Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 244

Một lát sau, đằng sau cô ta truyền đến tiếng chất vần chứa đầy giận dữ của Trương Quốc Đống, tiếng khóc của Tiêu Tiểu Phượng, còn có tiếng bênh vực hoặc cảm thán nhỏ của những người đứng xem.

Từ Lộ Lộ rất hài lòng với kết cục như thế này.

Mới đầu tình cảm của cô ta với Tiêu Kiến Tân là nửa giả nửa thật, chỉ mong sao ông ta có thể giúp cuộc sống của cô ta dễ thở hơn một chút. Tuy vậy nhưng kể từ sau khi hai người làm chuyện ấy, trong lòng cô ta càng ngày càng hướng về phía ông ta, bắt đầu nhen nhóm một chút tình cảm.

Từ Lộ Lộ không chê tuổi tác của ông ta đã lớn, thật lòng muốn sống với người đàn ông lịch lãm khôn ngoan như vậy đến cuối đời, có điều cô ta không ngờ được là ông ta chỉ chơi đùa với cô ta mà thôi.

Cô ta đau lòng, cũng không đành lòng, cuối cùng vẫn mang theo quyết tâm cá c.h.ế.t lưới rách đến đây.

Cô ta đã không thể như ý thì nhà họ Tiêu cũng đừng mong được như nguyện.

“Buổi lễ ăn hỏi ngày hôm nay không tính, không kết hôn nữa.” Sau một hồi lâu, Lý Phù Dung mới tìm lại được giọng nói của mình.

Tiêu Tiểu Phượng khẽ giật mình, nước mắt nước mũi thi nhau chảy xuống cũng không kịp lau đi, chật vật nhìn bà: “Cô ơi, sao lại không kết hôn nữa ạ?”

Rõ ràng là đã ăn hỏi rồi, nhiều bạn bè thân thích cũng đều đã nhận được kẹo cưới, bây giờ nói hủy bỏ chuyện kết hôn là hủy bỏ, mặt mũi cô ta biết ném ở đâu? Trong lòng Tiêu Tiểu Phượng rối bời, cô ta cũng không có thời gian để quan tâm đến ân oán giữa Tiêu Kiến Tân và Từ Lộ Lộ.

Ngay giây phút này, cô ta chỉ muốn vớt vát nốt tình cảm của mình và Trương Tuấn.

Cô ta lau khô nước mắt, quay đầu tìm tay Trương Tuấn, nói với giọng run run: “Trương Tuấn, anh bảo anh muốn cưới em, muốn cho em hạnh phúc suốt đời, đúng không?”

“Tiểu Phượng, Bùi Hi Bình là ai?” Một lúc lâu sau, Trương Tuấn trầm giọng hỏi.

Hai mắt Tiêu Tiểu Phượng trừng lớn, trái tim như thể muốn nhảy vọt ra khỏi cổ họng.

“Bao nhiêu lần anh đến văn phòng tìm em đều thấy trên cuốn sổ của em viết cái tên này.” Trương Tuấn cắn chặt răng, hai tay cũng siết thành nắm đấm. Sau một lát, anh ta buông tay ra, nắm chặt lấy bờ vai cô ta mà lay.

“Em nói cho anh biết, Bùi Hi Bình là ai? Rốt cuộc thì đó là ai?”

“Vì em muốn lên chính thức nên mới làm người yêu anh sao?”

“Em thật sự đã thử phá hoại tình cảm của cặp vợ chồng khác à?”

DTV

“Anh tốt với em như vậy, ngay cả chuyện nói thêm mấy câu với anh thôi em cũng lười. Nhưng đối với người khác em có thể cố tình sấn tới, không cần cả mặt mũi nữa sao?”

Chưa ai từng nhìn thấy Trương Tuấn kích động như vậy.

Hai mắt anh ta đỏ ngầu, trán nổi cả gân xanh, hai tay nắm thật chặt bả vai mảnh khảnh của Tiêu Tiểu Phượng, lay cực kỳ mạnh.

Tiêu Tiểu Phượng bị dọa cho phát hoảng, không dám nói câu nào, cổ gân lên, sợ hãi nhắm chặt hai mắt lại.

Giọng nói Trương Tuấn này vang to, mãi đến khi bọn trẻ học trong phòng học cách đó không xa cũng chui đầu ra xem, kinh ngạc nhìn cảnh này.

Cả đời Trương Quốc Đống và Lý Phù Dung đều chưa từng bị mất mặt như thế.

Vợ chồng hai người liếc nhìn nhau.

“Tiểu Tuấn, con buông tay ra.” Trương Quốc Đống nói.

Thật ra ngay chớp mắt khi nói ra vấn đề này, trong lòng Trương Tuấn đã biết rõ.

Đến bây giờ, khi thấy Tiêu Tiểu Phượng thậm chí còn không có cách nào để giải thích tất cả mọi chuyện, cuối cùng anh ta cũng có được câu trả lời.

Ánh mắt Trương Tuấn từ từ trở nên ảm đạm, sau cùng, anh ta thất vọng buông bả vai Tiêu Tiểu Phượng ra.

“Thật ngại quá, để mọi người chê cười rồi.” Lý Phù Dung hắng giọng, lạnh lùng nhìn về phía Tiêu Tiểu Phượng.

“Trước đây chúng tôi không hề biết tác phong của đồng chí nữ này và người nhà cô có vấn đề lớn đến vậy, tuy giờ chúng tôi đã thấy rõ bộ mặt thật của cô nhưng vẫn còn tốt hơn là để sau này kết hôn rồi mới hiểu hết mọi chuyện. Lễ ăn hỏi này không tính, chuyện kết hôn cũng sẽ hủy bỏ, con trai tôi sẽ không còn bất kỳ quan hệ nào với cô nữa.”

Việc đã đến nước này, có phàn nàn hay mắng giận gì nữa thì cũng vô nghĩa, Trương Quốc Đống cũng bình tĩnh lại: “Đồng chí Tiêu Tiểu Phượng, cô vốn là cộng tác viên trong trường học nhà chúng tôi, bây giờ…”

“Cháu biết rồi.” Giọng Tiêu Tiểu Phượng run rẩy, giữ lấy chút tự tôn còn lại của mình: “Cháu từ chức, từ ngày mai sẽ không đến nữa.”

“Vậy thì được.” Trương Quốc Đống lạnh lùng thu ánh mắt về, ông và Lý Phù Dung mỗi người dìu một bên Trương Tuấn, đưa anh ta rời đi.

Đám đông dần dần giải tán, Tiêu Tiểu Phượng ngồi xổm xuống, bàng hoàng ôm lấy hai chân mình.

Nhìn theo bóng lưng của Trương Tuấn, lòng cô ta co thắt lại, đau đến lạ thường.

Giờ phút này, cô ta đã mất hết mặt mũi, thậm chí quên luôn cả việc khóc.



Tiêu Tiểu Phượng không biết là cho tới bây giờ, chuyện này vẫn chưa thể tính là đã xong xuôi.

Rất nhanh sau đó, cha cô ta vì tác phong có vấn đề nên đã bị nhà máy chế biến thịt sa thải, khó mà giữ được khí tiết tuổi già.

Mà mẹ cô ta, một thân một mình chống chịu tất cả áp lực nên có vấn đề rất lớn về tâm lý.

Cuối cùng, trong một lần Từ Lộ Lộ lại đến nhà tiếp tục gây hấn sau đó, mẹ cô ta cầm lấy một con d.a.o gọt trái cây, hung hăng đ.â.m vào bụng cô ta.