Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 238

Gia đình Tiêu Tiểu Phượng tiễn thông gia từ nhà ra tận đường lớn, cha mẹ hai bên đi phía trước cùng nhau chuyện trò còn Tiêu Tiểu Phượng và Trương Tuấn đi theo lưng họ.

Trương Tuấn cơ thể cao to, chỉ cần hơi nhấc tay một chút là có thể che hết ánh nắng chiếu xuống mặt Tiêu Tiểu Phượng. Nhìn anh ta quan tâm đến mình, Tiêu Tiểu Phượng đỏ mặt nói: “Vì sao anh đối xử với em tốt như vậy.”

DTV

Trương Tuấn chân thành cười rồi nói: “Em sắp là vợ của anh, vợ mình anh không thương thì biết thương ai đây?”

Tiêu Tiểu Phượng nhíu mày, ánh mắt trở nên linh động nâng cằm tự đắc nói: “Trương Tuấn, em cảnh cáo anh sau này chúng ta kết hôn rồi anh không được bắt nạt em, phải đối xử với em thật tốt. Giống như cha mẹ em vậy yêu thương nuông chiều em, anh đã biết chưa?”

“Tiểu Phượng anh nhất định đối xử với em thật tốt.” Trương Tuấn nắm tay Tiêu Tiểu Phượng kéo cô ta vào lòng mình. Anh ta ôm cô ta, tấm chân tình của anh khiến cô ta rung động, trái tim dường như đập nhanh hơn.

“Đó có phải là chồng sắp cưới của Tiểu Phượng không? Nghe nói cha cậu ta là hiệu trưởng trường tiểu học, cả gia đình đều là người có học, sau này sẽ không đối xử tệ với nó.”

“Xem xem hai người họ tình cảm tốt chưa kìa, cậu ta ôm Tiểu Phượng, ánh mắt nhìn thôi là biết yêu thương nó. Từ giờ xưởng trưởng Tiêu và chủ nhiện Vương có thể yên tâm rồi.”

“Nhìn họ đi xứng đôi vừa lứa không, đúng là trai tài gái sắc mà.”

m thanh mọi người bàn tán Tiêu Tiểu Phượng nghe rất rõ ràng, từ khi xuất hiện Chu Tú Tú cô ta luôn thấy mình lu mờ yếu kém. Lòng tự trọng và sự tự tin chẳng khác nào đồ vật bị rơi xuống đất, bị mọi người chà đạp, không biết bao nhiêu lần cô ta cố gắng vượt qua nhưng lần nào cũng đều thất bại.

Hai ngày trước cô ta nghe mẹ nói một tin tức là Trương Liên Hoa đến đồn cảnh sát tìm Bùi Hi Bình và Chu Tú Tú, vợ chồng bọn họ đã bị bà ta làm phiền đến không còn hơi sức, tâm trạng sa sút.

Có thể nói từ nay về sau bọn họ phải đối mặt với những phiền toái vụn vặt, tình cảm phạt nhạt, dần dần hao mòn đến chẳng còn gì. Còn cô ta có thể một lần nữa trở thành tâm điểm được mọi người chú ý và hâm mộ.

“Tiểu Phượng, anh rất mong chờ ngày cưới của chúng ta.” Giọng Trương Tuấn cất lên trầm khàn đầy mạnh mẽ khiến tai cô ta đỏ ửng.


Ở trong vòng tay anh ta trái tim cô ta như tan chảy, chân như dẫm vào mây bồng bềnh lơ lửng, toàn thân và tâm tình cô ta đều rung động trước tình yêu của anh ta.

Tiêu Kiến Tân và Vương Húc Phương đưa cha mẹ Trương Tuấn đến đường lớn phía ngoài khu nhà và dừng lại để đợi bọn họ, nào ngờ ngoảnh lại thấy đôi trẻ đang ôm nhau thắm thiết.

Lý Phù Dung sững sờ nụ cười trên môi cũng cứng lại, ngoại trừ bà thì mọi người đều vô cùng vui vẻ.

“Tiểu Tuấn, về nhà thôi” Lý Phù Dung vẫy tay, cười ngại ngùng nói với Vương Húc Phương.

“Thật là làm người khác chê cười, còn chưa đám cưới mà làm ra mấy hành động này, về nhà tôi nhất định dạy dỗ cho thằng bé một bài học để tương lai nó chú ý thận trọng hành động của bản thân.”

Vương Húc Phương cảm thấy như một chậu nước lạnh dội vào đầu, ngoài mặt thì Lý Phù Dung muốn dạy dỗ con trai mình nhưng thật ra là ám chỉ con gái bà không biết kiềm chế.

Khi gia đình Trương Tuấn đã về, Vương Húc Phương bày ra vẻ mặt khó chịu nói: “Tôi thấy không nên gả Tiểu Phượng qua nhà đó, kiểu mẹ chồng như bà ta sau này kết hôn rồi con gái chúng ta làm sao có thể xử lý được.”

Nhưng hiện tại Tiêu Tiểu Phượng nghe không vào chuyện này, trong lòng cô ta chỉ nghĩ đến việc mấy hôm nữa là lễ đính hôn của mình và Trương Tuấn thì trên môi tươi cười rạng rỡ, lòng vui mừng biết bao.

Tiêu Tiểu Phượng ngượng ngùng nắm cánh tay Vương Húc Phương nói: “Mẹ, chúng ta đi mua mảnh vải đỏ về may váy đi, đến lúc đó mặc nhất định vô cùng xinh đẹp.”

Nhìn bộ dáng con gái, bà ta bĩu môi muốn oán trách thêm vài câu nhưng nghĩ lại cha con Trương Tuấn đều là người dễ tính nên bà ta cũng có thể an lòng phần nào. Dù sao nhà họ Trương cũng đã nói sau khi Tiêu Tiểu Phượng và Trương Tuấn kết hôn, hai vợ chồng sẽ xin vào ký túc xá của đơn vị ở, mẹ chồng nàng dâu không ở cùng nhà. Người xưa đã có câu xa thơm gần thôi, chỉ cần Tiêu Tiểu Phượng ít gặp Lý Phù Dung thì cô ta cũng sẽ không bị mẹ chồng làm khó.

“Được rồi, được rồi mẹ dẫn con đi mua vải.” Vương Húc Phương mỉm cười xoa mái tóc con gái.

Hai mẹ con đi phía trước, Tiêu Kiến Tân đi theo phía sau khóe miệng vẫn còn nụ cười thì đột nhiên ánh mắt ông ta dừng lại đằng sau bóng cây.