Có một cô gái trẻ tuổi tóc dài cắt mái ngang trán che khuất lông mày, khuôn mặt vốn dĩ hiền lành ưa nhìn nhưng giờ phút này vô hồn không có sức sống, đôi mắt nhìn ông ta chằm chằm đầy oán hận.
Tiêu Kiến Tân cau mày, đưa mắt ra hiệu rồi đi thẳng vào ký túc xá nơi họ trước đây thường gặp riêng nhau.
“Anh Tiêu.” Từ Lộ Lộ đỏ mắt thoáng qua vẻ do dự.
“Cô đừng nói nữa” Tiêu Kiến Tân không kiên nhẫn cắt lời cô ta.
“Mối quan hệ của chúng ta chính là một sai lầm, tôi lựa chọn kết thúc sự sai lầm này và đền bù cho cô xứng đáng, xin cô đừng làm phiền tôi nữa.”
“Em không có làm phiền anh.” Từ Lộ Lộ sững sờ một lúc rồi đưa tay nắm lấy tay Tiêu Kiến Tân.
“Khi đó chúng ta ở bên nhau rất hạnh phúc, hiện tại chỉ cần nghĩ đến ngày tháng ấy em sẽ cảm thấy đó là những ngày tháng quý báu, trân quý nhất cuộc đời mình. Nhưng nghĩ đến về sau không có anh bên cạnh, trong lòng em…”
“Đồng chí Từ.” Tiêu Kiến Tân rút tay về, trong mắt không có sự lưu luyến, ông ta nghiêm túc nhìn Từ Lộ Lộ, giọng điệu bực bội.
“Nếu bây giờ cô tiếp tục dây dưa chỉ khiến tôi càng hối hận ban đầu đã tạo ra sai lầm đó, nếu cô xem những kí ức kia quan trọng đến vậy thì tôi khuyên cô đừng nên phá hủy nó mà hãy coi đó là trải nghiệm tốt đẹp trong cuộc đời mình, như vậy còn chưa đủ sao?”
DTV
Tiêu Kiến Tân chưa bao giờ nghĩ Từ Lộ Lộ lại khó giải quyết đến thế, lúc đầu cô ta như một đóa hoa thấu hiểu lòng người người xuất hiện vào lúc ông ta mệt mỏi dày vò nhất, cô ta đã là chỗ dựa tinh thần và tiếp thêm sức mạnh cho ông ta vượt qua.
Hiện tại gia đình ông ta đã bình thường mà không khí trong nhà cũng đầm ầm hơn trước, ông ta không thể vì người phụ nữ này mà đưa ra quyết định nông nổi được.Vẫn còn may mắn tính tình cô ta cũng dịu dàng mềm mại sẽ không gây nên sóng to gió lớn gì.
Tiêu Kiến Tân liếc mắt nhìn Từ Lộ Lộ, giọng điệu tràn ngập sự cảnh cáo: “Đồng chí Từ, với thành tích học tập của cô không dễ dàng gì để có một công việc như hiện tại. Cô là một người thông minh, đừng nên đánh mất công việc này chỉ vì những hi vọng xa vời phù phiếm của bản thân mình.”
Nói xong Tiêu Kiến Tân đi ra bên ngoài, nhìn xung quanh thấy không có ai liền bỏ đi thẳng không thèm ngoảnh lại.
Nhìn bóng lưng đầy kiên quyết của ông ta, ánh mắt Từ Lộ Lộ dần dần ảm đạm, thật không ngờ ông ta chỉ chơi đùa với cô ta mà thôi.
…
Có kết quả thi hành án, Trương Liên Hoa không bị kết án tử hình, nhưng bản án tù giam hai mươi lăm năm đối với bà ta mà nói chỉ sợ cả đời này bà ta cũng không thể thoát khỏi nhà tù.
Ngày bị đưa vào trại giam, Trương Liên Hoa bước chân tập tễnh từng bước từng bước tiến vào. Các tù nhân đều biết bà ta là kẻ buôn người nên ánh mắt của họ thể hiện rõ sự khinh bỉ. Vẻ mặt Trương Liên Hoa không đổi, bà ta dựa vào tường lê từng bước chân, mỗi bước đều vô cùng chậm.
Một người phụ nữ béo tức giận nói một câu: “Đi nhanh lên”.
Bà ta cắn răng sa sầm mặt hừ một tiếng đầy sự khinh bỉ, Trương Liên Hoa vốn nghĩ mình mới vào đây ngay từ đầu đã bị người khác bắt nạt thì về sau sẽ trôi qua vô cùng gian nan. Nhưng không thể ngờ bà ta vừa phản kháng lập tức bị người phụ nữ mập tát một cái đau vào mặt.
“Đời này tao hận nhất chính là những kẻ bắt cóc trẻ con, thứ vô lương tâm không có đạo đức.” Người phụ nữ mập vừa mắng chửi vừa dùng sức đẩy Trương Liên Hoa.
Bà ta hiện giờ chỉ dựa vào một cái chân còn lại để đứng thẳng, bị đẩy như vậy lập tức mất trọng tâm cơ thể, cả người ngã xuống đất.
“Đánh người rồi, đánh người rồi.” Bà ta kêu la giãy giụa dưới mặt đất, nhưng chẳng có ai để ý tới.
Mọi người lạnh lùng nhìn bà ta như đang xem kịch hay, cuối cùng bị người quản trại giam mắng: “Bà mới vào đã gây sự, bà ở đây vì phạm tội chứ không phải đi nghỉ dưỡng. Nếu bà cư xử không tử tế thì đừng có trách, được rồi bà mau đứng dậy đi.”
Trương Liên Hoa giật mình, dựa vào tường, cố gắng đứng dậy nhưng và ta không thể đứng thẳng, lưng còng xuống, chân trái nặng trĩu, không bước nổi một bước. Chỉ cần nghĩ đến phải ở nơi này cả đời, Trương Liên Hoa liền vô cùng tuyệt vọng.
Nhà tù này hoang vắng lạnh lẽo, mũi của Trương Liên Hoa trở nên khó chịu, đôi mắt đục ngầu càng thêm mờ mịt, bà ta thực sự không muốn sống nữa.Tăng Tương có tính cách nhiệt tình và vui vẻ, cô ấy thường đến thị trấn để tìm vợ chồng Bùi Hi Bình.