Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 222

“Sao cậu biết rõ được như vậy?”

“Cháu của tôi làm ở đồn công an, nó nói các đồng chí rất tin phục vị sở trưởng mới nhậm chức này!”

Cuối cùng không ai lên tiếng, mọi người trơ mắt mà nhìn hai vợ chồng dọn đồ ra ngoài, nở mày nở mặt mà ra khỏi nhà máy thịt

Một màn này hoàn toàn bị Tiêu Tiểu Phượng nhìn thấy.

Cô ta cào cửa sổ, nhìn chiếc xe tải chở Bùi Hi Bình và Chu Tú Tú càng đi càng xa, đôi mắt dần ảm đạm.

“Tiểu Phượng, tại sao ngày nào con cũng về nhà ăn cơm trưa vậy? Người khác chỉ ăn ở căn tin trong trường, còn con thì chạy xe đạp trở về cũng muốn làm cho đặc biệt. Không khéo lại bị người ta nói ra nói vào.”

Vương Húc Phương chuẩn bị cơm trưa xong, đi đến bên cạnh Tiêu Tiểu Phượng.

DTV

Tiêu Tiểu Phượng cắn môi: “Mẹ, sau này con còn có thể gặp anh Hi Bình nữa không?”

Vương Húc Phương bật cười: “Còn nhớ thương cậu ta sao? Mẹ đã kêu người đến canh chừng ở thôn bọn họ rồi. Nhiều nhất là một hai ngày nữa, bà lão kia sẽ đến thị trấn gây phiền toái cho bọn họ, đến lúc đó họ đừng có mà mong được sống tốt!”

Ngày đầu tiên chuyển nhà, Chu Tú Tú định sửa sang lại căn nhà mới của bọn họ.

Đây là một căn nhà ba phòng ngủ, ánh sáng rất tốt, tốt hơn về mọi mặt so với nhà cũ của bọn họ. Hết năm nay Tiểu Niên và Tiểu Uyển lên bốn, Chu Tú Tú quyết định sắp xếp cho bọn họ một cái phòng nhỏ, để hai anh em cùng ở chung.

Hai vợ chồng bàn bạc, quyết định sẽ liên hệ với thợ mộc đặt làm một chiếc giường tầng cho hai con. Nghĩ đến dáng vẻ vừa kinh ngạc vừa vui mừng của hai đứa nhỏ, Chu Tú Tú thế nhưng lại vui vẻ trước.

Vừa mới dọn nhà xong, cô bắt đầu liên lạc với các nhà trẻ.

Chọn nhà trẻ cũng cần có kiến thức. Vị trí không thể cách bọn họ quá xa, thức ăn không được có vấn đề, giáo viên trong nhà trẻ cũng cần phải cân nhắc.

Chu Tú Tú cầm danh sách các nhà trẻ, đi xem xung quanh. Sàng lọc từng cái một, cũng may là tìm được một cái nhà trẻ ưng ý.

Chờ đến khi đã sắp xếp mọi thứ xong, bọn họ định mang đứa nhỏ về nhà trước, để cho bọn họ thích ứng vài ngày rồi mới đưa chúng đến môi trường mới.


Chuyện trước mắt cần lo lắng là khi nào thì cô mới có thể vào khách sạn nhận việc.

Mặc dù Chu Tú Tú và Trần Hữu Khánh đã hẹn rằng một tuần sau sẽ nhận chức, nhưng cô lo thời gian càng kéo dài càng không phù hợp, nên cô cố gắng đẩy nhanh tốc độ.

Chỉ là cô không biết, bây giờ, hai vợ chồng Trần Hữu Khánh và Lý Lan không hề quan tâm đến vấn đề người làm.

Hiện tại, bọn họ đang quan tâm đến thân thế của Bùi Hi Bình.

Trần Hữu Khánh uống trà đậm hết cốc này đến cốc khác. Qua hồi lâu, nói với vợ: “Hay là cứ nói chuyện này cho Kim Sinh đi, dù cho như thế nào thì bọn họ cũng có quyền được biết rõ tình hình.”

Lý Lan nhíu mày: “Nhưng ông phải suy nghĩ cho rõ ràng, người ta có cha mẹ, có chị và em gái. Nếu cậu ấy thực sự không phải con của gia đình kia, chẳng lẽ qua thời gian dài như vậy lại chẳng ai phát hiện chút dấu vết nào sao?”

Trần Hữu Khánh trầm ngâm một lát: “Lý Lan, chúng ta cũng là người làm cha làm mẹ. Mất đi con cái khó chịu tới bao nhiêu, chúng ta là người hiểu rõ nhất. Mấy năm nay, tuy rằng Kim Sinh và vợ ông ấy rất ít nhắc tới, nhưng bọn họ thường xuyên thất thần.”

“Tôi nghĩ trong lòng bọn họ cũng chẳng dễ chịu gì, đây là cơ hội cuối cùng của bọn họ. Coi như để bọn họ thử xem, nếu thực sự không được thì cũng để bọn họ c.h.ế.t tâm.”

Lý Lan cụp mắt xuống, nếp nhăn ở khóe mắt hiện lên rất rõ ràng. Không biết bà nghĩ đến cái gì, sống mũi chua xót, bi thương lại gợi lên: “Nếu Thục Nhã của chúng ta còn sống thì tốt rồi, nói như vậy nghe có vẻ không tốt, nhưng nếu cả nhà bốn người bọn họ đoàn tụ thì chúng ta lại trở thành người đáng thương.”

Trần Hữu Khánh thở dài một hơi, ôm vợ vào trong lòng ngực: “Thục Nhã là đứa nhỏ tốt bụng, nếu con bé còn sống, cũng sẽ quyết định giống chúng ta.”

Buổi tối, Trần Hữu Khánh hẹn người nhà họ Tăng đến nhà tụ tập.

Từ khi Trần Thục Nhã qua đời, đây là lần đầu tiên bọn họ gặp mặt nhau.

Tăng Kim Sinh và Lữ Tuyết Khiết đưa Tăng Tương đến, trong tay cầm theo chút hoa quả.

Lý Lan vội vàng nhận lấy: “Mọi người thân với nhau như vậy, đến thì cứ đến, mang theo quà cáp làm gì!”

“Nên mà, nên mà.” Lữ Tuyết Khiết cười.

Một bàn đồ ăn ngon đã được chuẩn bị xong, trước mặt mỗi người Trần Hữu Khánh và Tăng Kim Sinh đặt một ly rượu. Chưa bắt đầu dùng bữa, hai người họ đã uống trước.