Thập Niên 70: Bá Chủ Mỹ Thực Nuôi Con Ký

Chương 220

Thôn Thứu Sơn mấy ngày nay yên tĩnh đến lạ thường.

Người dân trong làng không hề biết gì. Ngô Đại Muội vừa chết, thanh niên trí thức Trần cũng bị bắn. Trong phút chốc, mọi người cảm thấy cả thôn đều ảm đạm.

Bọn họ không biết Đổng Hòa Bình có được thả ra hay không, cũng không biết liệu anh ta có được trở về. Tóm lại, chỉ cần đi ngang ngôi nhà trước kia bọn họ từng ở, mọi người đều trở nên cứng ngắc, kẹp chặt cánh tay, vội vã chạy khỏi nơi xui xẻo kia.

DTV

Trương Liên Hoa cũng không nghĩ rằng mọi chuyện xảy ra đột ngột như vậy. Bà ta đắc chí, gặp người ta đã lập tức nói nhà mình chính là mảnh đất may mắn. Nếu không, tại sao Đổng Hòa Bình vừa rời đi đã gặp xui xẻo?

“Mẹ, mẹ đừng nói nữa có được hay không?” Bùi Nhị Xuân nén giận nói.

“Đại Phi đều nghe thấy, bây giờ thằng bé hiểu chuyện rồi, nghe thấy mấy chuyện này có khó chịu hay không?”

Trương Liên Hoa nhổ một ngụm nước miếng: “Có cái gì mà khó chịu? Mẹ thấy con mới là người khó chịu! Trong đầu còn nhớ thương Đổng Hòa Bình chứ gì? Mẹ thấy con không thể sống thiếu đàn ông, mọi chuyện đều thành như thế này còn nhớ tới cậu ta.”

Lúc Trương Liên Hoa mắng chửi người, xương gò má của bà ta hướng lên trên, một bên miệng ngậm lại, khuôn mặt vốn đã khó coi càng khó coi hơn. Vẻ mặt Bùi Nhị Xuân bị bà ta chọc tức đến mức thay đổi: “Mẹ có thể nói đạo lý một chút được hay không?”

“Mẹ không nói đạo lý, vậy con cứ đi mà nói đạo lý với cậu ta.” Trương Liên Hoa hừ lạnh một tiếng: “Con muốn đưa tới cửa thì cứ đưa đi, nhưng Đại Phi mang họ Bùi, không thể thay đổi.”

Bùi Nhị Xuân cắn răng, mặt vô cảm mà nhìn bà ta, không nói được lời nào. Ngược lại, Bùi Đại Phi túm chặt góc áo của mẹ, nhỏ giọng nói: “Mẹ ơi, con mệt, mẹ dẫn con đi ngủ trưa đi.”

Bùi Nhị Xuân dẫn đứa nhỏ quay về phòng ngủ.

Mấy ngày nay, đứa nhỏ gầy rất nhiều, tinh thần nghịch ngợm ngày xưa cũng không còn nữa. Trước kia, Bùi Nhị Xuân chỉ ngóng trông ngày con mình có thể ngoan ngoãn một chút. Nhưng khi ngày này đến, chị ta lại cảm thấy đau lòng.

Rốt cuộc là bị đả kích và thương tổn lớn đến mức nào mới biến thành như bây giờ?

Chị ta đã ly hôn với Đổng Hòa Bình, cũng không định quay đầu lại. Nhưng trẻ con vô tội, việc đã đến nước này, chẳng lẽ không phải là nên quan tâm đến cảm nhận của Đại Phi sao?

Trương Liên Hoa thì ngược lại, cả ngày chỉ biết nói những lời khó nghe, miệng bà ta đã ghiền, nhưng bà ta có nghĩ tới đứa nhỏ không?

Bùi Nhị Xuân nhẹ nhàng vỗ cánh tay của Bùi Đại Phi, sắc mặt trầm xuống.

Chị ta càng ngày càng thất vọng về Trương Liên Hoa.

Ở trong buồng, Bùi Nhị Xuân đã sớm trở nên lạnh tâm với Trương Liên Hoa, nhưng bà ta vẫn thản nhiên không biết.

Lúc này, bà ga ôm một chậu quần áo đi tới dòng suối nhỏ để giặt, lại bị mấy người phụ nữ quấn lấy.

“Thím Trương, chẳng phải đứa con kia của thím chưa có c.h.ế.t sao? Sao lại không quay trở về thôn thăm thím? Nghe nói người trẻ tuổi bây giờ rất dễ quên gốc gác, khi vào thành phố thì thật sự cho rằng mình là người thành phố. Không phải cậu ấy không quan tâm đến thím nữa đấy chứ?”

“Một tay phân một tay nước tiểu nuôi đứa nhỏ lớn lên, khó nghe mà nói, còn chẳng phải là để có người chăm sóc trước lúc lâm chung sao? Thím Trương, đứa con này của thím thật bất hiếu. Nếu cậu ta ở trong thôn, mỗi người một ngụm nước miếng cũng đủ để dìm c.h.ế.t cậu ta.”

Trương Liên Hoa ưa sĩ diện, từ khi Chu Tú Tú làm ra mấy chuyện phiền phức, mọi người trong thôn đều đ.â.m chọt sau lưng bà ta. Thấy đứa con còn sống, cứ tưởng bao nhiêu người lại sắp nịnh bợ bà ta. Ai ngờ được thằng con đó dù sống hay c.h.ế.t cũng chẳng có gì khác nhau!

Đương nhiên Trương Liên Hoa sẽ không để người ta chê cười mình, cười lạnh một tiếng: “Các cô thì biết cái gì? Con trai tôi rất quan tâm đến tôi, lần trước trở về còn mang theo không ít sữa mạch nha với thực phẩm dinh dưỡng bổ cho thân thể. Kêu tôi ăn hết thì nói cho nó biết!”

“Đừng khoe khoang nữa! Nghe nói những thứ đó đều là mua cho Đại Phi! Đứa con của thím không hề quan tâm đến thím!”

Sắc mặt Trương Liên Hoa cứng đờ: “Đều là do Chu Tú Tú kia thủ thỉ bên gối, không cho nó trở về. Có điều con của tôi cũng không phải là cái loại đàn ông vô dụng chỉ nghe lời vợ, nó đối xử với tôi rất tốt.”

Có người cười: “Con dâu châm ngòi ly gián, thím làm mẹ chồng chẳng lẽ cứ nhẫn nhịn? Không để cho cô ta ăn hai cái tát, cô ta còn không biết mình rốt cuộc nặng mấy cân mấy lượng.”

“Nghe nói con trai của bà là sở trưởng đồn công an ở trấn trên, đơn vị phân cho cậu ta một căn nhà lớn, một nhà bốn người ở còn rộng rãi. Nếu tôi là thím thì đã sớm thu dọn hành lý chuyển lên thị trấn rồi trực tiếp sống với bọn họ.”