu cô ấy.
“Ăn cơm thôi.”
“Vâng ạ!”
...
DTV
Cuối cùng thì ngày đính hôn của Tiêu Tiểu Phượng và Trương Tuấn cũng đã đến.
Sáng sớm bọn họ mang kẹo cưới đến trường học phân phát cho mọi người.
Dù gì thì đây cũng là một ngày trọng đại, Trương Quốc Đống và Lý Phù Dung đều ăn mặc đẹp cùng nụ cười luôn hiện hữu trên môi. Họ cùng đôi vợ chồng trẻ đi quanh văn phòng, thậm chí học sinh nào cũng cầm kẹo trên tay.
Mọi người đều nói Tiêu Tiểu Phượng may mắn gả được cho một gia đình tử tế, công việc nhất định sẽ giải quyết được hơn nữa Trương Tuấn rất coi trọng cô ta,cuộc sống sau này cô ta nhất định sẽ trôi qua vô cùng tốt đẹp.
Đương nhiên cũng có những thanh niên ghen tị Trương Tuấn lấy được người con gái xinh đẹp, cha vợ lại là xưởng trưởng.
Đối với những lời tâng bốc này, Tiêu Tiểu Phượng vô cùng ngại ngùng đỏ mặt cảm ơn lời chúc mừng của mọi người, một tay nắm lấy cánh tay của Trương Tuấn cảm thấy vô cùng mãn nguyện.
Lúc đầu là do cô ta ngốc mới muốn cưới Bùi Hi Bình cho bằng được, lại còn phải sống với mẹ chồng, khẳng định vô cùng mệt mỏi. Cảm giác vui sướng qua đi Tiêu Tiểu Phượng nâng cằm lên, trong mắt ngập tràn vẻ kiêu hãnh.
Nhưng mà, vào lúc này, có một người chậm rãi đi về phía cô ta, nhìn có chút quen mắt.
Cô ta cau mày nói: “Cô là ai vậy?”
“Xin chào, tôi là Từ Lộ Lộ.” Từ Lộ Lộ bước đến trước mặt mọi người nhẹ nhàng nói.
“Tôi đang gặp một chút rắc rối nên muốn nhờ hai vợ chồng cô giúp đỡ.”
Cô ấy biết hai người họ có hai đứa con nên càng mong chờ và nóng lòng muốn nhìn xem cháu trai và cháu gái nhỏ của mình trông như thế nào.
Chu Tú Tú cười nói: “Mấy ngày trước chị định đi đón bọn nhỏ, nhưng do việc của Trương Liên Hoa làm chậm trễ. Tuần này khi nào chị được nghỉ sẽ đi đón chúng nó, sau đó chị sẽ đưa nó đi thăm ông bà.”
“Cha mẹ nhất định rất vui!” Tăng Tương suy nghĩ một chút rồi nắm lấy cánh tay Chu Tú Tú.
“Chị dâu, chị có nghĩ sẽ đến sống ở nhà chúng ta không?”
“Đến nhà mọi người ở?”
“Vâng, khi cha mẹ em xin nhà ở đã đặc biệt xin một căn nhà bốn phòng ngủ với lý do là để anh em khi về nhà sẽ có một nơi rộng rãi để ở, giờ cuối cùng cũng đã tìm được anh chị, căn phòng thì vẫn còn rộng rãi, mọi người đến ở chúng ta có thể quan tâm lẫn nhau.”
Tăng Tương đang giúp Chu Tú Tú nấu ăn trong bếp, lúc đó cô ấy đang nói chuyện và tiếng động nấu ăn rất lớn nên không nhận ra Bùi Hi Bình đã về nhà.
Chu Tú Tú biết nhà họ Tăng là có ý tốt nhưng nếu dọn đến ở chung sẽ làm thay đổi cuộc sống hiện tại, điều đó khiến cô không thoải mái. Hiện giờ nhà cửa đã yên ổn, mỗi ngày trôi qua đều tốt hơn, giường dành cho các con cũng đã đến, cô muốn tận hưởng cuộc sống yên tĩnh như bây giờ.
“Hay là thôi đi.” Chu Tú Tú suy nghĩ một chút rồi nói: “Thói quen sinh hoạt của mỗi người đều khác nhau, sống chung dưới một mái nhà chắc chắn sẽ xảy ra xích mích.”
“Vậy anh trai em đã tính đến chuyện phát triển ở thành phố chưa?” Tăng Tương lại nói.
“Cục công an thành phố chắc sẽ tổ chức bầu cử, có thể để cha dùng mối quan hệ nhờ cậy…”
Giọng điệu của cô ấy rất hào hứng, nụ cười tươi không dính chút ưu phiền. Có thể thấy rằng cô ấy rất trân trọng tình cảm gia đình đã mất đi và tìm lại được này.
“Tăng Tương.” Chu Tú Tú mỉm cười.
“Chị biết em cảm thấy thế nào nhưng em phải tin tưởng chị và anh trai em, bọn chị đã tính toán xong kế hoạch ở thành phố, anh trai em làm việc rất chăm chỉ và sẽ có một ngày anh ấy đạt được điều mà mình muốn.”
Đương nhiên Tăng Tương tin tưởng Bùi Hi Bình, chỉ cần là điều anh muốn thì anh luôn luôn phấn đấu và một ngày nào đó chắc chắn sẽ đạt được nó, đó chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
“Đến giờ ăn rồi!” Chu Tú Tú múc thức ăn từ trong nồi ra, bưng đĩa đi ra ngoài.
Đi được vài bước thì cô đã nhìn thấy Bùi Hi Bình đứng dựa vào khung cửa, mỉm cười với cô.
Anh đã nghe hết những gì cô nói.
Anh biết cô muốn sống ở thành phố nhưng cô cũng biết rằng một ngày nào đó, anh sẽ thực hiện điều đó cùng cô. Vì sự tin tưởng thấu hiểu lẫn nhau và vì họ đủ chăm chỉ để đạt được thì một cuộc sống tốt đẹp sẽ vẫy tay chào đón họ.
“Anh, anh về rồi đấy à!” Ngay khi Tăng Tương nhìn thấy Bùi Hi Bình, mắt cô ấy sáng lên vào nhào đến bên cạnh anh nhanh như chú thỏ.
Bùi Hi Bình khẽ cười vỗ nhẹ lên đầu cô ấy.
“Ăn cơm thôi.”
“Vâng ạ!”
...
DTV
Cuối cùng thì ngày đính hôn của Tiêu Tiểu Phượng và Trương Tuấn cũng đã đến.
Sáng sớm bọn họ mang kẹo cưới đến trường học phân phát cho mọi người.
Dù gì thì đây cũng là một ngày trọng đại, Trương Quốc Đống và Lý Phù Dung đều ăn mặc đẹp cùng nụ cười luôn hiện hữu trên môi. Họ cùng đôi vợ chồng trẻ đi quanh văn phòng, thậm chí học sinh nào cũng cầm kẹo trên tay.
Mọi người đều nói Tiêu Tiểu Phượng may mắn gả được cho một gia đình tử tế, công việc nhất định sẽ giải quyết được hơn nữa Trương Tuấn rất coi trọng cô ta,cuộc sống sau này cô ta nhất định sẽ trôi qua vô cùng tốt đẹp.
Đương nhiên cũng có những thanh niên ghen tị Trương Tuấn lấy được người con gái xinh đẹp, cha vợ lại là xưởng trưởng.
Đối với những lời tâng bốc này, Tiêu Tiểu Phượng vô cùng ngại ngùng đỏ mặt cảm ơn lời chúc mừng của mọi người, một tay nắm lấy cánh tay của Trương Tuấn cảm thấy vô cùng mãn nguyện.
Lúc đầu là do cô ta ngốc mới muốn cưới Bùi Hi Bình cho bằng được, lại còn phải sống với mẹ chồng, khẳng định vô cùng mệt mỏi. Cảm giác vui sướng qua đi Tiêu Tiểu Phượng nâng cằm lên, trong mắt ngập tràn vẻ kiêu hãnh.
Nhưng mà, vào lúc này, có một người chậm rãi đi về phía cô ta, nhìn có chút quen mắt.
Cô ta cau mày nói: “Cô là ai vậy?”
“Xin chào, tôi là Từ Lộ Lộ.” Từ Lộ Lộ bước đến trước mặt mọi người nhẹ nhàng nói.
“Tôi đang gặp một chút rắc rối nên muốn nhờ hai vợ chồng cô giúp đỡ.”