Tiêu Tiểu Phượng ngồi trong phòng mình, trên người mặc bộ váy màu trắng, mái tóc đen xõa ngang vai nhìn vừa nhã nhặn lại vừa động lòng người. Tiêu Kiến Tân và Vương Húc Phương đứng bên ngoài nhìn cô ta, trên mặt nở nụ cười hạnh phúc.
Cuối cùng con gái đã trưởng thành rồi.
Vương Húc Phương giật góc áo của chồng, kéo ông ta sang một bên.
“Hôm nay Trương Tuấn qua đây, trước tiên chúng ta đừng cùng cha mẹ cậu ta nhắc việc chuyển chính thức cho Tiểu Phượng. Nếu con gái trở thành con dâu của nhà họ, nhà họ Trương cũng không thể nào để cho nó làm công nhân thời vụ, đến lúc đó chuyển chính thức là việc khó tránh khỏi, chúng ta không cần thiết phải nhắc.”
Gia đình nhà họ Trương cũng cần mặt mũi, nếu như Tiêu Tiểu Phượng thành vợ của Trương Tuấn, công việc vẫn y như cũ thì trước mặt họ hàng người nhà họ Trương có lời cũng không thể nói.
Hiện tại Vương Húc Phương chỉ muốn cho hai đứa trẻ mau chóng kết hôn, ngày sau có nhà có tiền, mỗi ngày đều trôi qua tốt đẹp, không phải lo lắng bất cứ điều gì
Hai vợ chồng già thật không dễ dàng gì chờ đến ngày hôm nay, phấn khởi xoa lòng bàn tay, nghe thấy tiếng kêu “cộc cộc” bọn họ lập tức mở cửa đón tiếp.
Tiêu Kiến Tân và Vương Húc Phương vừa mở cửa lập tức trông thấy Trương Tuấn và cha mẹ anh ta.
Hai bên gia đình gặp mặt khách sáo chào hỏi lẫn nhau, hai người cha thì nói chuyện công việc, còn hai người mẹ thì kể về thời thơ ấu của hai đứa trẻ, bầu không khí giữa bọn họ rất ăn ý và hòa hợp.
Tiêu Tiểu Phượng đi ra vô cùng lễ phép chào hỏi mẹ chồng tương lai sau đó ngồi xuống bên cạnh cha mẹ mình.
Trương Quốc Đống cười nói: “Tôi ở trường học nhìn thấy Tiểu Phượng mấy lần rồi, đứa trẻ này làm việc nghiêm túc, có trách nhiệm nên được các em học sinh rất yêu quý.”
Chẳng có vị phụ huynh nào không thích người khác khen con mình, Tiêu Kiến Tân và Vương Húc Phương tươi cười vui vẻ rót thêm trà cho thông gia tương lai.
Đôi mắt Trương Tuấn dán chặt vào người Tiêu Tiểu Phượng, trên môi anh ta nở nụ cười dịu dàng.
Lý Phù Dung uống trà nhìn thấy con trai có vợ rồi quên luôn hình dáng của người mẹ này thì trong lòng có chút không vui.
Bà đặt chén trà xuống, cười nói: “Tiểu Phượng, bác nghe nói cháu từng là nhân viên văn phòng của nhà máy thịt, vì sao tự nhiên không làm nữa vậy?”
Chuyện bị đuổi việc là bóng đen trong lòng Tiêu Tiểu Phượng, nhiều lần nửa đêm nằm mơ cô ta luôn nhớ lại việc Chu Tú Tú đã làm cô ta xấu hổ như thế nào trước mặt bao nhiêu người, kể từ khi trưởng thành đó là giờ phút mất mặt nhất của cô ta.
Sắc mặt Tiêu Tiểu Phượng thay đổi, nhất thời không nói ra thành lời.
Lý Phù Dung cười cười, hỏi một cách kỳ lạ: “Tiểu Phượng, cha mẹ cháu đều làm ở nhà máy thịt, cháu làm việc ở đó còn có thể hỗ trợ lẫn nhau, vì sao đột nhiên muốn làm cô giáo thế?”
Nhìn có vẻ như Lý Phù Dung đang quan tâm cô ta nhưng giọng điệu lại rất sắc bén, dường như không đạt được mục đích thì sẽ không bỏ qua. Tiêu Tiểu Phượng tuyệt đối sẽ không nhắc lại quá khứ đã từng thích Bùi Hi Bình nên lúc Lý Phù Dung hỏi cô ta không biết phải trả lời ra sao, cả gương mặt đều tái mét đi.
Lý Phù Dung ngồi bất động nhìn Tiêu Tiểu Phượng, trong mắt bà tràn đầy sự thăm dò.
Tiêu Tiểu Phượng bị cái nhìn đó làm chột dạ nên né tránh tầm mắt của bà.
“Chuyện này còn không phải là vì Tiểu Phượng bướng bỉnh sao?” Không biết qua bao lâu Vương Húc Phương cười hai tiếng xoa dịu đi không khí căng thẳng.
“Tiểu Phượng từ nhỏ đến lớn ước mơ làm cô giáo, thời gian đó ép nó đi làm ở xưởng, con bé đã khóc rất lâu. Về sau nó vẫn luôn mong muốn được làm cô giáo, chúng tôi thấy nó đã lớn rồi nên đồng ý cho nó đi.”
Tiêu Kiến Tân tán thành ý kiến nói: “Đúng vậy, khi con trẻ trưởng thành rồi làm cha làm mẹ chỉ có thể nghe theo chúng nó.”
Trương Quốc Đống cũng cười nói: “Đến trường học làm giáo viên mới tốt, nếu không sao gặp được Tiểu Tuấn nhà chúng tôi rồi thành đoạn duyên phận này chứ.”
Bầu không khí lại trở nên ấm áp, Trương Tuấn nắm tay Tiêu Tiểu Phượng, trong đôi mắt ấy toàn bộ là hình bóng cô ta. Nhìn thấy vẻ mặt này của con trai, ánh mắt Lý Phù Dung cũng phai nhạt đi vẻ sắc bén khi nãy.
Lần này hai bên gặp mặt để bàn về chuyện kết hôn của hai đứa nhỏ, Trương Quốc Đống và Lý Phù Dung không phải là người tính toán chi li. Vì con trai thích Tiêu Tiểu Phượng nên chuyện sính lễ vô cùng rộng rãi, vừa hay gia đình Tiêu Tiểu Phượng cũng bày tỏ sẽ chuẩn bị của hồi môn tương xứng để con gái có thể nở mày nở mặt đi lấy chồng.
Đây chính là điểm tốt của việc môn đăng hộ đối, hai bên thảo luận về vấn đề này rất hòa hợp, không bên nào có ý định lợi dụng bên kia. Mọi việc thuận lợi nên hôn lễ của Tiêu Tiểu Phượng và Trương Tuấn đã bàn bạc xong.
DTV
Cuối buổi Tiêu Kiến Tân đứng dậy bắt tay Trương Quốc Đống, hai gia đình đã bàn xong mọi việc giờ chỉ về lo cho lễ cưới của các con.
Cuối cùng con gái đã trưởng thành rồi.
Vương Húc Phương giật góc áo của chồng, kéo ông ta sang một bên.
“Hôm nay Trương Tuấn qua đây, trước tiên chúng ta đừng cùng cha mẹ cậu ta nhắc việc chuyển chính thức cho Tiểu Phượng. Nếu con gái trở thành con dâu của nhà họ, nhà họ Trương cũng không thể nào để cho nó làm công nhân thời vụ, đến lúc đó chuyển chính thức là việc khó tránh khỏi, chúng ta không cần thiết phải nhắc.”
Gia đình nhà họ Trương cũng cần mặt mũi, nếu như Tiêu Tiểu Phượng thành vợ của Trương Tuấn, công việc vẫn y như cũ thì trước mặt họ hàng người nhà họ Trương có lời cũng không thể nói.
Hiện tại Vương Húc Phương chỉ muốn cho hai đứa trẻ mau chóng kết hôn, ngày sau có nhà có tiền, mỗi ngày đều trôi qua tốt đẹp, không phải lo lắng bất cứ điều gì
Hai vợ chồng già thật không dễ dàng gì chờ đến ngày hôm nay, phấn khởi xoa lòng bàn tay, nghe thấy tiếng kêu “cộc cộc” bọn họ lập tức mở cửa đón tiếp.
Tiêu Kiến Tân và Vương Húc Phương vừa mở cửa lập tức trông thấy Trương Tuấn và cha mẹ anh ta.
Hai bên gia đình gặp mặt khách sáo chào hỏi lẫn nhau, hai người cha thì nói chuyện công việc, còn hai người mẹ thì kể về thời thơ ấu của hai đứa trẻ, bầu không khí giữa bọn họ rất ăn ý và hòa hợp.
Tiêu Tiểu Phượng đi ra vô cùng lễ phép chào hỏi mẹ chồng tương lai sau đó ngồi xuống bên cạnh cha mẹ mình.
Trương Quốc Đống cười nói: “Tôi ở trường học nhìn thấy Tiểu Phượng mấy lần rồi, đứa trẻ này làm việc nghiêm túc, có trách nhiệm nên được các em học sinh rất yêu quý.”
Chẳng có vị phụ huynh nào không thích người khác khen con mình, Tiêu Kiến Tân và Vương Húc Phương tươi cười vui vẻ rót thêm trà cho thông gia tương lai.
Đôi mắt Trương Tuấn dán chặt vào người Tiêu Tiểu Phượng, trên môi anh ta nở nụ cười dịu dàng.
Lý Phù Dung uống trà nhìn thấy con trai có vợ rồi quên luôn hình dáng của người mẹ này thì trong lòng có chút không vui.
Bà đặt chén trà xuống, cười nói: “Tiểu Phượng, bác nghe nói cháu từng là nhân viên văn phòng của nhà máy thịt, vì sao tự nhiên không làm nữa vậy?”
Chuyện bị đuổi việc là bóng đen trong lòng Tiêu Tiểu Phượng, nhiều lần nửa đêm nằm mơ cô ta luôn nhớ lại việc Chu Tú Tú đã làm cô ta xấu hổ như thế nào trước mặt bao nhiêu người, kể từ khi trưởng thành đó là giờ phút mất mặt nhất của cô ta.
Sắc mặt Tiêu Tiểu Phượng thay đổi, nhất thời không nói ra thành lời.
Lý Phù Dung cười cười, hỏi một cách kỳ lạ: “Tiểu Phượng, cha mẹ cháu đều làm ở nhà máy thịt, cháu làm việc ở đó còn có thể hỗ trợ lẫn nhau, vì sao đột nhiên muốn làm cô giáo thế?”
Nhìn có vẻ như Lý Phù Dung đang quan tâm cô ta nhưng giọng điệu lại rất sắc bén, dường như không đạt được mục đích thì sẽ không bỏ qua. Tiêu Tiểu Phượng tuyệt đối sẽ không nhắc lại quá khứ đã từng thích Bùi Hi Bình nên lúc Lý Phù Dung hỏi cô ta không biết phải trả lời ra sao, cả gương mặt đều tái mét đi.
Lý Phù Dung ngồi bất động nhìn Tiêu Tiểu Phượng, trong mắt bà tràn đầy sự thăm dò.
Tiêu Tiểu Phượng bị cái nhìn đó làm chột dạ nên né tránh tầm mắt của bà.
“Chuyện này còn không phải là vì Tiểu Phượng bướng bỉnh sao?” Không biết qua bao lâu Vương Húc Phương cười hai tiếng xoa dịu đi không khí căng thẳng.
“Tiểu Phượng từ nhỏ đến lớn ước mơ làm cô giáo, thời gian đó ép nó đi làm ở xưởng, con bé đã khóc rất lâu. Về sau nó vẫn luôn mong muốn được làm cô giáo, chúng tôi thấy nó đã lớn rồi nên đồng ý cho nó đi.”
Tiêu Kiến Tân tán thành ý kiến nói: “Đúng vậy, khi con trẻ trưởng thành rồi làm cha làm mẹ chỉ có thể nghe theo chúng nó.”
Trương Quốc Đống cũng cười nói: “Đến trường học làm giáo viên mới tốt, nếu không sao gặp được Tiểu Tuấn nhà chúng tôi rồi thành đoạn duyên phận này chứ.”
Bầu không khí lại trở nên ấm áp, Trương Tuấn nắm tay Tiêu Tiểu Phượng, trong đôi mắt ấy toàn bộ là hình bóng cô ta. Nhìn thấy vẻ mặt này của con trai, ánh mắt Lý Phù Dung cũng phai nhạt đi vẻ sắc bén khi nãy.
Lần này hai bên gặp mặt để bàn về chuyện kết hôn của hai đứa nhỏ, Trương Quốc Đống và Lý Phù Dung không phải là người tính toán chi li. Vì con trai thích Tiêu Tiểu Phượng nên chuyện sính lễ vô cùng rộng rãi, vừa hay gia đình Tiêu Tiểu Phượng cũng bày tỏ sẽ chuẩn bị của hồi môn tương xứng để con gái có thể nở mày nở mặt đi lấy chồng.
Đây chính là điểm tốt của việc môn đăng hộ đối, hai bên thảo luận về vấn đề này rất hòa hợp, không bên nào có ý định lợi dụng bên kia. Mọi việc thuận lợi nên hôn lễ của Tiêu Tiểu Phượng và Trương Tuấn đã bàn bạc xong.
DTV
Cuối buổi Tiêu Kiến Tân đứng dậy bắt tay Trương Quốc Đống, hai gia đình đã bàn xong mọi việc giờ chỉ về lo cho lễ cưới của các con.