“Đúng vậy! Ở cái tuổi này, đã đến lúc nên hưởng phúc của con cháu!”
Từng lời nói đi vào tai Trương Liên Hoa. Ở mặt ngoài bà ta còn miễn cưỡng cười vui, thực ra trước mắt đã tối sầm lại.
Nghĩ đến việc Chu Tú Tú khiến bà ta mất thể diện trước nhiều người như vậy, bà ta gần như cắn chặt răng lại.
Ở trong ngôi nhà lớn trên trấn và trải qua cuộc sống tốt đẹp... Hai người này cũng tuyệt thật, chẳng thông báo cho bà ta một tiếng!
Trương Liên Hoa nghiến răng nghiến lợi, ra sức chà xát quần áo bẩn. Một lúc lâu sau, bà ta cười lạnh nói: “Ai nói tôi không đi? Hi Bình đã gọi điện cho tôi mấy lần, đã nói là sẽ hiếu kính tôi. Sáng mai, tôi đi ra thị trấn.”
“Thím đi mấy ngày?”
“Không trở lại.” Trương Liên Hoa bày ra bộ dáng khoe khoang, lời thề son sắt nói: “Con cái phải chăm sóc cho mẹ nó.m, tôi dưỡng lão ở chỗ bọn họ!”
Chu Tú Tú làm xong thủ tục từ chức, lúc cô rời đi, các đồng chí ở sau bếp lưu luyến không rời.
Trước kia, đầu bếp Ngô chưa bao giờ để những người trẻ tuổi bọn họ vào mắt, lúc nào cũng cậy già lên mặt, quan trọng nhất là bọn họ cũng chẳng học được cái gì. Nhưng Chu Tú Tú thì khác, trong khoảng thời gian này, người trẻ tuổi ở sau bếp học nấu ăn theo Chu Tú Tú, kể cả khi bọn họ không có hỏi, Chu Tú Tú vẫn sẽ nói một chút bí quyết nhỏ cho bọn họ. Thoáng cái, bọn họ phát hiện kỹ năng nấu nướng của mình tiến bộ rất nhiều.
Bây giờ Chu Tú Tú phải rời đi, trong mắt mọi người đều là bùi ngùi và không nỡ. Đoàn người tiễn cô đến cửa nhà máy chế biến thịt, ai cũng giống như sắp khóc.
Bọn họ trọng cảm tình, lẽ nào Chu Tú Tú thì không phải sao?
Lúc trước ở thôn Thứu Sơn, mỗi ngày cô đều bị mấy chuyện bực bội làm phiền đến nỗi hoa mắt chóng mặt. Cho đến khi vào nhà máy thịt, cuộc sống mới dần trở nên tốt hơn. Đối với cô, phòng bếp nhà máy thịt không chỉ là công việc, nó còn là cơ hội để cô bắt đầu lại. Mà những người trẻ tuổi ở sau bếp này, không chỉ là nhân viên của cô, bọn họ còn là bạn bè của cô.
“Về sau phải chịu khó một chút, nếu như đầu bếp mới tới không sắp xếp việc cho mọi người thì phải biết tự tìm việc mà làm, đừng nhàn rỗi.”
“Bản lĩnh học đến tay đều là của chính mình, đừng có trẻ con quá. Nếu làm trễ nải thời gian thì mới gọi là có hại chứ.”
Chu Tú Tú dặn dò nghiêm khắc, đến lúc xoay người rời đi, mới nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của Vương Tiểu Mai.
Mấy nam đồng chí cũng vùi đầu không nói.
Cô cười nói: “Làm sao vậy? Chỉ là không cùng mọi người làm việc nữa thôi, về sau còn có thể gặp lại.”
Người đi đến chỗ cao, nước chảy đến chỗ thấp. Cho dù cô không có thành kiến với cả nhà xưởng trưởng Tiêu thì sớm hay muộn cũng phải rời khỏi nơi này.
Chỉ là không biết con đường phía trước có suôn sẻ hơn không.
Chu Tú Tú tạm biệt bọn họ, ra khỏi nhà máy thịt thì lập tức trở về ký túc xá một chuyến.
Từ khi Bùi Hi Bình chuyển đến, trong nhà mua thêm không ít đồ dùng, căn nhà nhỏ trống rỗng trước kia cũng dần trở nên ấm áp.
Lúc này mới thật sự trở thành nhà của mình.
DTV
Một mình cô không xách nổi quá nhiều đồ dùng, cô định thu dọn trước một số thứ rồi chuyển đến căn nhà mà công an sắp xếp trước. Nhưng cô không ngờ rằng mình vừa mới đi vài bước đã thấy trước nhà có một chiếc xe con đậu lại.
Đó là một chiếc xe tải nhỏ, phía sau xe để những chiếc chăn được gấp gọn gàng, quần áo của cô và bọn nhỏ cũng đã được phân loại xong. Người tài xế nhìn thấy cô thì ló đầu ra chào: “Cô là vợ của sở trưởng Bùi phải không? Tôi đến giúp hai người chuyển nhà.”
Cậu ta vừa nói xong, Bùi Hi Bình xách thêm mấy túi đi ra: “Lão Trình à, cái này cứ để ở phía sau.”
Chu Tú Tú trợn tròn mắt: “Sao mọi thứ đều được thu dọn hết rồi vậy?”
“Chuyển nhà mà, sao có thể chỉ để cho một người làm được?” Bùi Hi Bình cười, đẩy cô lên xe, để cô ngồi xuống: “Sắp xong rồi, có thể xuất phát ngay đây.”
Hai người họ chuyển đi khiến không ít người trong khu nhà ghen tị.
Ai cũng nói bọn họ thật là có bản lĩnh, hai người ở nông thôn vào nhà máy thịt làm việc đã đủ khiến người ta đỏ mắt, không nghĩ tới hai người này sống càng ngày càng tốt hơn. Bây giờ một người lên thành phố làm việc, người kia ở đồn công an thuận buồm xuôi gió.
Các đồng chí cũ ở đồn công an còn lại đây giúp bọn họ chuyển nhà, xem ra sở trưởng Bùi ăn được quả ngọt ở trong đồn nha.
Đương nhiên, cũng có người nói lời chua ngoa: “Vừa mới làm sở trưởng thì đã phách lối tới như vậy, không biết chừng còn phá hủy nhớ thương của biết bao nhiêu người.”
Nhưng người này vừa dứt lời thì đã bị chen ngang: “Bà đúng là không ăn được bồ đào thì nói bồ đào còn xanh, nghe nói sở trưởng Bùi vừa mới lên nhậm chức đã xử lý vài vụ. Lãnh đạo rất xem trọng anh ta, chiếc xe tải nhỏ này là do lãnh đạo điều tới!”
Từng lời nói đi vào tai Trương Liên Hoa. Ở mặt ngoài bà ta còn miễn cưỡng cười vui, thực ra trước mắt đã tối sầm lại.
Nghĩ đến việc Chu Tú Tú khiến bà ta mất thể diện trước nhiều người như vậy, bà ta gần như cắn chặt răng lại.
Ở trong ngôi nhà lớn trên trấn và trải qua cuộc sống tốt đẹp... Hai người này cũng tuyệt thật, chẳng thông báo cho bà ta một tiếng!
Trương Liên Hoa nghiến răng nghiến lợi, ra sức chà xát quần áo bẩn. Một lúc lâu sau, bà ta cười lạnh nói: “Ai nói tôi không đi? Hi Bình đã gọi điện cho tôi mấy lần, đã nói là sẽ hiếu kính tôi. Sáng mai, tôi đi ra thị trấn.”
“Thím đi mấy ngày?”
“Không trở lại.” Trương Liên Hoa bày ra bộ dáng khoe khoang, lời thề son sắt nói: “Con cái phải chăm sóc cho mẹ nó.m, tôi dưỡng lão ở chỗ bọn họ!”
Chu Tú Tú làm xong thủ tục từ chức, lúc cô rời đi, các đồng chí ở sau bếp lưu luyến không rời.
Trước kia, đầu bếp Ngô chưa bao giờ để những người trẻ tuổi bọn họ vào mắt, lúc nào cũng cậy già lên mặt, quan trọng nhất là bọn họ cũng chẳng học được cái gì. Nhưng Chu Tú Tú thì khác, trong khoảng thời gian này, người trẻ tuổi ở sau bếp học nấu ăn theo Chu Tú Tú, kể cả khi bọn họ không có hỏi, Chu Tú Tú vẫn sẽ nói một chút bí quyết nhỏ cho bọn họ. Thoáng cái, bọn họ phát hiện kỹ năng nấu nướng của mình tiến bộ rất nhiều.
Bây giờ Chu Tú Tú phải rời đi, trong mắt mọi người đều là bùi ngùi và không nỡ. Đoàn người tiễn cô đến cửa nhà máy chế biến thịt, ai cũng giống như sắp khóc.
Bọn họ trọng cảm tình, lẽ nào Chu Tú Tú thì không phải sao?
Lúc trước ở thôn Thứu Sơn, mỗi ngày cô đều bị mấy chuyện bực bội làm phiền đến nỗi hoa mắt chóng mặt. Cho đến khi vào nhà máy thịt, cuộc sống mới dần trở nên tốt hơn. Đối với cô, phòng bếp nhà máy thịt không chỉ là công việc, nó còn là cơ hội để cô bắt đầu lại. Mà những người trẻ tuổi ở sau bếp này, không chỉ là nhân viên của cô, bọn họ còn là bạn bè của cô.
“Về sau phải chịu khó một chút, nếu như đầu bếp mới tới không sắp xếp việc cho mọi người thì phải biết tự tìm việc mà làm, đừng nhàn rỗi.”
“Bản lĩnh học đến tay đều là của chính mình, đừng có trẻ con quá. Nếu làm trễ nải thời gian thì mới gọi là có hại chứ.”
Chu Tú Tú dặn dò nghiêm khắc, đến lúc xoay người rời đi, mới nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của Vương Tiểu Mai.
Mấy nam đồng chí cũng vùi đầu không nói.
Cô cười nói: “Làm sao vậy? Chỉ là không cùng mọi người làm việc nữa thôi, về sau còn có thể gặp lại.”
Người đi đến chỗ cao, nước chảy đến chỗ thấp. Cho dù cô không có thành kiến với cả nhà xưởng trưởng Tiêu thì sớm hay muộn cũng phải rời khỏi nơi này.
Chỉ là không biết con đường phía trước có suôn sẻ hơn không.
Chu Tú Tú tạm biệt bọn họ, ra khỏi nhà máy thịt thì lập tức trở về ký túc xá một chuyến.
Từ khi Bùi Hi Bình chuyển đến, trong nhà mua thêm không ít đồ dùng, căn nhà nhỏ trống rỗng trước kia cũng dần trở nên ấm áp.
Lúc này mới thật sự trở thành nhà của mình.
DTV
Một mình cô không xách nổi quá nhiều đồ dùng, cô định thu dọn trước một số thứ rồi chuyển đến căn nhà mà công an sắp xếp trước. Nhưng cô không ngờ rằng mình vừa mới đi vài bước đã thấy trước nhà có một chiếc xe con đậu lại.
Đó là một chiếc xe tải nhỏ, phía sau xe để những chiếc chăn được gấp gọn gàng, quần áo của cô và bọn nhỏ cũng đã được phân loại xong. Người tài xế nhìn thấy cô thì ló đầu ra chào: “Cô là vợ của sở trưởng Bùi phải không? Tôi đến giúp hai người chuyển nhà.”
Cậu ta vừa nói xong, Bùi Hi Bình xách thêm mấy túi đi ra: “Lão Trình à, cái này cứ để ở phía sau.”
Chu Tú Tú trợn tròn mắt: “Sao mọi thứ đều được thu dọn hết rồi vậy?”
“Chuyển nhà mà, sao có thể chỉ để cho một người làm được?” Bùi Hi Bình cười, đẩy cô lên xe, để cô ngồi xuống: “Sắp xong rồi, có thể xuất phát ngay đây.”
Hai người họ chuyển đi khiến không ít người trong khu nhà ghen tị.
Ai cũng nói bọn họ thật là có bản lĩnh, hai người ở nông thôn vào nhà máy thịt làm việc đã đủ khiến người ta đỏ mắt, không nghĩ tới hai người này sống càng ngày càng tốt hơn. Bây giờ một người lên thành phố làm việc, người kia ở đồn công an thuận buồm xuôi gió.
Các đồng chí cũ ở đồn công an còn lại đây giúp bọn họ chuyển nhà, xem ra sở trưởng Bùi ăn được quả ngọt ở trong đồn nha.
Đương nhiên, cũng có người nói lời chua ngoa: “Vừa mới làm sở trưởng thì đã phách lối tới như vậy, không biết chừng còn phá hủy nhớ thương của biết bao nhiêu người.”
Nhưng người này vừa dứt lời thì đã bị chen ngang: “Bà đúng là không ăn được bồ đào thì nói bồ đào còn xanh, nghe nói sở trưởng Bùi vừa mới lên nhậm chức đã xử lý vài vụ. Lãnh đạo rất xem trọng anh ta, chiếc xe tải nhỏ này là do lãnh đạo điều tới!”